Tết này ai gói bánh chưng?
2014-01-24 01:00
Tác giả:
Tôi vẫn còn nhớ như in, cái ngày tôi nhận được hung tin từ gia đình báo về căn bệnh của mẹ, lúc ấy tôi còn đang ở nước ngoài, tôi bàng hoàng và không còn tin nổi vào tai mình nữa. Tôi đã khóc cả ngày hôm đấy, phần vì thương mẹ, phần vì tôi quá shock. Mẹ tôi, một người nhanh nhẹn hoạt bát, lúc nào cũng là cánh tay phải của 2 bên nội ngoại, lại được cái khéo tay, nhiệt tình nên việc lớn nhỏ gì cũng đến tay.
Căn bệnh quái ác không chỉ khiến tôi bất ngờ mà cũng làm cho ai nấy đều thảng thốt. Sau 4 tháng từ ngày mẹ bị ốm, tôi trở về nhà và tự nhủ sẽ chăm sóc mẹ để bù đắp những tháng ngày tôi không thể ở bên mẹ. Tôi nhớ gần như một tuần sau khi tôi trở vê, mẹ tôi luôn ở trong trạng thái u uất, buồn phiền, mẹ tôi khóc nhiều lắm, trông mẹ cũng già đi nhiều lắm. Khi vào đám giỗ, mẹ dùng tay phải đan vào bàn tay trái bất động để giữ cho nó khỏi tuột ra, lúc vái trước bàn thờ tổ, lời khấn hòa cùng nước mắt; đi đến đâu đông người, mẹ như một con người tội nghiệp, có lẽ vì sự bất lực của bản thân mà mẹ chỉ khóc thôi. Lúc ấy, tôi đã ôm mẹ vào lòng, an ủi mẹ nhưng rồi tôi cũng chẳng thể cầm được nước mắt.

Ngày tôi ở nhà, được nghe mẹ kể những chuyện đau lòng khi mẹ bị ốm mà tôi không hề hay biết, tôi thấy trách bản thân nhiều lắm. Mẹ kể, tết năm ngoái, không hiểu trời xui đất khiến thế nào, mẹ tôi lại gọi hết mấy chị em ra và dạy gói bánh chưng, mặc dù như mọi năm, mẹ là người gói chính và chị em chúng tôi chỉ ngồi chờ đến lúc cuối để gói thử mấy chiếc bánh rùa. Có lẽ ngày ấy mẹ cũng không tưởng rằng một ngày rất gần, mẹ đã không thể gói bánh chưng được nữa rồi.... Mẹ tôi còn kể, trước đêm mẹ bị ngã, mẹ tôi đã in một bài báo tựa đề “phòng chống và sơ cứu cho bệnh nhân tai biến” và đưa cho mấy chị em ở nhà xem, mẹ còn dặn là đọc để biết sau này lỡ có lúc phải dùng. Thế mà hôm ấy, đứa em biết nghe lời của tôi lại không nghe lời mẹ và còn bảo rằng: “Đọc cái này làm gì, có ai bị đâu mà phải dùng”. Có lẽ ngày ấy nó cũng không tưởng, mẹ bị tai biến vào đúng cái đêm nó từ chối lời dặn của mẹ. Kể từ cái đêm định mệnh ấy, ngôi nhà thiếu đi bàn tay người phụ nữ đã bị xáo trộn đến mức khi tôi trở về nhà, tôi đã không còn nhận ra nhà của mình nữa.
Ngày tôi về, hiện ra trước mặt tôi vẫn là ngôi nhà lớn tôi từng ở nhưng bên trong, tất cả mọi thứ đều lộn xộn và bừa bãi. Thiếu đi bàn tay mẹ tôi, ngoài việc lo lắng thêm cho mẹ tôi, mọi người nhà tôi, ai cũng tât bật với công việc và việc học hành của mình đến nỗi chẳng ai còn để tâm tới nhà sạch hay bẩn nữa. Ngày tôi về, bữa ăn đầu tiên của tôi là với một núi người, không đườ ngồi ăn cùng mẹ, không phải vì chung vui với gia đình tôi khi có cô con gái mới về, đó là một đám trẻ con, chúng đến chơi và tụ tập, do chẳng ai trong nhà tôi còn tâm trí bận tâm đến chúng nên chúng cứ ăn chơi ở nhà tôi hết ngày này qua ngày khác. Ngày đó tôi về, tôi ngạc nhiên lắm, căn nhà của tôi không còn là căn nhà ấm cúng nơi chỉ có gia đình tôi yêu thương nhau nữa.

Bây giờ nó trở thành một ngôi nhà công cộng cho hết thảy mọi người ra vào. Một số ra thăm mẹ tôi, đôi lúc giúp gia đình tôi mấy chuyện dọn dẹp, nấu nướng. Xong phần lớn họ không quên đảo qua tủ lạnh hay những tủ đồ ở các phòng và tự động lấy những thứ họ thích để mang về nhà. Khoảng 3 tháng ở nhà, tôi cũng dần quen với mọi sự xáo trộn, cũng có nhiều thời gian để chăm sóc mẹ tôi hơn. Mặc dù bị bệnh, và hồi mới đầu mẹ còn bi quan nhưng nhìn chung mẹ tôi là người rất lạc quan, ngoài những lúc buồn bã vì bệnh tật, mẹ tôi cũng hay trò chuyện, cười nói với mọi người, cũng chăm chỉ đi tập hồi phục chức năng nữa. Ngay cả lúc ốm yếu, mẹ tôi cũng không ngại ngần đi cà nhắc xuống khu bếp để nấu cho tôi vài món ăn mà tôi thích bằng bàn tay phải còn lại của mình.
Hồi đầu, mẹ phải phụ thuộc vào người khác trong việc chăm sóc bản thân mẹ nhưng mẹ tôi cũng rất tự lập. Sáng sớm, thay bằng việc gọi tôi dậy sớm, mẹ tôi đã dậy, tự chống gậy đi vào nhà tắm và lấy quần áo để thay, sau đó vệ sinh thân thể rồi mới gọi tôi dậy để buộc tóc cho mẹ vì mẹ chỉ có một tay nên không thể làm những việc như vậy. Tôi cũng còn nhớ, có lần mẹ tôi chia sẻ dòng cập nhật trên Facebook về giấc mơ kì diệu của mẹ, đó là giấc mơ mẹ có thể vòng tay trái lên gáy và tự cột tóc cho mình. Lúc ấy, tôi mới hiểu rằng có những điều tưởng chừng như bản năng của con người lại quá xa vời với mẹ. Càng nghĩ tôi lại càng thương mẹ hơn.
Giờ tôi lại phải đi nước ngoài vì việc học hành dang dở của mình, nhưng lòng vẫn bồn chồn lo lắng không nguôi về gia đình và về mẹ. Vì mẹ không muốn tôi buồn nên không bao giờ than vãn hay buồn bã khi nói chuyện với tôi nên tôi thật băn khoăn, không biết giờ này, mẹ tôi có ổn hơn không, có buồn nhiều không...Tự nhiên tôi lại hỏi lòng mình: Thiếu bàn tay mẹ, Tết này ai gói bánh chưng?
• Gửi từ Trinh Thi Hoan Hao
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”



