Tình đầu như trái táo còn xanh
2013-09-12 00:15
Tác giả:
Đã 4 năm rồi cô vẫn chưa một lần nào đặt chân lại nơi này – ngôi trường cấp 3 kính yêu, nơi chứa đựng những gì tươi đẹp nhất trong ký ức tuổi học trò của cô. Có lẽ do cuộc sống quá bận rộn hay cô chưa sẵn sàng, nhưng lần này cô trở về chẳng phải để níu kéo hay từ bỏ một cái gì đó, chỉ đơn giản là cô muốn hồi tưởng lại thứ mà một thời vốn đã từng là của cô.
Ngước nhìn tấm biển màu đỏ chói lóa, cô mỉm cười, bao năm qua nó vẫn sừng sững kiêu hãnh như thế, chẳng thay đổi gì tuy vậy hình như trông nó có vẻ đang dần bạc màu theo thời gian, mặc dù cũng đã sửa chữa nhưng lại chẳng bao giờ làm giảm được cái vẻ uy nghi vốn có đó, bởi nơi đây đã vượt qua bao sóng gió của chiến tranh khắc nghiệt, chứng kiến bao lớp lớp học sinh trưởng thành.
Dạo quanh sân trường, trời nắng chói chang làm cái mùi của đất, mùi của thân cây, lá cây, mùi rác lại hòa quyện vào nhau tạo nên một thứ hỗn tạp. Ba năm học ở đây cô đã hít đủ cái mùi ấy, thời cấp 3 của cô là thế, không náo nhiệt, ồn ào, người ta bảo “nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò” chắc cô thuộc dạng thứ tư.
Men theo lối hành lang quen thuộc, tiếng bước chân chậm rãi và tiếng lá ngoài kia xào xạc đem theo ký ức dội về.

Thời cấp ba cô mắc bệnh lười, lúc nào cũng muốn tiết kiệm năng lượng đến mức tối thiểu nên luôn đi sớm, về muộn vì cô không thích cái cảm giác phải chen lấn, xô đẩy. Và cô đã gặp lại anh trong một lần về muộn ấy, hai đứa học cùng nhau từ nhỏ nhưng lên cấp ba anh học khác lớp, tính cách của anh vẫn vậy, chẳng bao giờ thay đổi, anh cứ như sống tách biệt với thế giới bên ngoài, ít nói và luôn mang một khuôn mặt vô cảm.
- Về muộn thế - Anh hỏi cô.
- Ừ. Ở lại làm trực nhật. Cậu cũng thế à?
- Không!
Lúc nào cũng thế, nói chuyện với anh không quá 5 câu nhưng cô quen rồi. Người ta bảo con trai càng tỏ ra lạnh lùng thì càng thu hút con gái nhưng anh không thu hút cô ở điểm ấy, cô chỉ thấy ở anh sự cô đơn vì thế từ khi gặp anh cô luôn muốn đem lại cảm giác ấm áp cho trái tim anh, nhưng cô lại chưa bao giờ dám nói với anh, có lẽ cô sợ, sợ anh sẽ rời xa cô, sợ anh sẽ không bao giờ gặp cô nữa.
Cô và anh cứ thế, gặp nhau thỉnh thoảng nói vài câu nhưng bên cạnh anh cô thấy bình yên lạ thường. Có hôm cô sang lớp anh đợi anh về cùng, hôm thì anh đợi cô dưới nhà xe, chỉ đơn giản là muốn gặp anh nên cô luôn viện cớ.
Và những ngày cấp ba bình yên, êm ả, đầy ắp kỷ niệm của cô trôi qua, đến ngày thi đại học rồi giấy báo nhập học gọi đi, bận rộn với lịch học chính trị đầu khóa, làm quen với môi trường mới, 3 tháng rồi cô chưa liên lạc được với anh, Thông qua vài đứa bạn cô biết anh cũng đỗ đại học ở thành phố này, cô hỏi số di động của anh và cô nhắn tin cho anh, hai đứa cứ nói chuyện qua lại như thế, nhưng cô có cảm giác hình như anh đang giữ khoảng cách với cô, anh chỉ trả lời qua loa, thậm chí nhiều lần anh không trả lời lại tin nhắn của cô. Nỗi sợ hãi trong cô cứ ngày một nhiều hơn, cô lo lắng và đã nhiều lần có suy nghĩ sẽ đi tìm anh nhưng tìm anh rồi, gặp được anh rồi thì cô sẽ làm gì, sẽ bảo rằng cô nhớ anh, cô muốn gặp anh đến chừng nào ư? Vậy liệu anh có muốn gặp cô không?
Không một lời giải thích, không để cô có cơ hội được nói với anh, tự nhiên cứ như thế anh dần dần đẩy cô ra khỏi cuộc sống của mình. Cô và anh không liên lạc từ đó vì anh đổi số.
Còn cô đã làm cho cuộc sống của cô trở nên bận rộn hơn để mong có thể lấp đầy đi hình bóng anh. Cô tập thói quen đọc sách mỗi khi rảnh rỗi, nhận lớp gia sư rồi lịch học kín mít, cứ thế và cô xoay như chong chóng.
Nhưng bất kỳ cô gái nào sau khi thất bại ở một mối tình đều có ít nhất một lần tưởng tượng đến cảnh gặp lại người con trai ấy, cho dù lúc đó bản thân cô gái có buồn hay là vui. Và cô cũng như vậy, đã vô số lần mường tượng đến cảnh ấy, nghĩ đến ngày cô và anh gặp lai nhau, có thể là hai người tình cờ gặp nhau trên đường, liệu anh có đang đi cùng bạn gái không, nếu có thì lúc đó cô sẽ làm gì? Cô sẽ mỉm cười bước đến chào anh hay là sẽ xoay người bỏ đi? Hay là ra vẻ tự tin, làm bộ ngạc nhiên khi gặp lại anh? Hay là cô nên bước đến bắt tay anh? Hoặc có lẽ, hai người chỉ yên lặng gật đầu chào nhau sau đó chúc đối phương hạnh phúc? Nhưng không, cô không hề gặp lại anh, giống như chỗ nào có bóng dáng cô thì sẽ không có anh ở đó vậy. Cho đến một ngày, một năm sau cái ngày ấy, kỳ nghỉ Tết cận kề và cô nhận được thông báo họp lớp. Cô vẫn quyết định đi, cứ như nỗi nhớ anh chưa bao giờ ngơi nghỉ trong tâm trí cô vậy, bạn bè trong lớp cũng truyền tai nhau là anh đã có người yêu. Cô biết.

Ngày họp lớp đông đủ, anh đến muộn nhưng không dẫn theo bạn gái, anh ngồi đối diện cô nhưng cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, cứ ngồi im như thế, bạn bè hỏi thăm cô chỉ trả lời qua loa, và anh cũng thú nhận là anh đã có người yêu, mặc dù đã chuẩn bị trước nhưng cô vẫn cảm thấy có thứ gì đó nghẹn lại nơi cổ họng. Cô xin phép ra ngoài, ngồi thụp xuống, nhưng cô không thể khóc nổi, anh cũng theo cô, ngồi xuống cạnh cô và chưa kịp để cô lên tiếng anh nói: “Tớ biết cậu có tình cảm với tớ từ lâu rồi, nhưng tớ nghĩ đó chỉ là sự đồng cảm của cậu chứ không phải là tình yêu, cậu...không thể cho tớ cái mà tớ mong muốn”.
Cái mà anh mong muốn? Hừ, cô cười nhạt trong cổ họng, anh đã bao giờ cho cô cơ hội chưa, đã bao giờ anh nghĩ đến cảm nhận của cô chưa mà anh lại kết luận là tình yêu của cô chỉ là sự đồng cảm. Cô chẳng còn gì để nói nữa và cũng không muốn nghe anh nói thêm, cô đứng dậy xin phép về trước.
Và thế là tình yêu không hi vọng, không lối thoát của cô đã chấm dứt sau 6 năm.
Người ta bảo nếu kiếp trước ngoái đầu nhìn nhau 500 lần thì kiếp này mới có duyên gặp gỡ trong phút chốc. Nhưng có lẽ kiếp trước cô chỉ ngoái đầu nhìn anh 499 lần nên kiếp này duyên phận của cô và anh chỉ ngắn ngủi đến thế.
“Vì em đã từng yêu anh nên em chưa bao giờ cố tình tìm cách trốn tránh hồi ức. Đó luôn là những hồi ức đẹp trong em, với anh có lẽ chỉ là hai năm ngắn ngủi chúng ta thực sự quen biết nhau nhưng với em thì đã là một nửa đời học sinh của em gắn với hình bóng anh.
Em sẽ tập cho mình thói quen bình thản để đương đầu với mọi thứ, không chạy trốn, không bước qua mà chấp nhận sống cùng với những hồi ức về anh.
Hãy cứ để chúng đến và ra đi theo cách tự nhiên nhất, bởi kỷ niệm nào đối với em cũng đáng được trân trọng, nâng niu.
Có thể là một tháng, một năm hay rất nhiều năm về sau nữa nhưng tất cả rồi cũng sẽ qua.
Và em sẽ học cách thử bắt đầu một kết thúc, học cách quên anh để có thể yêu một người khác, bởi vì em không còn lựa chọn nào nữa”.
• Bài dự thi của Cao Thị Nhung <nhungct04@>
Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?
Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.
Mùa Xuân của Mẹ
Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.
Giông bão rồi cũng qua
Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)
''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".
4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy
Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.
Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này
Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)
Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.
Ngày Xuân Còn Nhau
“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”
Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)
Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.



