Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thỏi chocolate cho tâm hồn

2014-04-02 12:16

Tác giả:


Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Yêu 24/7 - Cô bé ấy đưa cho anh hai thỏi chocolate đen, nói với anh: “Tặng anh! Và tặng cho cả chị ấy nữa!”. Lần này anh nhận cả hai thỏi chocolate ấy và nhìn về phía Tây, nơi có một thỏi chocolate còn lại trong tâm hồn mà anh cần tìm kiếm…

***
Chàng trai ấy có dáng người dong dỏng cao, đôi mắt sáng và nụ cười hiền lành. Chàng trai không có vẻ ngoài nổi trội đáng để được gọi là một anh chàng đẹp trai hay là một “hot boy” như giới trẻ thời nay thường hay gọi. Chàng trai ấy hết sức bình thường, nhưng lại thu hút người khác ở vẻ ngoài thân thiện, là một người luôn cười và sống hết mình vì người khác. Có lẽ vì vậy mọi người quen biết anh đều cảm thấy anh là một người rất đáng tin tưởng và là một người bạn thực sự để mình trút bầu tâm sự khi trong lòng cảm thấy ngổn ngang. Có điều, chiều nào cũng vậy, khi tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ học đã cất lên từ rất lâu rồi, chàng trai vẫn chỉ ngồi ở đó, nơi góc sân trường có những bông điệp vàng rơi rơi, chăm chú vào cuốn sách bài tập trên tay của mình. Người ta thấy chàng trai ấy ngồi như vậy đã được một năm rồi. Vẻ trầm tĩnh toát ra từ con người anh làm người khác không nỡ và cũng không dám quấy rồi bầu không khí cô đặc ấy…

Cách đây không lâu, có một cô bé lớp 10 vì mến mộ anh mà làm hẳn một chiếc bánh kem tặng anh. Thế nhưng anh chỉ mỉm cười nhìn cô bé, cảm ơn cô bé vì đã quan tâm anh, rồi khuyên cô hãy chăm lo học hành vì cả anh cũng sẽ như vậy. Bạn bè anh không hiểu một cô bé dễ thương như thế, và quan trọng hơn là thích anh như thế nhưng anh lại từ chối. Có đứa bạn thân nghe xong còn nói anh ngốc, người ở lại thì cũng ở lại, người cần đi cũng đã đi rồi, cớ gì cứ mãi chờ đợi và hy vọng như vậy…Người ta đi liệu người ta có về không, tại sao lại phải làm khổ bản thân mình vì một người con gái đã không suy nghĩ đến cảm xúc của người con trai yêu mình mà một lòng một dạ dứt khoát ra đi? Chàng trai ấy lại chỉ cười nhẹ, ừ thì tại sao phải chờ chứ? Cô ấy đã đi rồi, đi được hơn một năm rồi…

Thế nhưng mọi người không biết, anh không phải là đang chờ, mà là đang thực hiện lời hứa của mình. Anh không phải là đang nuôi hy vọng hão huyền, mà là đang hiện thực hoá ước mơ của chính mình. Khi nghe bạn anh nhắc về cô ấy, anh bất chợt nhớ lại khoảng thời gian 1 năm trước đây, cũng những góc sân thân thuộc này, anh và cô đã vui vẻ và hạnh phúc thế nào. Những hình ảnh về cô anh chưa bao giờ quên, những kỉ niệm “ngốc xít” của hai đứa anh chưa từng nghĩ mình sẽ đè nén để chôn vùi vào quá khứ như nhiều người khuyên anh nên làm…




Cô là cô gái chuyên Anh mạnh mẽ, quen biết rộng và học rất giỏi. Cô luôn là học sinh top của lớp, được nhiều người trong trường biết đến và mến mộ, còn là tình nguyện viên cho rất nhiều hoạt động xã hội và là cộng tác viên cho một tổ chức rèn luyện kĩ năng cho giới trẻ. Nói chung cô gái ấy là một người giỏi giang, và có tính tự lập rất cao. Cô và anh quen biết nhau trong một lần anh vào lớp học thêm trễ và ngồi cạnh cô. Những cuộc nói chuyện sau đó khiến anh càng thêm quý cô, và cô cũng dành tình cảm của mình cho anh- một chàng trai mà theo cô là rất đặc biệt. Hai người họ quen nhau và từng ngày trôi qua thực sự êm đềm. Nếu nói về một cặp đôi hoàn hảo trong trường, có lẽ sẽ không ai bình chọn cho cặp đôi này. Nhưng nếu bình chọn cho cặp đôi có độ bền cao nhất, có lẽ sẽ là họ. Vì cô tài giỏi, nên cô luôn bận rộn, không biết tự chăm sóc bản thân mình; còn anh, anh luôn lặng lẽ chăm sóc cho cô từng chút, những điều nhỏ nhặt nhất cũng đều được anh gửi gắm tình cảm vào đó.

Mỗi lúc nghỉ giữa giờ, chàng trai thường lấy cớ đi lấy nước và đi ngang qua lớp cô gái, nhìn lén cô lúc cô đang chăm chú vào cuốn sách để trên bàn; và khi cô bất chợt ngẩng đầu lên nhìn thấy anh, hai người họ chỉ đơn giản nhìn nhau cười và ai lại tập trung với việc ấy.

Giờ ra chơi, chàng trai lên lớp tìm cô gái để đưa cho cô chai nước mà anh cất công đi mua cho cô. Nếu cô không có ở lớp, anh sẽ ghi lại một mảnh giấy nho nhỏ để dưới đáy chai nước và để lại trên bàn của cô. Còn nếu hai người gặp được nhau, anh và cô sẽ đứng ngoài hành lang nghe những bài hát của đội phát thanh trong trường, cùng nhau bàn luận về một số bài tập, hay một số chuyện vui mà cô có sau một buổi học.

Lúc ăn trưa anh mua cơm giúp cô khi cô bận các hoạt động trong trường. Hai người ngồi ăn cơm và nói chuyện, anh luôn luôn là người lắng nghe, còn  người nói chính là cô. Đôi khi cô giận anh vì không chịu nói, cứ để cô như độc thoại, anh đưa tay cốc lên đầu cô: “chẳng phải cậu muốn nói sao? Thì cứ nói cho hết đã, rồi tớ sẽ nói”. Cô xoa xoa đầu mình và đưa mắt lườm anh, anh giả ngơ quay mặt sang hướng khác, cô liền lấy cuốn sách úp thẳng lên đầu anh, rồi lăn ra bàn cười như điên, còn lấy điện thoại ra chụp lại và hù sẽ đưa lên mạng cho bạn bè anh cùng xem…

Có những khi hai người cùng học bài trong thư viện, khi mà anh ngủ quên đi bên cạnh những cuốn sách vẫn còn in đầy những dãy số chằn chịt, và cả những bài soạn văn chưa đâu vào đâu, cô sẽ giúp anh làm cho xong, và sau đó xách balo lên và đi trước. Khi anh tỉnh dậy chỉ thấy mọi thứ đã được làm xong và xếp lại gọn gàng như trong truyện cổ tích mà anh từng được học, và thấy một mảnh giấy stick dán trên cuốn sách: “Tớ đi trước đó, ngủ dậy thấy gì lạ cũng không phải do tớ làm đâu nha :)) ngủ cho đã đi, nhưng đừng có nướng quá! Sau đó nhớ đi rửa mặt không thôi nhìn đầu như tổ quạ còn mặt thì tèm nhem enzyme đó! NHỚ ĐÓ NGHE CHƯA!!!”

Rồi mỗi khi ra về, anh và cô ngồi trên ghế đá nơi góc sân trải đầy hoa điệp vàng, cùng học bài và nghe nhạc, cùng bình luận mấy cái thông tin vẩn vơ xuất hiện dày đặc trên mặt báo cả tuần nay.

Cô luôn tỏ ra mạnh mẽ và không thích những gì quá lãng mạn. Nhưng khi được anh tặng bánh Tiramisu trong ngày Valentine, cô lại nhìn anh chằm chặp và cười tươi như hoa, còn giả vờ khịt mũi nói như giận lẫy: “Tớ không thích ăn đồ ngọt đâu! Lần này coi như nhận dùm cho ai thích ăn đồ ngọt thôi. Nếu có muốn tặng quà thì lần sau tặng chocolate đen đi, cái đó ngon hơn đó!”

Vì biết cô không thích khóc trước mặt người khác, nên khi những giọt nước mắt óng ánh trên mắt lăn dài xuống má cô, anh chỉ im lặng đưa cho cô miếng khăn giấy, rồi ngồi cạnh cô chờ tới khi cô bình tĩnh lại và kể chuyện lung tung như chưa từng có việc gì xảy ra. Vì anh hiểu cô, nên tất cả những gì anh làm là bên cạnh cô và âm thầm truyền thêm sức mạnh cho cô bằng sự tin tưởng và động viên qua ánh mắt, qua những cử chỉ quan tâm anh dành cho cô.

Anh đã nghĩ mọi chuyện sẽ mãi như vậy, cô cũng đã nghĩ mình sẽ mãi được nũng nịu được như vậy. Thế nhưng, một ngày tháng 2 âm trầm và bình thường như mọi ngày năm ấy, cô nói với anh cô sẽ đi du học nước ngoài, giấy tờ đã làm xong hết, và cô còn một tuần để thu xếp đồ đạc trước khi bay. Anh đón nhận chuyện đó một cách bình thản, vì anh biết cô sớm muộn gì cũng sẽ đi, và vì cô cần đến một nơi tốt hơn để thoả sức vẫy vùng, thoả sức thể hiện tài năng của mình. Một tuần đó anh vẫn tỏ ra như chưa hề nghe thông tin ấy, vẫn cứ mỉm cười, vẫn cứ đùa giỡn những giờ cơm trưa, vẫn cứ âm thầm dõi theo cô những lúc nghỉ tiết, vẫn mua nước cho cô, vẫn ngủ quên trong phòng tự học ở thư viện…

Nhưng tối thứ bảy, cô bỗng nhận được tin nhắn từ anh: “Gặp cậu nơi sân trường, sáng hôm sau.”

Sáng đó cô đến trường sớm, lại nhìn hoa rơi nơi chỗ ngồi đã thành thân thuộc của hai đứa, ngân nga vài giai điệu cũng đã thành quen thuộc…Anh đến, tặng cô những thanh kẹo chocolate đen như cô từng nói, cùng một cuốn sổ ghi chép cho một người bận rộn như cô. Hai người im lặng ngước nhìn bầu trời trong xanh và những tán cây rung rinh trong gió. Dường như lúc đó mọi lời nói đều thành vô nghĩa, và chỉ có sự im lặng chính là sự biểu đạt tốt nhất.


thỏi chocolate
Anh hiểu cô, cô hiểu anh, hai người họ đủ hiểu nhau để không phải nói ra những lời như: “cảm ơn cậu vì khoảng thời gian đẹp vừa qua” hay “san bên đó nhớ giữ gìn sức khoẻ đừng cố gắng quá sức nhé!” Anh là người trầm tĩnh nên không bao giờ nhiều lời, cô là người sôi nổi và sống hết mình với cảm xúc chân thật của mình nhưng lúc đó, cô không biết mình cần nói điều gì, và lời mình nói liệu có tổn thương người cô yêu thương không. Cô không muốn nhắc về việc cô sẽ đi vào ngày mai, cũng không muốn nhắc đến tương lai sau này, vì cô không tin tưởng có cái gọi là “yêu xa”, càng không tin tưởng bản thân mình liệu có bị sự xô bồ và tấp nập của nơi xa lạ ấy lôi kéo mà quên đi chàng trai đang ngồi cạnh cô lúc này…

Nhưng cuối cùng chàng trai lại là người lên tiếng: “Chờ tớ nhé!” cô gái không hiểu, đáng lẽ người mà (nếu như) muốn nói câu đó là cô mới phải. Cô cũng không hỏi lại, chỉ thinh lặng gật đầu, và lần đầu tiên sau gần một năm quen nhau, cô ngồi sát lại nắm tay anh thật chặt, như thể truyền hết cả yêu thương của mình vào cái nắm tay ấy, mong anh sẽ hiểu và đừng bao giờ quên…

Một năm trôi qua và cô không bên cạnh anh, nhưng chưa ai thấy chàng trai ấy buồn rầu bao giờ. Anh bỗng học hành chuyên tâm hơn, ngay cả những môn xã hội mà ngày xưa anh rất ghét, tất cả đều được anh xem trọng và đưa vào bộ não mình một cách đàng hoàng. Anh chủ động tham gia các hoạt động trong và ngoài nhà trường, tham gia vào câu lạc bộ tiếng Anh và các tổ chức vì môi trường và con người…
Ngày phỏng vấn du học, bước ra với khuôn mặt rạng rỡ, mọi người biết anh đã thành công. Riêng bản thân anh, anh thầm cảm ơn một người, một người đã truyền cho anh động lực để hoàn thiện bản thân mình, để sống tốt hơn và biết cố gắng hơn…

Ngày anh ra sân bay, cô bé lớp 10 đã tặng anh món bánh kem cũng theo anh ra tận sân bay để tiễn anh. Anh tặng cho cô bé một nụ cười nữa, và bảo cô bé hãy cố gắng thật nhiều, thật nhiều, rồi em cũng sẽ đạt được những gì mình muốn. Cô bé ấy đưa cho anh hai thỏi chocolate đen, nói với anh: “Tặng anh! Và tặng cho cả chị ấy nữa!”. Lần này anh nhận cả hai thỏi chocolate ấy và nhìn về phía Tây, nơi có một thỏi chocolate còn lại trong tâm hồn mà anh cần tìm kiếm…

Mùa thu, Literary Walk khoác lên mình một tấm áo vàng tươi tắn và cũng không kém phần lãng mạn. Có hai người đan chặt tay, thả bộ trên con đường trải đầy lá vàng, và cả hai trái tim đều thấy hạnh phúc…

•    Gửi từ Tiên Tiên



music for soul

Click vào đây để tham gia chương trình Music for soul

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

back to top