Tháng 3 nhớ mẹ
2020-03-10 01:20
Tác giả:
Thùy Thảo
blogradio.vn - Tháng 3 về, trong tôi những nỗi nhớ mẹ lại hiện hữu. Không còn ở bên mẹ nữa, tôi tự bảo mình sẽ cố gắng rèn luyện bản thân và thực hiện những mong muốn của mẹ để mẹ không buồn.
***
“Mưa phùn ướt áo tứ thân
Mưa bao nhiêu hạt thương bầm bấy nhiêu”
Tháng 3, sao mưa phùn cứ kéo dài mãi thế. Mưa mang lại cảm giác lạnh và nhớ mẹ càng nhiều thêm khi đọc câu thơ của Tố Hữu.
Tháng 3, mẹ vẫn ra đồng cấy lúa, trồng rau. Mưa phùn làm cho cây cối đâm chồi nẩy lộc, ruộng rau của mẹ thêm xanh tốt nhưng mưa lại làm ướt áo mẹ, làm quần áo mẹ phải lấm tấm bùn đất. Những giọt mưa trong suốt, không mùi vị lẫn vào những giọt nước mắt mặn chát nhưng hết sức ngọt ngào của mẹ.
Tháng 3, mẹ vẫn đi chợ vào mỗi sáng sớm khi gà còn trong chuồng đang cất tiếng gáy o o. Khi cả làng còn đang say giấc và chúng con đang ở trong những giấc mơ đẹp.
Tháng 3, có một ngày thật đặc biệt, 8-3. Mẹ cũng chẳng để ý là ngày của mẹ. Mẹ vẫn đi chợ sơm, ra đồng, kiếm tiền nuôi con.
Trong mắt tôi, một thằng con trai, mẹ thật sự không đẹp, thậm chí là xấu, nước da hổ run, dáng người thấp, khuôn mặt to cân đối với chiếc mũi tẹt. Duy chỉ có đôi mắt của mẹ, lúc nào tôi cũng thấy nước ở trong đó, long lanh và tràn đầy tình yêu thương, sự mãnh liệt và nghị lực phi thường. Mẹ vất vả lắm. Mẹ lấy bố khi còn trẻ, rồi sinh con một bề. Mỗi năm một thằng con trai ra đời. Mẹ chỉ mong có con gái chấy rận mà không được. Nhà tôi nghèo, rất nghèo. Quanh năm, tôi chỉ mặc những chiếc áo đã vá chằng vá chịt, những chiếc quần rộng thùng thình, cũ kĩ đầy những ti vi ở mông.
Mưa phùn tháng 3 thật là ý nghĩa, vì làm tôi nhớ về mẹ. Nhớ những hôm, mẹ đi ra đồng, đường thì trơn, bước thấp bước cao, dấu chân của mẹ hằn in trên con đê, trên bờ ruộng. Trên vai là gánh rau kũi kịt về nhà để có buổi chợ sớm, để có tiền mua thịt cá cho bốn bố con ăn. Những cái miệng háu ăn của những đứa trẻ đang sức lớn. Mỗi đứa con của mẹ đều được mẹ đặt tên với ý nghĩa riêng.
Mẹ sinh anh trai đầu tiên. Mẹ đặt tên là Du vì muốn anh trở thành người có chí hướng bốn phương. Con trai út của mẹ, tên Duy vì muốn út trở thành một người có ý chí kiên định. Còn tôi, thằng con trai giữa, thì cái tên thật là con gái. Thuỳ. Tôi hỏi mẹ cái tên có ý gì. Mẹ chỉ cười mà không nói. Chính vì cái tên đó mà tôi đã không thích mẹ. Đàng hoàng là một người đàn ông mà có cái tên ẻo lả, tôi đã bị bạn bè chế giễu. Đi học cô giáo cũng tưởng tôi là con gái. Đi thi, bao giờ cũng được ngồi giữa rừng hoa bát ngát. Thật sự, thuở nhỏ, tôi chán mẹ biết bao vì cái tên này. Tôi giận mẹ và làm mẹ bực mình vì tôi không biết bao nhiêu lần.

Sau này, Mẹ thường nói với tôi “Con trai của mẹ rất khó nuôi”. Tôi hay ốm, ăn bao nhiêu mà người vẫn gầy nhằng, lại nghịch ngợm, đánh nhau. Tôi là đại ca của bọn trẻ trong xóm, kể cả những anh lớn hơn tôi vài tuổi vẫn là đàn em của tôi. Tôi hay bỏ học để tụ tập chơi trò đánh trận. Tôi là chỉ huy. Con người đầy chất nam tính và anh hùng như tôi lại có cái tên yếu đuối “Thuỳ”(liên tưởng đến thuỳ mị, nết na, nhu mì, yếu ớt cần được che chở). Bị trêu chọc vì cái tên đó, làm tôi tức điên và sẵn sàng lăn xả vào cuộc chiến đấu với đám con nhà giàu thích khoe khoang và hợm đời.
Thành tích đánh nhau và bỏ học của tôi quá nhiều, nên bị nhà trường kỉ luật rất nhiều lần và cuối cùng cho nghỉ học. Đối với tôi, nghỉ học là một niềm vui. Tôi không cần phải đến lớp, không cần học. Tôi sẽ vẫn cứ lớn lên và được tự do sống. Còn mẹ, mẹ khóc, mẹ không muốn thất bại. Mẹ không muốn con trai yêu quý bị nghỉ học. Mẹ không muốn tôi thành hư hỏng, trộm cướp. Mẹ muốn tôi thành người có ích cho xã hội. Muốn tôi học thành người, sau này không khổ như bố mẹ.
Còn nhớ, hôm ấy, vào ngày mưa phùn tháng 3, mẹ đã quỳ xuống van xin thầy hiệu trưởng cho tôi được đến trường và hứa sẽ bảo tôi biết nghe lời. Nhìn mẹ như vậy, tôi biết mình có lỗi. Tôi biết, mẹ mệt nhọc kiếm tiền, mẹ chỉ khổ một, mẹ không đau mà rất vui nhưng đứa con trai của mẹ hư, mẹ đau lòng gấp trăm lần.
Sau lần đó, mẹ kể tên của tôi là Thuỳ vì bố mẹ tưởng tôi sẽ là con gái.
Tháng 3, mưa phùn hàng ngày hàng đêm vẫn rơi. Những giọt mưa ấy có nhiều bằng giọt nước mắt của cả cuộc đời mẹ. Có thể là nhiều hơn hoặc ít hơn. Nhưng giọt mưa ấy không thể và không bao giờ sánh bằng, quý giá bằng những giọt nước mắt của mẹ. Đó là những giọt vàng chứa đầy nỗi nhọc nhằn và niềm tin, sự hi sinh và tình yêu thương của mẹ.
Tháng 3 về, trong tôi những nỗi nhớ mẹ lại hiện hữu. Không còn ở bên mẹ nữa, tôi tự bảo mình sẽ cố gắng rèn luyện bản thân và thực hiện những mong muốn của mẹ để mẹ không buồn.
Mồng 8 -3 về, tôi muốn gửi lời yêu thương đến người mẹ của tôi “Nếu không có mẹ, con sẽ không có trên đời, không có mẹ con cũng không thể trưởng thành và lớn lên được như ngày hôm nay. Con cám ơn mẹ. Con yêu mẹ, mẹ của con”
© Thùy Thảo – blogradio.vn
Xem thêm: Mẹ bảo mệt rồi thì về với mẹ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.






