Tháng 9_ thoáng chút nhớ về anh
2012-09-17 14:52
Tác giả:
Lời tựa: "Blogviet thân mến, đây là những dòng tâm sự em viết tình cờ vào lúc sáng sớm khi cảm xúc chợt ùa về. Rất mong được chia sẻ với mọi người".
“Wo de ai, jiu shi ni, ni zhi dao, wo ai ni… ’’ bản nhạc tiếng Trung êm dịu cất lên như thường lệ vào buổi sáng. Nó với tay tắt điện thoại, bất giác nhận ra một cảm giác hình như là se lạnh và nó đang nằm cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng dính. Trong đầu nó tự thắc mắc không có lẽ là mùa Đông. Không, chắc chắn là không vì mùa thu chỉ mới sang thôi mà và giờ mới là tháng 9_ một tháng tràn đầy ký ức đối với nó.

Tháng 9, ngày 13, ngày mà ai cũng nói là một ngày đen đủi, nhưng đó lại là ngày cách đây 22 năm có đứa được sinh ra. Và cũng ngày đó cách đây ba năm, nó nhận lời yêu anh và có những ngày tháng 9 thật đẹp. Những ngày ấy không phải chỉ bằng bản nhạc báo thức nhẹ nhàng như này mà nó có thể dậy được đâu. Mà mỗi sáng phải tới mấy cuộc gọi điện báo thức của anh nó mới tỉnh dậy được. Có lẽ anh đã phải mất rất nhiều thời gian vào mỗi sáng như thế cho nó. Mà nó thì cứ bướng bỉnh ngu ngốc làm lũng với anh. Suốt những ngày tháng quen anh nó không một lần gọi anh dậy được vào mỗi sáng và cũng chưa một lần nào nhắn tin, gọi điện trước hỏi thăm anh. Nó quá vô tâm và là một con bé ích kỷ nhất trên đời. Trong khi nó chỉ biết nhận từ anh mà không biết trao lại. Nó đâu có biết rằng cả ngày anh đi làm mệt mỏi và tối về anh luôn cần một người hỏi han, chia sẻ những mệt nhọc của mỗi ngày.
Vậy đấy nó đã chẳng làm những gì anh muốn. Nhưng anh cũng không nói ra, không một lời trách móc mà vẫn hàng ngày bao bọc, chiều chuộng một con bé ngốc nghếch là nó. Và nó đã cùng anh đi qua những ngày tháng 9 thật đẹp và cả những ngày tháng sau đó. Nhưng bởi tại thời gian trôi qua và có lẽ anh đã quá mệt mỏi với nó, với sự ích kỷ, vô tâm của nó. Bởi vậy cũng vào một ngày tháng 9 anh đã nói rằng anh phải ra đi. Rằng anh cần tìm một người để đánh thức anh vào mỗi sáng, cần một người biết quan tâm, lắng nghe…và anh cần một người… người mà nó biết chẳng bao giờ có thể là nó. Để rồi chính lúc đó nó mới bừng tỉnh mới nhận ra tất cả sự ngu ngốc, ích kỷ của mình.
Nhưng tất cả đã muộn và “anh đã ra đi, anh đã không còn là của nó nữa rồi”. Nhận ra để làm gì nữa chứ, nó không thể giữ anh lại. Và nó phải chấp nhận điều đó. Chấp nhận đồng nghĩa với việc nó phải tập quen dần với cuộc sống không có anh. Thời gian đầu nó tưởng như không thể nào chịu nổi. Nó nhớ anh rất nhiều. Nó trở lên ngơ ngẩn khi cứ tới giờ đó mà điện thoại của nó vẫn lặng im không rung, không chuông. Thật sự nó rất hụt hẫng và nó đã nghĩ ràng làm sao có thể sống tiếp một cuộc như thế nữa chứ!
Có những lúc nó chỉ muốn cầm điện thoại lên để bấm ngay cho anh và nghe anh nói. Để anh biết được rằng nó nhớ anh biết chừng nào. Để lại được anh vỗ về, để lại được cảm nhận những tình cảm nồng ấm từ anh. Nhưng cuối cùng thì nó cũng kìm nén được cảm xúc của mình. Cứ mỗi lần đi học về quê, không lần nào đi qua nơi làm việc của anh nó lại không ngước mắt lên nhìn. Có lẽ chỉ là để tìm kiếm một hình bóng quen thuộc. Nó lượn lờ đường quê chỉ để mong có thể tình cờ gặp anh. Mong lắm nhưng lại sợ không dám gặp vì nó sợ gặp anh nó sẽ lại mang trong lòng vết thương khó lành. Và có lẽ không gặp anh lại là một điều hay với nó.

Không gặp nhưng nó vẫn biết được tất cả những gì về anh. Nó biết được gia đình anh có chuyện và anh rất buồn nhưng nó lại càng buồn hơn vì lúc ấy nó lại không thể bên anh an ủi như anh bên nó khi nó buồn. Khi nghe tin anh bị ốm nó lại tự trách mình vì không thể chăm sóc được anh, muốn gọi điện hỏi thăm nhưng sao nó có thể làm được, chỉ bởi nó là một con bé cứng đầu cứng cổ. Rồi nó thật buồn thật hụt hẫng làm sao khi nghe tin anh có người yêu mới dù rằng tình cảm của nó dành cho anh lúc đó đã vơi đi rất nhiều. Nhưng nó vẫn thấy đau bởi nó làm sao có thể tin rằng cái tình cảm mà một thời anh đã chỉ dành riêng cho mình nó giờ lại là của người khác. Làm sao nó có thể chấp nhận được điều đó chứ. Nhưng mà dù có nghĩ thế nào thì sự thật vẫn là sự thật. Anh đã không còn là của nó. Những câu chuyện cười hằng đêm anh kể cho nó nghe, những bản nhạc guitar lúc nó buồn anh đánh cho nó, lúc nó giận anh đánh để làm hòa… Giờ đây tất cả chẳng còn là của nó.
Cuộc sống là như vậy chẳng có gì tồn tại mãi mãi. Gần hai năm xa anh, nó hòa vào những bộn bề của cuộc sống: Học hành, vui chơi, bạn bè… tất cả cuốn nó vào một guồng quay để rồi chỉ thoáng những lúc bình yên quá nó mới chợt nhớ về anh mà thôi. Có lẽ như chỉ có thế mới là tốt với nó.
Hôm nay đây cũng là một thoáng như vậy. Bình yên quá. Mọi thứ dường như đã trở về chỗ của nó. Và cũng như vậy nó lại nhớ về anh. Cái nỗi nhớ mà lâu lắm rồi mới xuất hiện trong nó. Mưa rơi ngoài kia không đủ mạnh để cốn trôi, tất cả những ký ức về anh cứ đang ùa ạt tràn về trong tâm trí nó. Thật buồn cười, nó cười với chính bản thân mình. Đúng là nó đã quên anh, nó quên anh thật rồi. Và hôm nay nó buồn không phải vì nhớ anh mà nó buồn vì hụt hẫng và vì anh sắp lấy một người. Vài hôm nữa cũng lại là một ngày trong tháng 9 anh và người đó sẽ ăn hỏi. Nó đã không tin. Nó không hiểu cảm xúc của nó lúc này là gì, phải chăng vì hờn, vì tủi, vì còn nhớ anh, phải chăng vì còn yêu anh, phải chăng vì vẫn chưa quên được anh… hay vì không thể chấp nhận nổi điều đó. Nó biết là chị ấy hơn nó rất nhiều. Chị ấy lớn hơn nó, suy nghĩ đứng đắn hơn, lại gần nhà anh, lại là một cô giáo_ rất hợp với nguyện vọng của mẹ anh. Lại là một người biết chăm lo chu đáo, biết chăm sóc gia đình… gánh vác được chuyện gia đình… Đó là những cái mà anh mong muốn và chị ấy là người làm được còn nó thì không.
Rốt cuộc nó cũng vẫn chỉ là nó mà thôi. Với một người như nó thì làm sao có thể có được anh. Nó đã từng nhận những tình cảm của anh. Như thế là quá đủ đối với nó và cầu mong anh được hạnh phúc là những điều nó nó có thể làm bây giờ. Mong anh và chị ấy sẽ bên nhau mãi mãi. Và nó rồi cũng sẽ tìm được hạnh phúc mới cho mình, chỉ là vấn đề thời gian thôi. Nhưng tại sao tất cả những sự kiện quan trọng với nó lại diễn ra trong tháng 9, một sự trùng hợp đến ngẫu nhiên. Phải làm sao, để nó có thể trải qua tháng 9 này, tháng mà nó phải ngồi đó nhìn anh đi về phía không phải là nó. Ba ngày nữa, lại đến ngày 13 tháng 9, nó phải làm sao để vượt qua đây?

Thôi xin dừng lại nhé, dừng lại những suy nghĩ về anh. Hai lần tháng 9 không anh đi qua thế đã là quá đủ. Xin nhé xin bình yên lại trở về để nó được trải qua một ngày 13 tháng 9 không anh. Chỉ một chút thoáng qua về anh như thế là quá đủ. Bình yên thôi nào. Xin lần cuối duy nhất lại nghĩ về anh.
Bản romance anh từng đánh cho nó, sẽ mãi chôn chặt nơi đáy con tim
Gấu méo!!
- Gửi từ Hue Dang - ngochuehn91@
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn
Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

