Tháng 7 về quê tôi có mùa hoa sấu rụng
2016-07-13 01:27
Tác giả:
Tháng 7 về trong cơn mưa ngâu dai dẳng đem theo những dốm hoa sấu nhỏ li ti rụng xuống, có người con xa quê nghĩ về tháng 7, nghĩ về những cơn mưa ngâu và nghĩ về mùa hoa sấu, lòng chợt buồn một nỗi buồn nôn nao.
Đường Hà Nội nhiều lắm cây sấu! Mùa hoa tháng 7, đường Hà thành rải một lớp màu xanh non của những đốm hoa li ti rụng xuống. Buổi tối, rảo bước trên những con đường Hà thành, hương hoa thoang thoảng chạm làn da tôi khẽ nhắc mùa hoa sấu đã về… Để rồi cõi lòng mơn man, chợt ùa về hình ảnh quê hương thân thuộc.
Mùa này chắc hẳn quê tôi cũng đang vào mùa hoa sấu rụng!… Quê tôi một miền quê nghèo, có con sông nhỏ ôm trọn xóm phường như đang che chở cho mỗi ngôi nhà nơi đây. Dòng sông hiền hòa hai bên trồng đầy những cây sấu lớn. Tôi sinh ra đã thấy hàng cây đứng hiên ngang và hình ảnh đó đã đi sâu vào tâm hồn non nớt của tôi không phai mờ.
Trưa hè oi ả đâu đó còn văng vẳng tiếng cười đùa trong trẻo hòa cùng tiếng ve sầu râm ran cuối xóm. Lũ trẻ con chúng tôi vẫn thường kéo nhau ra bờ sông tắm mát, rồi nghịch đủ trò. Cành cây đung đưa hoa sấu rụng xuống mặt sôn , rồi nhẹ nhàng được nước cuốn đi. Tôi biết mình đã trải qua một tuổi thơ như thế!
Hoa sấu rụng nhiều hơn bao giờ hết sau những trận mưa dữ dội của mùa hè. Tôi nhớ mỗi khi mưa to, nước sông dâng lên là người dân quê tôi rộn ràng rủ nhau đi bắt cua bắt cá… Giờ đây trưởng thành hơn chút, nhớ về quê lại chỉ thấy nhớ hương vị canh cua nấu rau mùng tơi, rau dền, vị ngọt đậm nuôi tôi lớn khôn…

“Sao giờ này bố chưa về vậy mẹ?”
Tôi hỏi mẹ.
“Chắc bố mày cố cày nốt cho xong cái ruộng đấy, sợ trời mưa lại không ra đồng được.”
Mẹ tôi nhìn trời, ánh mắt xa xăm:
“Trời cũng sắp mưa rồi mẹ nhỉ?”
“Ừm!”
Mẹ chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Giá như trời này bắt được cua ở con sông làng ta thì ngon phải biết mẹ nhỉ? Hay ăn cơm xong nhà mình đi ra sông xem có bắt được con nào không đi mẹ?”
Tôi hào hứng nhìn mẹ
Và thế là trời mưa thật! Cơn mưa đầu mùa xóa tan cái oi bức của ngày hè oi ả. Mưa đến vội vàng, mưa nhảy nhót trên mái nhà, mưa rơi lộp bộp trên tàu lá chuối gột sạch bụi bẩn… Chỉ vài phút sau mưa đã trắng xóa trên những ngọn cây xa xa, sấm bắt đầu gầm thét như thiên nhiên đang tức giận. Bên mâm cơm nguội lạnh ,mẹ lộ rõ vẻ lo lắng.
“A! mẹ ơi bố về rồi kìa!”
Tôi mừng rỡ gọi mẹ.
Mẹ không nói gì, chỉ đợi đến khi bố đi vào nhà cởi bỏ tấm áo mưa nặng trĩu đan bằng lá cọ mẹ mới hỏi bố giọng trách cứ:
“Ông đi đâu mà giờ này mới về? Cả nhà đang đợi cơm này!”
Lúc này tôi để ý thấy ánh mắt mẹ đã bớt đi nhiều lo lắng...
“Tôi cày xong thấy vẫn còn sớm mà trời lại sắp mưa, liền ra sông bắt bữa cua đem về. Bà với con xem này hôm nay bố bắt được toàn cua to nhé! Mải bắt nên về hơi trễ ...”
Bố tôi cười xuýt xoa, nụ cười hiền hậu khắc sâu trong tim tôi
Bên mâm cơm thơm nồng vị canh cua nấu rau mồng tơi rau dền, lòng tôi ấm áp lạ! Không khí gia đình đầm ấm, mọi người vui vẻ trò chuyện, mặc cho bên ngoài trời gió liêu xiêu căn nhà tranh xơ xác...

Đêm hè Hà thành, bước chân vô định trên con phố nhỏ, đã bao lâu rồi tôi không có thời gian để cảm nhận cảnh vật trên con đường đầy hương hoa sấu. Mùa hoa nở tự bao giờ? Và hơn thế đã bao mùa tôi không còn biết đến hương vị canh cua nấu rau mồng tơi, rau dền? Đã bao mùa con không về thăm bố mẹ? Sống giữa lòng Hà Nội xô bồ, tấp nập, áp lực cuộc sống đã làm mất đi những giá trị tốt đẹp vốn có Nghĩ vậy, tôi lấy điện thoại gọi về nhà...
Mẹ tôi nghe điện thoại, giọng nói có chút bối rối. Tôi hỏi mãi mới biết bố tôi đang nằm trong bệnh viện. Mẹ chưa nói hết câu lòng tôi nghẹn lại, hai hàng nước mắt lăn dài trên má. Tôi tắt máy vì không muốn để mẹ thấy con trai mình yếu đuối dường nào, con trai mẹ vô dụng nhường nào. Chỉ vì chạy theo những thứ danh lợi phù phiếm mà tôi không quan tâm đến bố mẹ không quan tâm đến những tình cảm thiêng liêng kia. Không suy nghĩ nhiều ngay lúc này tôi chỉ muốn về đến nhà càng nhanh càng tốt, được bố mẹ ôm trọn vào vòng tay ấm áp, rũ bỏ hết tất cả mệt mỏi tại chốn phồn hoa này.
Tôi bắt xe về nhà, đi thẳng đến bệnh viện. Đứng bên ngoài cửa kính phòng bệnh, nhìn vào hai thân ảnh gầy gò bên trong, tôi không nén nổi cảm xúc trong lòng mà nước mắt lại một lần nữa cứ thế trào ra. Bố tôi gương mặt có phần hốc hác, da xanh đi, nằm ngủ trên giường bệnh. Bóng mẹ ngồi gọt hoa quả đợi bố tỉnh dậy , hắt lên bức tường làm tôi khẽ run lên, nhói một hồi trong tim... Tôi gạt nước mắt, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Mẹ thấy tôi thì vô cùng ngạc nhiên. Tôi ra hiệu mẹ im lặng kẻo lại đánh thức bố dậy. Rồi nhẹ nhàng đến bên mẹ, được mẹ ôm vào lòng. Ấm áp, vô cùng ấm áp!

Đêm hôm đó tôi ở lại với bố, nói chuyện cùng bố đến mãi khuya. Tôi biết là bố sợ khi thức giấc sẽ không thấy tôi nữa, ông sợ tôi bỏ ông để trở lại Hà Nội.
Ngày tôi hết hạn nghỉ phép, phải trở về với thành phố, bố mẹ dù rất vui vẻ động viên tôi nhưng tôi biết trong lòng họ đang rất buồn. Để bố mẹ khỏi lo lắng tôi đã hứa sẽ thường xuyên về quê hơn.
Trước khi bước chân cuối cùng lên ô tô, hình ảnh ngôi làng nhỏ thân yêu một lần nữa được thu vào ánh mắt tôi. Dánh xe chuyển động, một vài bông hoa sấu nhỏ li ti rơi trên tấm kính trong suốt trước xe, rơi vào tầm nhìn của tôi.
Ngỡ ngàng! Lại một mùa hoa sấu rụng! Tôi rời xa quê!
© Nguyễn Đình Quang – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Về nhà thôi hạnh phúc đây rồi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.






