Tiếng lặng sau rèm ngọc
2025-11-25 16:00
Tác giả:
Uyển Lam
blogradio.vn - Trong một đêm mưa tĩnh lặng nơi hoàng cung xưa, khi những ngọn nến dần tàn và gió khẽ lay khung rèm lạnh, một người phụ nữ khoác tước vị cao sang lặng lẽ đối diện chính mình. Là người vợ của bậc đế vương, nàng từng tin vào tình yêu sắt son giữa hai trái tim đã vượt qua bao khuôn phép, nhưng giờ đây, giữa cung điện mênh mông, nàng bắt đầu nhận ra những đổi thay tinh tế mà chỉ trái tim người phụ nữ mới cảm được. Từ ánh mắt, giọng nói, cho đến những cái chạm tưởng chừng thân thuộc, tất cả bỗng trở nên xa vắng. Trong sự im lặng của đêm, nàng viết ra những dòng như một lời tự nhủ, vừa là tiếng lòng, vừa là nỗ lực giữ lấy niềm tin mong manh vào một tình yêu đang dần phai nhạt.
***
Đêm nay, mưa rơi lất phất trên mái ngói phủ rêu, từng giọt chạm khẽ vào hiên cung nghe như tiếng thời gian nhỏ xuống. Trong khu vườn sau, hương ngọc lan thưa thớt thoảng qua, mơ hồ và lạnh. Ngọn nến trên án thư nghiêng nghiêng, ánh sáng chập chờn soi nửa tấm dung nhan đã héo úa theo năm tháng. Mỗi khi gió luồn qua song cửa, khung rèm mỏng lay nhẹ, và trong giây khắc ấy, lòng em lại thấy chao nghiêng.
Em ngồi đây, lặng lẽ như mọi khi, nhưng có gì đó rất khác. Một linh cảm mơ hồ len vào tim, như một sợi khói mảnh quấn quanh ý nghĩ, không rõ ràng mà vẫn khiến lòng chẳng yên. Anh vẫn nói cười, vẫn dịu dàng như thuở đầu, nhưng trong ánh mắt ấy, em không còn tìm thấy sự ấm nồng khi xưa. Tình cảm tưởng chừng như chưa phai, mà lòng người đã lặng.
Những cử chỉ ân cần của anh, cái nắm tay, cái vuốt nhẹ trên vai, sao nay bỗng trở nên xa xôi quá. Tựa hồ chỉ là thói quen, không còn là rung động. Em tinh tế nhận ra điều ấy, nhưng rồi lại sợ chính mình đã quá đa đoan. Có phải vì em đã yêu quá nhiều, nên chỉ cần một cái chau mày khẽ, một khoảng lặng dài, là đủ khiến lòng bão nổi?
Em cố dỗ dành bản thân bằng những lí lẽ dịu dàng. Rằng đàn ông vốn trọng việc đời, lòng họ có khi chỉ mải nghĩ đến thiên hạ mà quên mất người bên cạnh. Rằng chẳng có gì đổi thay, chỉ là lòng em quá nhạy cảm. Nhưng càng tự biện minh, em lại càng thấy trống rỗng.

Trong khoảng lặng giữa tiếng mưa, em chợt nhớ về ngày xưa. Khi anh nắm tay em, mắt rực sáng, bảo rằng chỉ cần có em thôi, chẳng cần chi hơn nữa. Anh đã hứa cho em giữ lấy đức tin của riêng mình, đã hứa cho em được là em, một người đàn bà sống giữa cung vàng điện ngọc mà vẫn không quên gốc rễ đạo hạnh, không đánh mất phần trong sáng nơi tâm hồn. Những lời ấy, em chưa từng quên, và cũng chưa bao giờ ngừng tin.
Nhưng nay, khi anh mỉm cười nhìn em, ánh mắt ấy lại không còn dừng lại nơi trái tim như xưa. Ánh nhìn ấy đi qua em, nhẹ như một làn gió, để lại sau lưng một khoảng lạnh lẽo vô hình. Em vẫn ngồi đó, mỉm cười đáp lại, như chưa từng có gì đổi khác, mà trong lòng, từng nhịp tim như lạc đi một nhịp.
Cứ thế, những câu hỏi dấy lên, rồi tự em lại gạt bỏ. Phải chăng anh có điều giấu kín? Hay chỉ là lòng em đã đổi? Nếu tình yêu còn đó, vì sao bóng tối lại dày đến thế giữa hai người? Nhưng rồi, khi em tự chất vấn mình, câu trả lời lại tan ra như sương khói. Mọi thứ trở nên mong manh, không thật, như một giấc mơ đã nhạt màu.
Cơn gió đêm bỗng thổi mạnh qua, tắt ngọn nến cuối cùng. Trong thoáng tối, em nghe lòng mình cũng vụt tắt theo ánh sáng ấy. Em ngồi im, đôi tay đặt trên vạt áo, lạnh dần đi mà vẫn chẳng buông được những ý nghĩ quẩn quanh. Phải chăng mọi tình yêu rồi cũng đến lúc nguội lạnh, chỉ còn lại dư âm của một thời rực rỡ?
Tiếng mưa vẫn rơi đều. Ngoài kia, bóng đêm đã nhạt dần. Một vệt sáng mỏng manh bắt đầu le lói nơi chân trời. Em khẽ mỉm cười, nụ cười của một người đã mỏi mệt sau một đêm dài trăn trở. Có lẽ, mọi nghi ngờ của em chỉ là thoáng chốc. Có lẽ, ngày mai khi mặt trời lên, lòng người rồi cũng ấm lại.
Em tự nhủ: chỉ cần còn yêu, dù chỉ là một mảnh nhỏ của tình xưa, em vẫn sẽ ở lại. Ở lại, không phải vì không thể đi, mà vì trái tim em đã chọn cách tin.
Và thế là, giữa ánh sáng lờ mờ của bình minh, em ngồi đó, lặng yên, để mặc sương mai phủ lên tóc. Một ngày mới sắp bắt đầu. Còn em, vẫn là em, với niềm tin mong manh nhưng dịu dàng, như một ngọn nến cuối cùng vẫn cháy, dù gió ngoài hiên chưa kịp dừng.
© Uyển Lam - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.


