Tình yêu là…
2014-02-18 01:00
Tác giả:
Yêu 24/7 - Tình yêu giống như cây xương rồng trên sa mạc, dù có khô cằn thế nào vẫn tốt tươi, và những người yêu nhau sẽ quay về với nhau…
Tình yêu giống như một giọt nước trên đại dương, nhìn không rõ, giữ không đượcc rồi lại để trôi mất. Anh là một giọt nước ngoài đại dương còn tôi thì như hạt cát trên sa mạc.
Tôi gặp anh lần đầu tại đám cưới người chị họ, khi ấy anh được mời làm nhiếp ảnh gia. Anh là bạn của anh trai tôi, hơn tôi 2 tuổi và tôi được giao nhiệm vụ phải tiếp đón anh ấy. Phong tục đám cưới ở quê là hôm đầu tiên hai bên gia đình trao lễ cho nhau và ngày hôm sau thì tổ chức loa đài rộn ràng. Hai ngày liền tôi luôn đi theo anh, ngồi cùng anh khiến nhiều người lầm tưởng là một cặp tình nhân. Và có lẽ tôi thích anh từ đây.

Anh đeo cặp kính cận, mặc áo đen nhưng tôi lại muốn anh giống như một chàng tuấn mã trắng, và tay lúc nào cũng cầm máy ảnh. Thỉnh thoảng anh lại đòi chụp tôi, nói là để thử máy. Tôi kể cho anh nghe chuyện của tuổi thơ đã qua, sở thích của ngày nay và ước muốn cho mai sau. Còn anh thì đưa tôi vào những chuyến phiêu lưu đầy mạo hiểm của hiệp khách viễn tưởng.
- Thế giới đang mở một cuộc nghiên cứu và chọn lọc để đưa những người đủ điều kiện để lên sống ở sao Hỏa. Để có thể được chọn vào đoàn người ấy cần hai năm nỗ lực hết sức để có được một tấm vé quý giá ấy, tuy nhiên đó là vé một chiều, một đi không trở lại, vĩnh viễn không về Trái đất.
- Thế thì làm sao đi nổi.
Tôi lắc đầu ngao ngán. Anh cười nhẹ và gõ vào đầu tôi
- Thế mới cần tuyển chọn chứ.
- Nếu có một vé, anh có dám đi không?
- Có chứ...
- Anh sẵn sàng từ bỏ tất cả?
- Ừ. Thay vì sống vài chục năm trên Trái đất, chi bằng ta hãy sống ở một hành tinh khác, hãy chớp lấy cơ hội vì ta chỉ được sống có 1 lần, sống vài chục năm nhưng được ghi danh sử sách hàng nghìn năm về sau đấy em.
Anh cứ thao thao bất tuyệt nói về đam mê của mình. Còn tôi thì bị hút vào câu chuyện đầy tính phiêu lưu của chàng nghệ sĩ ấy. Anh buông lời nhận xét về tôi:
- Em là một cô gái truyền thống. Khi em đã thích điều gì, em sẽ coi đó là nguyên mẫu duy nhất.
- Mọi người nói em nhớ gì thì sẽ nhớ rất dai đó, và khi yêu ai đó mà chia tay, em sẽ rất đau khổ.
- Thế thì yêu là cưới ngay em ạ.
- Trước mắt em phải kiếm một người để rung động đầu đời đã.
Anh cười, tiếng cười anh vang nhưng ấm áp giữa sáng mùa đông sương vẫn giăng đầy trên đường. Tôi dẫn anh ra bãi cát cạnh sông Hồng, nơi có những chuyến đò chở không biết bao nhiêu chuyến, mỗi khách đặt chân xuống đây là con đò đã hoàn thành sứ mệnh mà tạo hóa đã giao cho nó.
Thủy chiều xuống, nước đã rút từ hôm qua lộ lên bãi cát vẫn còn ẩm, hằn in thật rõ những bước chân. Tôi bắt anh đi trước, tôi thì theo sau.
- Bắt anh đi trước để nếu anh có bị thụt xuống thì em sẽ chạy đúng không?
- Em muốn bước lên vết chân của anh.
Chúng tôi ra giữa bãi cát. Anh đưa ống kính máy ảnh hướng về phía tôi, tôi thẹn thùng quay đi.
- Đừng chụp, nếu không em sẽ mãi mãi đi theo anh từ phía sau.
Anh im lặng.
Tôi im lặng.
Anh nhìn ra xa còn tôi thì nhìn anh.
- Anh đã nghe đến trò chơi lá thư trong chai chưa?
- Em kể đi.
- Một cô gái và một chàng trai ra bãi cát cùng hai chiếc chai nhỏ, trong chai có hai mảnh giấy ghi ước muốn của mỗi người. Hai người đưa chai của mình cho nhau và vùi xuống cát. Vài năm sau đó họ sẽ cùng trở lại đây để đọc ước muốn của mỗi người trong tờ giấy năm xưa.
- Nhưng nếu vậy thì khi thủy triều lên, cái chai kia sẽ bị trôi đi chứ không còn ở đây đâu.
- Còn chứ, nếu là duyên số. Hai cái chai là lá thư kia sẽ là ngọn nguồn cho mọi nỗi nhớ, là động lực để những người yêu nhau trở lại với nhau. Tình yêu là vậy đấy.
Anh im lặng.
Tôi im lặng.
Tôi nhìn xuống bãi cát còn anh thì nhìn tôi.
- Tình yêu giống như một giọt nước ngoài đại dương, nhìn không rõ, giữ không được, rồi lại để trôi mất.
Tôi nhìn anh, còn anh thì nhìn ra xa. Chúng tôi tạm biệt nhau ở đây. Anh về thành phố cùng những hoài bão của mình, còn tôi trở về quê mang theo rung động đầu đời và kỉ niệm bên anh. Cũng bình thường và nhẹ nhàng như dòng sông hiền hòa, vỗ về bãi cát. Bầu trời cao rộng đã ôm hết những đám mây vào lòng, ôm những ngày hạnh phúc đã xa.

Nhưng tôi biết làm sao khi hiểu rằng anh và tôi như không cùng một thế giới. cuộc sống anh xa hoa, sang trọng. Anh như một chàng tuấn mã bước ra từ thế giới hào nhoáng còn tôi là cô gái bước ra từ miền quê. Anh nhẹ nhàng, tinh tế, biết quan tâm. Điều đó khiến tôi ngộ nhận, lầm tưởng rằng anh cũng thích tôi như tôi thích anh, nhưng tôi đâu có biết rằng đó xuất phát từ chính trong con người thực sự của anh chứ không phải sự phô trương bề ngoài. Dù đó là tôi hay với ai đi chăng nữa thì anh cũng có cách quan tâm như vậy.
Tôi kể cho cô bạn thân nghe, nó thở dài đầy trách móc.
- Mày yêu anh ý thì hãy nói ra đi, đừng để sau này nuối tiếc.
- Tao với anh ấy không thể nói là yêu, vì khoảng cách xa quá. Anh ấy là một giọt nước ngoài đại dương còn tao thì như hạt cát trên sa mạc.
- Tại sao không thể yêu chứ, nếu không Nguyệt Lão sinh ra tình yêu để làm gì.
- Nhưng vẫn có thứ tình yêu gọi là im lặng mà. Tao và anh ấy từ gặp gỡ đến quen biết, từ quen biết đến thấu hiểu, và tao hiểu rằng anh không thuộc về tao.
Mãi sau này, tôi mới có can đảm thú nhận trước anh, thú nhận về rung động đầu đời của mình trong một mảnh thư nhỏ kèm vào chiếc chai, giống như chơi trò lá thư trong chai vậy. Một chiếc lọ thủy tinh trắng, lá thư trắng buộc sợi chỉ trắng giống như mong ước của tôi về anh. Lá thư trong chai vẻn vẹn vài dòng chữ.
“Em đã từng rất thích anh, đó là lần đầu tiên em rung động trước một người con trai mà trước đó cảm giác ấy chưa từng xuất hiện trong em cho dù chỉ là chốc lát, trước đây em cứ nghĩ rằng rung động hay thích một người là cái cảm giác hết sức bình thường, là bản năng mà ai cũng có nhưng không phải như vậy. Thích hay yêu là chuyện của trái tim và giữ nó là việc của lí trí bởi tình yêu là một điều khó lí giải nhưng con tim luôn có những lí lẽ riêng. Em chỉ là cô gái quê còn anh như bạch mã hoàng tử, hãy coi em như hạt cát trên sa mạc bị gió cuốn đi. Vì là rung động đầu đời nên em sẽ nhớ về anh nhiều lắm đấy”.
Lá thư trong chai đã được gửi đi từ lâu và tôi thì không hy họng được nhận lại bởi tôi thích anh nhưng không mong được anh đền đáp. Cuộc đời này có những cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ, càng bất ngờ lại càng thú vị.
Một ngày nắng hạ khi tôi vẫn còn mơ màng thì tiếng chuông tin nhắn reo lên, một số điện thoại lạ.
“Bạn ơi, tại sao lại có Tình Yêu vậy?”
Có lẽ là nhầm số nhưng câu chuyện cũng có vẻ thú vị, tôi nhắn lại ngay
“Bởi vì có buổi chiều có nắng, có gió, có mây và buổi sáng mùa đông sương giăng đầy trên lối”.
“Thế tại sao con người phải yêu nhau?”
“Tại vì Trái Đất có sự sống và con người vẫn muốn bước xa hơn”.
“Tình yêu là gì?”
“Tình yêu giống như một giọt nước ngoài đại dương, nhìn không rõ, giữ không được rồi lại để trôi mất”.
“Cảm giác khi yêu?”
“Tơ tưởng, nhớ mong, tương tư suốt ngày. Nghĩ về người ấy thật nhiều, càng nghĩ càng thấy người ấy hoàn hảo. tình yêu không phải là sự gặp gỡ trong quá khứ hay mong chờ ở tương lai, mà là những đợt sóng thao thức của tấm lòng trong hiện tại.”
Tôi im lặng.
Tôi chờ đợi.
- Vậy là em đã tơ tưởng, tương tư và nhớ về anh thật nhiều đúng không cô gái quê?

Khi tôi còn miên man trong những dòng tin nhắn như đang giãi bày, tiếng nói đằng sau làm tôi giật mình quay lại. Là anh, anh đến lúc nào không hay, chỉ biết rằng có vẻ như anh đã nhìn tôi từ phía sau rất lâu rồi. Anh cười nhẹ nhàng, y như lần đầu tôi gặp anh. Anh nắm tay tôi, tôi để nguyên tay tôi trong tay anh, ngước nhìn ống kính máy ảnh đang hướng về tôi.
Tôi nhìn anh buồn bã.
- Tình yêu giống như một giọt nước ngoài đại dương, nhìn không rõ, giữ không được rồi lại để trôi mất.
- Không. Tình yêu giống như cây xương rồng trên sa mạc, dù có khô cằn thế nào vẫn tốt tươi, và những người yêu nhau sẽ quay về với nhau như lá thư trong chai vậy.
- Sao ngày trước anh không ví von như vậy?
- Vì lúc đó anh chưa yêu em.
- Còn bây giờ?
- Anh yêu em thật nhiều.
Anh im lặng.
Tôi im lặng.
Anh nhìn tôi và tôi cũng nhìn anh.
Anh cười tươi còn tôi thì rạng ngời hạnh phúc.
Anh là ngọn sóng ngoài đại dương còn tôi là bờ cát thăm thẳm. Sóng vỗ về ôm cát trắng yêu thương.
Tình yêu giống như cây xương rồng trên sa mạc, dù có khô cằn thế nào vẫn tốt tươi, và những người yêu nhau sẽ quay về với nhau…
• Gửi từ Ngân Milo
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.



