Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tình yêu anh vô cùng

2011-02-11 14:17

Tác giả:


Blog Việt

Cái gì thuộc về mình sẽ là của mình. Tình yêu cũng vậy, chỉ cần không những em phải nắm thật chặt tay, mà em còn phải đừng bao giờ buông lỏng trái tim người ấy. Em cần giữ người đàn ông em đã tìm thấy, như là của riêng mình thôi.

 

Tặng anh, Pisces!

 Em

 Anh không phải là mối tình đầu của em, cũng không phải là người mà em tưởng chừng như mình không còn yêu ai được nữa. Anh thầm lặng, em đứng im, mọi thứ về mọi điều của chúng ta tưởng chừng như chìm trong quá khứ, khi chúng ta đã cách xa nhau hàng trăm cây số. Em quen anh vào học kỳ 2 của năm lớp 10, đối với một con bé hay nói thì thấy anh quả thật rất "con gái". Anh ít nói, ít cười. Anh trầm lặng, trầm lặng như những lần anh ngồi ở góc khuất dưới tán bàng non, mắt nhìn xa xôi. Những lần nói chuyện của chúng ta được em tính trên đầu ngón tay còn thừa. Với em, em chẳng có kỷ niệm nào về anh hết, vì tâm trí em còn bận với "mối tình đầu" ở bàn trên. Anh luôn ngồi dưới, ngắm nhìn cô gái đang ngắm nhìn một chàng trai khác - không phải là anh.

 Anh

 Em là người đầu tiên và duy nhất nói chuyện với tôi khi tôi vào lớp. Em hay cười, nhí nhảnh, hồn nhiên. Tôi thích ngắm những lần em trêu đùa cùng bạn bè rồi cười tít mắt, lúc đó trông em thật dễ thương.Tôi nhớ có lần tôi giả vờ "vô tình" đụng vào em để em rơi sách rồi tôi sẽ cúi xuống nhặt giúp em (như mấy bộ phim Hàn tôi vẫn thường xem), thế nhưng, quá sức tưởng tượng của tôi, em nhìn chằm chằm vào tôi thật lâu, rồi nhặt sách lên không quên kèm theo một cái nguýt ngúng nguẩy thật dài. Tôi ngơ ngác, bật cười. Trong tôi, em như một giấc mơ mà tôi luôn ao ước có một lần mình được ở trong đó, rất đỗi bình yên.

Em

Em đi học xa nhà, em có người yêu. Em yêu vội vã và mù quáng. Những cuộc tình trôi qua chóng vánh. Không biết bao lần em chia tay với người ta, rồi lại tìm đến anh, kể lể cho anh nghe những điều xưa cũ mà chẳng bao giờ biết được rằng, tim anh đang thắt lại. Có những lần em lấy anh làm người thế chỗ, em bảo em yêu anh, lời yêu mỏng manh và giả dối. Chẳng biết bao lần như thế, mà anh vẫn vị tha. Hay vì anh quá ngốc nghếch? Vì em biết anh yêu em thật nhiều, nên em đã làm những điều ích kỷ. Em luôn lấy niềm vui của mình đặt trên nỗi đau khổ trong anh, mà chẳng ngại ngần. Em đến bên anh thật gần, rồi em lại rời xa anh tìm kiếm những mối tình thừa thãi, những mối tình em chẳng hề kịp suy nghĩ, đằng sau đó, em đã để lại những vết thương gì...

Ảnh minh họa: vi.sualize

Anh

Em khờ khạo. Khờ như những lần em khóc òa trên vai tôi vì những lần đổ vỡ. Tôi chẳng biết làm gì, chẳng biết an ủi thế nào, ngoài việc lau nước mắt, cho em mượn bờ vai làm nơi trút bỏ những muộn phiền. Dù biết em không hề yêu tôi như em đã từng nói, nhưng tôi chấp nhận, đơn giản vì, tôi chẳng bao giờ quên được hình ảnh cô bé có mái tóc chẳng bao giờ dài đến chấm vai trêu đùa với đứa con trai ngồi một mình nơi góc lớp - là tôi. Cô bé ấy trong tôi vẫn như ngày nào, chỉ có điều, em đã biết rơi nước mắt nhiều hơn. Rồi ngày tháng trôi đi, em xa tôi chẳng để lại lời gì, em lại vui cùng những tình yêu mới. Tôi chỉ thương em những lần mắt nhạt nhòa. Tôi chỉ thương em những lần em lẻ loi trên đường cô quạnh. Và tôi vẫn bước sau em, dõi theo những bước chân em chông chênh trong giá lạnh, xót xa...

Em

Chẳng bao giờ em bằng lòng với những gì mình có. Em luôn thay cái mới cho mình, thay người yêu đơn giản như thay một cái áo, hay thay một thỏi son môi. Màu sắc có thể khác nhau nhưng mặc lên hay trát vào thì vẫn thế, rồi cũng vô cùng nhàm chán. Nhiều khi em thấy mình cô độc và buồn bã. Và người duy nhất em nhớ đến vẫn là anh. Nhưng anh bây giờ chẳng phải là anh của ngày xưa nữa. Vì em đã làm tổn thương anh nhiều quá, cả bạn thân của anh mà em cũng đã từng ngỏ lời yêu. Anh bất ngờ, rồi quay bước đi. Anh bảo em không còn xứng đáng với tình yêu của anh nữa. Đến lúc này, khi tất cả trở về vị trí cũ, mà không, khi tất cả đứng yên một cách đáng thương, thì em biết, hình ảnh người con trai đứng ôm em thật chặt, người run run trong gió rét vẫn chẳng bao giờ có thể xóa nhòa. Có phải đã quá muộn không anh?

Anh

Em vẫn thế, không hề đổi thay. Người ta bảo em đa tình, còn tôi thì ngu ngốc. Em yêu bạn thân tôi, tôi đã từng căm ghét em, đã từng hận em rất nhiều. Nhưng đọng lại, tôi phải thương em bao nhiêu cho đủ. Em phải tìm đến bao nhiêu niềm vui mới, em phải tìm đến bao lâu, mới đến được chỗ dừng chân. Tôi đã chạy trốn khỏi em, chạy trốn những lần nhớ em quay quắt. Chạy trốn những lần em tìm tôi trong làn nước mắt, để quên... Nhưng càng chạy đến đâu, tôi cũng chẳng bao giờ thoát khỏi nỗi nhớ ấy, làn nước mắt ấy, để rồi thấy mình mềm yếu trước em. Tôi không phải là người đàn ông nhu nhược. Tôi chỉ yêu một cách rất thật thà. Tôi muốn được chở che cho em suốt quãng đời còn lại, bằng một tình yêu chân thành, không vụ lợi như những người đàn ông đến với em. Nhưng em ơi, đến bao giờ em mới hiểu, tình yêu tôi như cánh diều gặp gió, em giữ thật chặt dây hay để nó bay đi?

Em

Ba năm trôi qua.

Em không còn yêu ai được nữa, ngoài anh. Nhưng em chẳng còn đủ dũng khí để tìm đến anh, tìm đến người đàn ông em đã tìm thấy nhưng để tuột mất khỏi tầm tay. Những vết thương giờ đã thành vết sẹo, nhưng nỗi đau thì vẫn còn. Giờ đến lượt em ngồi nơi góc khuất, ngắm nhìn anh thật dịu dàng, thật yên bình như những lần tựa vào vai anh, như những lần anh hôn vào dòng nước mắt nóng hổi, để nguôi ngoai đi những chuyện đau buồn. Em sẽ đợi anh, đến bao giờ anh thứ tha cho ngày hôm qua dang dở. Em sẽ chẳng bao giờ buông lỏng bàn tay và trái tim ấm của người đàn ông em yêu nữa đâu, em hứa...

Anh

Tôi đợi một ngày em trưởng thành. Trưởng thành trong từng hành động và suy nghĩ, tôi sẽ về bên em. Từng ấy lạnh lùng của tôi đã làm tâm hồn em rạn vỡ. Từng ấy lời nói cứa dao của tôi đã làm trái tim em rách bươm, dột nát nhưng tôi vẫn yêu em, cô gái có mái tóc chẳng bao giờ dài chấm vai. Chẳng phải vì tôi làm như thế mới xứng với những lỗi lầm em gây ra, tôi chỉ muốn thức tỉnh em, thức tỉnh những vụng dại của người con gái tôi thương đã chìm trong u mê dại dột. Tôi đợi em đủ lớn, đợi em trở về nguyên vẹn trong tôi, như ngày hôm qua...


Sẽ phải trải qua bao nhiêu cuộc tình, ta mới tìm thấy người ta yêu nhất?

Sẽ phải trải qua bao nhiêu dòng nước mắt, ta mới tìm thấy được người ta thương

Sẽ qua bao nhiêu vấn vương, ta mới thành người lớn?

Sẽ qua bao nhiều dỗi hờn, ta mới giữ chặt được người ta yêu...

Sẽ đợi một ngày anh hiểu, em đã tìm thấy được tình yêu anh vô cùng...

 

  • Gửi từ email Hoàng Dung - dandelion.hd151@

 

 Cuốn sách đón đầu mùa yêu 2011 dành cho tất cả những ai đã và đang yêu để nhớ, để nâng niu và trân trọng tình yêu của mình hơn…

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

back to top