Tháng Giêng – Gõ cửa trái tim để nhận tình yêu vào từng nhịp đập
2011-01-10 11:53
Tác giả:
Blog Việt
Tháng 1, tháng của cái Tết cận kề, tháng của những ngày lạnh giữa đông, tháng của người đã gõ cửa trái tim để tôi nhận tình yêu vào trong từng nhịp đập. Tháng mừng người thêm tuổi mới, một người sinh trước tôi 11 tháng… Viết cho người, cho mùa đông, cho những giá lạnh, cho trái tim tôi cần ấm áp, cần một hướng để tôi bước tiếp và để đi tìm…
Tháng 1, buốt giá, mặc bao nhiêu áo cũng không an tâm là mình đã ấm. Tôi không là người “bất diệt” nhưng chiếc chăn mỏng tang không làm tôi cảm thấy lạnh giá bởi tôi biết tự vòng tay ôm lấy thân mình, run run để điều hoà thân nhiệt, để tôi thấy ấm. Cậu ấm chứ! Chắc hẳn là cậu ấm rồi. Dù cậu cũng đang nếm trải cái lạnh của thời tiết bắc bộ này nhưng tôi không chắc cậu hiểu được cái lạnh tôi đang cảm nhận. Chắc hẳn cậu đang xúng xính với khăn quàng, áo ấm và những thú chơi đông của Hà Nội, đang cảm nhận ấm áp và cái “ngọt” của lạnh. Còn tôi, tôi không phải đang tự làm khổ mình nhưng tôi lạnh cậu ạ, thật sự rất lạnh. Tôi đâu còn con nít để kêu lạnh, sao tôi không tự lo cho mình? Ừ, lạnh nhưng tôi vẫn có thể chịu đựng được, tôi biết lúc nào mình cần ấm và tôi biết phải tự làm ấm cho mình. Tôi không cảm nhận được bàn tay ai đó có lạnh không và chưa biết tìm hơi ấm ở đâu, tôi chỉ biết tay trái nắm lấy tay phải thật chặt… để ấm.
Mùa đông, tôi lạnh lùng như thế, như cái rét khi tôi cất tiếng khóc chào đời. Tôi sinh ra vào mùa đông và cũng đủ trải qua nhiều mùa đông để quen với cái lạnh… nhưng mùa đông này lạnh quá, lạnh thật sự cậu à! Đôi khi có những thứ đã quen nhưng ta không muốn quen phải không, cũng như khi ta lớn ta muốn lấy lại sự hồn nhiên của thời trẻ nhỏ, cũng như cái lạnh vậy, biết là lạnh mà vẫn muốn trốn tránh.

Ảnh minh họa: deathrockstar
Tôi lạnh lùng và trái tim tôi cũng chưa ấm, nhưng những ngày tháng mà tôi vô tư hồn nhiên và tự do với những cảm xúc của mình chẳng còn nữa. Đã qua, không lâu nhưng đủ dài để tôi hối tiếc. Cậu đến, bước ngang qua cuộc sống của tôi, cậu cho tôi biết cảm giác, cho tôi biết mình đã có cảm giác và dù biết cậu chỉ đi ngang qua cuộc đời nhưng sao lòng vẫn vấn vương, hiện hữu trong mình một tình yêu và để có những ngày dài bật khóc. Tôi biết không thể có một tình yêu, tôi biết mình đã xa vời thực tế quá rồi, tôi đã tự cho mình hi vọng, tự dặn lòng mình làm nó biến mất và cố gắng để nó biến mất.
Đôi khi tôi đã hỏi định mệnh, tại sao con người ta cứ vô tình nhìn thấy nhau trên đường đời? Đã có những người bước ngang qua cuộc đời ta, dù những giây phút “diễu hành” ấy ngắn hay dài và ở hình thức nào thì chúng ta đã “vô tình” chạm vào cuộc sống của nhau với sự “vô tình” của dòng chảy cuộc sống. Những gì cần đến bên cuộc đời ta thì rốt cuộc nó phải đến, nhưng “định mệnh” của sự “vô tình” đã sắp đặt một ai đó mang nó đến cuộc đời ta. Có lẽ việc cậu bước ngang qua cuộc sống của tôi là một định mệnh. Định mệnh cho tôi thổn thức trái tim, định mệnh cho tôi có cảm giác và định mệnh cho tôi bắt đầu biết nhớ, biết thương một người… và người đó là cậu. Định mệnh thì thường gắn với sự “vô tình” phải không? Cậu tình cờ đến, nhẹ nhàng, ấm áp như nắng mùa hè và cậu cũng như những cơn mưa nhẹ làm thấm đẫm tâm hồn tôi khiến nó trở nên ướt át hơn, cho tôi biết mình yêu thương và cần yêu thương. Cậu đã biến những buồn vu vơ thành buồn của thương nhớ, những đợi chờ “nóng ruột” thành mong đợi, ngóng trông. Cậu cho tôi biết tôi có yêu thương mạnh mẽ như những tia nắng chói chang mùa hè, cho tôi biết buồn như sự ảm đảm của những buổi hoàng hồn có mưa rơi. Và để giờ đây với những dư âm ấm áp, tôi thấy trái tim mình lạnh giữa mùa đông. Lạnh khi biết trái tim có yêu thương và lạnh khi biết mình đơn côi, vô vọng, không dám gọi tên một người và trốn tránh trái tim mình.
Cậu vẫn vậy, tôi nghĩ thế, bởi những “êm đềm” của cậu cho tôi biết cậu bình yên, vẫn vững trãi trên con đường mà cậu đang đi và đang xây thêm những viên gạch mới để bước đi. Tất nhiên là trên con đường đó không có tôi dù chỉ là một hình bóng vụt bước ngang qua. Cậu vẫn luôn ấm, cậu sẽ không lạnh, bởi cậu cũng sinh ra vào mùa đông, những cảm nhận cuộc sống đầu tiên của cậu cũng là cái lạnh, cậu bắt đầu tuổi mới bởi những giá buốt nhưng những giá buốt đó được thay thế bởi những vòng tay ấm áp yêu thương, bởi những cái nắm tay siết chặt bàn tay phải không!

Ảnh minh họa: laura242
Tháng 1, tháng của cậu, tháng của những ngày đầu năm mới, tháng cậu bắt đầu thêm một tuổi mới. Từ những lạnh giá của tháng 1 cậu sẽ biết quí trọng thêm những ấm áp, từ những khởi đầu không có đầy màu hồng, không phẳng lặng sẽ rèn luyện cho cậu có thêm vững vàng trước những khó khăn, giúp cậu biết hướng đến những niềm vui.
Tháng 1 thêm hi vọng mới, những ngày dài mới, những cuộc hành trình mới.
Tháng 1, lạnh của trời đông nhưng cậu sẽ ấm và luôn ấm.
Tháng 1 của những con số đầu tiên, của sự bắt đầu vững vàng đầy bản lĩnh.
Tháng 1 của những nhẹ nhàng, dịu dàng, ngọt ngào… và của cậu, người đã gọi trái tim tôi.
- Gửi từ email Duy Tùng - duytungtuoi20@

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

