Phát thanh xúc cảm của bạn !

The day you went away

2015-08-11 06:00

Tác giả:


blogradio.vn - Anh đứng đó mà không nói bất cứ điều gì dù là một lời giải thích giả dối. Anh quay lưng bước đi để lại tôi lạnh lẽo đứng một mình trong chiều mưa. Bóng anh dần dần lặn hẳn trong làn mưa lạnh buốt. Còn tôi, không biết nước mắt hay nước mưa đã làm nhòa mắt tôi.

***



Nghe bài hát The day you went away (M2M)


Ở bên đây, trời đã vào hè. Cái nắng đã lan rộn khắp mọi nơi, len vào mọi ngõ ngách trên khắp nẻo đường phố. Nó làm mọi thứ trở nên bức rức và khó chịu. Còn bản thân con người, họ làm việc một cách vội vã, hối hả, nhanh chóng và tôi, một đứa con bé mới tập làm người lớn, cũng tuôn theo dòng chảy tấp nập đó trong một đất nước năng động và phát triển nhất thế giới.

Hôm nay, một ngày chẳng có gì là đặc biệt, thế nhưng tôi quyết định nghỉ ở nhà vì muốn dành một chút thời gian riêng tư cho mình. Cuộc sống hiện đại làm đầu óc con người trở nên nặng nề và cứng ngắc. Tôi muốn tìm lại được bản thân tôi, muốn cái cảm giác lạc quan, yêu đời xưa có thể quay trở lại. Tôi biết rằng điều ấy vô cùng khó khăn nhưng tôi vẫn muốn thử. Và chính vì vậy , tôi đã đi loanh quanh các khu shoppping center để tìm lại cái cảm giác thân thuộc xa xưa ấy. Bất thình lình, trời đổ mưa như trút nước. Tôi vội vã tìm cho mình một chỗ trú thân.

Ngồi trong quán cà phê nhìn ra trời mưa, một cảm giác xưa lại dâng trong lòn tôi. Những kỉ niệm buồn và đau thương lại ùa về trong tiềm thức bé nhỏ của tôi. Hôm ấy trời cũng mưa dầm dề và rả rích như hôm nay. Tôi và anh đã nói lời chia tay, một sự chia ly vĩnh viễn. Cả hai chúng tôi đều thuộc về hai thế giới khác nhau. Hai thế giới mà không bao giờ có thể nhập thành một. Cái thế giới mà đối phương sẽ không bao giờ đi sâu vào bên trong để tìm hiểu một nửa kia của mình. Chúng tôi như hai đường thẳng song song không bao giờ tiếp xúc được với nhau.

Tôi vẫn còn nhớ rõ cái đêm hôm đó. Anh đã nắm tay tôi thật chặt và lâu trên đường về nhà. Suốt đoạn đường đi, anh không nói một lời nào mà chỉ lặng lẽ bước đi. Tôi biết có điều gì xảy ra với anh nhưng tôi không đủ can đảm để hỏi anh. Thế là cả hai chúng tôi chỉ đi trong sự im lặng. Con đường về nhà hôm đó hình như trở nên nặng nề và xa hơn mọi ngày. Cuối cùng, anh dừng lại và nhìn vào mắt tôi thật lâu. Trong mắt anh, tôi đoán rằng sắp có chuyện xảy đến với chúng tôi. "Chúng ta hãy chia tay đi. Anh thấy rằng mình không hợp với nhau. Với lại anh đang quen một người con gái khác. Em hãy quên anh đi, anh không xứng đáng với tình cảm của em đâu. Anh xin lỗi."

ngày anh ra đi

Tôi cảm thấy đầu óc mình trống rỗng và quay cuồng. Trời đất như sụp đổ trước mặt tôi. Tôi không tin vào những điều mà mình nghe và hét lớn: "Không hợp? Thế tình cảm chúng ta hai năm quen nhau chẳng có ý nghĩa gì với anh sao, nó không bằng một người con gái anh mới quen ư?". Anh đứng đó mà không nói bất cứ điều gì dù là một lời giải thích giả dối. Anh quay lưng bước đi để lại tôi lạnh lẽo đứng một mình trong chiều mưa. Bóng anh dần dần lặn hẳn trong làn mưa lạnh buốt. Còn tôi, không biết nước mắt hay nước mưa đã làm nhòa mắt tôi.

Tôi đã khóc như một con ngốc. Tôi tự hỏi bản thân mình tại sao tôi lại mất anh. Chẳng lẽ tôi không đẹp bằng cô ấy, tôi không chăm sóc anh tận tình như cô ấy hay là anh cảm thấy rằng tôi không yêu anh nhiều bằng cô ấy. Mãi đến bây giờ, tôi vẫn chưa tìm ra câu trả lời hay là tôi không muốn biết sự thật.

Tôi cũng không biết giờ đây câu trả lời ấy có còn quan trọng đối với mình không. Khoảng thời gian đó, tôi đã đau khổ rất nhiều. Tôi biết cuộc sống không có anh sẽ chẳng dễ dàng chút nào nhưng tôi cần đứng lên và vượt qua chính mình. Thế là tôi đã làm một quyết định mà tôi nghĩ vô cùng sáng suốt, chín chắn và quan trọng trong cuộc đời của tôi. Tôi quyết định đi thật xa tới một đất nước mới để tôi có thể bắt đầu lại từ đầu và mong rằng hình ảnh anh sẽ phai mờ trong tâm trí tôi.

Trước khi đi, tôi muốn được gặp anh lần cuối. Mang trong lòng một chút hy vọng nhỏ nhoi, dù rất nhỏ bé. Tôi hy vọng rằng anh sẽ đến và mang cho tôi một lời giải thích nhưng cuối cùng tôi nhận được là gì, chỉ là một dòng message và ba chữ lạnh lùng: "Anh xin lỗi". Tôi không cần một lời xin lỗi. Cái tôi cần là sự giải thích. Tôi ngồi đợi anh rất lâu và anh đã lỡ hẹn lần nữa. Tôi lại ngồi khóc và hình như thời gian cũng ngưng đọng để chia sẽ nỗi đau cùng tôi.

Ngày tôi ra sân bay, tôi lại hy vọng anh sẽ ra tiễn tôi. Tôi muốn được thấy mặt anh lần cuối. Tại sao tôi vẫn mãi hy vọng dù biết rằng cơ hội đó rất là vô vọng và nó sẻ không bao giờ thành hiên thực. Tất cả đã tan biến như mây khói. Bước chân đấu tiên mà tôi đặt lên một đất nước xa lạ và xa xôi, tôi biết rằng tôi đã mất anh mãi mãi. Chúng ta đã xa nhau thật rồi. Ngồi ngắm mưa mà cảm giác ngày xưa vẫn làm cho tim tôi đau nhói. Hai năm đã trôi qua. Tôi vẫn chưa hề gặp mặt và nói chuyện với anh dù chỉ một lần. Hai năm đó không phải là một thời gian ngắn nhưng cũng không phải dài để quên đi mọi chuyện. "Thời gian là liều thuốc tốt nhất để chữa lành mọi vết thương." Nhưng sao vết thương trong lòng tôi vẫn còn đau.

Chẳng lẽ tôi vẫn còn yêu anh, tôi không thể nào quên được anh? Hay là do bản thân tôi mãi không chịu buông tay, không để mọi thứ xảy ra theo tự nhiên? Cho đến hôm nay, bản thân tôi vẫn còn chưa tìm ra lối thoát cho riêng mình và câu trả lời đó vẫn nằm trong vòng bí mật. Không biết đến bao giờ tôi mới tìm thấy chìa khóa để mở cánh cổng bí mật đó. "Love is easy come, easy go", nhưng khi nó đi, nó thường để lại một nỗi đau nhiều hơn là niềm vui.

Nếu như anh có vô tình đọc được bài viết này, xin hãy nhớ rằng có một người con gái xa xăm nơi đâu vẫn đang cầu nguyện, chúc phúc cho anh gặp được người anh yêu và yêu anh thật lòng. Xin anh hãy biết quý trọng và giữ gìn những người ở xung quanh anh vì một khi mất đi thì có thể anh sẽ không bao giờ tìm lại được. Hy vọng rằng một ngày nào đó khi chúng tôi gặp lại nhau, tôi và anh vẫn có thể trở thành những người bạn tốt như ngày xưa. Hy vọng rằng mỗi khi trời mưa đến, cái cảm giác đó sẽ đi xa thật xa...

Theo Nhacvietplus

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nhà

Nhà

Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chậm một nhịp yêu (Phần 1)

Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến

Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến

Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Tết này con sẽ về (Kết thúc)

Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”

Sống như những đóa hoa

Sống như những đóa hoa

Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Thả trôi hết những phiền muộn.

Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tết này con sẽ về (Phần 8)

Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.

Mùa hoa xoan

Mùa hoa xoan

Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.

Nhật kí tuổi 18

Nhật kí tuổi 18

Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Tết này con sẽ về (Phần 7)

Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.

back to top