Tết này ai gói bánh chưng?
2014-01-24 01:00
Tác giả:
Tôi vẫn còn nhớ như in, cái ngày tôi nhận được hung tin từ gia đình báo về căn bệnh của mẹ, lúc ấy tôi còn đang ở nước ngoài, tôi bàng hoàng và không còn tin nổi vào tai mình nữa. Tôi đã khóc cả ngày hôm đấy, phần vì thương mẹ, phần vì tôi quá shock. Mẹ tôi, một người nhanh nhẹn hoạt bát, lúc nào cũng là cánh tay phải của 2 bên nội ngoại, lại được cái khéo tay, nhiệt tình nên việc lớn nhỏ gì cũng đến tay.
Căn bệnh quái ác không chỉ khiến tôi bất ngờ mà cũng làm cho ai nấy đều thảng thốt. Sau 4 tháng từ ngày mẹ bị ốm, tôi trở về nhà và tự nhủ sẽ chăm sóc mẹ để bù đắp những tháng ngày tôi không thể ở bên mẹ. Tôi nhớ gần như một tuần sau khi tôi trở vê, mẹ tôi luôn ở trong trạng thái u uất, buồn phiền, mẹ tôi khóc nhiều lắm, trông mẹ cũng già đi nhiều lắm. Khi vào đám giỗ, mẹ dùng tay phải đan vào bàn tay trái bất động để giữ cho nó khỏi tuột ra, lúc vái trước bàn thờ tổ, lời khấn hòa cùng nước mắt; đi đến đâu đông người, mẹ như một con người tội nghiệp, có lẽ vì sự bất lực của bản thân mà mẹ chỉ khóc thôi. Lúc ấy, tôi đã ôm mẹ vào lòng, an ủi mẹ nhưng rồi tôi cũng chẳng thể cầm được nước mắt.

Ngày tôi ở nhà, được nghe mẹ kể những chuyện đau lòng khi mẹ bị ốm mà tôi không hề hay biết, tôi thấy trách bản thân nhiều lắm. Mẹ kể, tết năm ngoái, không hiểu trời xui đất khiến thế nào, mẹ tôi lại gọi hết mấy chị em ra và dạy gói bánh chưng, mặc dù như mọi năm, mẹ là người gói chính và chị em chúng tôi chỉ ngồi chờ đến lúc cuối để gói thử mấy chiếc bánh rùa. Có lẽ ngày ấy mẹ cũng không tưởng rằng một ngày rất gần, mẹ đã không thể gói bánh chưng được nữa rồi.... Mẹ tôi còn kể, trước đêm mẹ bị ngã, mẹ tôi đã in một bài báo tựa đề “phòng chống và sơ cứu cho bệnh nhân tai biến” và đưa cho mấy chị em ở nhà xem, mẹ còn dặn là đọc để biết sau này lỡ có lúc phải dùng. Thế mà hôm ấy, đứa em biết nghe lời của tôi lại không nghe lời mẹ và còn bảo rằng: “Đọc cái này làm gì, có ai bị đâu mà phải dùng”. Có lẽ ngày ấy nó cũng không tưởng, mẹ bị tai biến vào đúng cái đêm nó từ chối lời dặn của mẹ. Kể từ cái đêm định mệnh ấy, ngôi nhà thiếu đi bàn tay người phụ nữ đã bị xáo trộn đến mức khi tôi trở về nhà, tôi đã không còn nhận ra nhà của mình nữa.
Ngày tôi về, hiện ra trước mặt tôi vẫn là ngôi nhà lớn tôi từng ở nhưng bên trong, tất cả mọi thứ đều lộn xộn và bừa bãi. Thiếu đi bàn tay mẹ tôi, ngoài việc lo lắng thêm cho mẹ tôi, mọi người nhà tôi, ai cũng tât bật với công việc và việc học hành của mình đến nỗi chẳng ai còn để tâm tới nhà sạch hay bẩn nữa. Ngày tôi về, bữa ăn đầu tiên của tôi là với một núi người, không đườ ngồi ăn cùng mẹ, không phải vì chung vui với gia đình tôi khi có cô con gái mới về, đó là một đám trẻ con, chúng đến chơi và tụ tập, do chẳng ai trong nhà tôi còn tâm trí bận tâm đến chúng nên chúng cứ ăn chơi ở nhà tôi hết ngày này qua ngày khác. Ngày đó tôi về, tôi ngạc nhiên lắm, căn nhà của tôi không còn là căn nhà ấm cúng nơi chỉ có gia đình tôi yêu thương nhau nữa.

Bây giờ nó trở thành một ngôi nhà công cộng cho hết thảy mọi người ra vào. Một số ra thăm mẹ tôi, đôi lúc giúp gia đình tôi mấy chuyện dọn dẹp, nấu nướng. Xong phần lớn họ không quên đảo qua tủ lạnh hay những tủ đồ ở các phòng và tự động lấy những thứ họ thích để mang về nhà. Khoảng 3 tháng ở nhà, tôi cũng dần quen với mọi sự xáo trộn, cũng có nhiều thời gian để chăm sóc mẹ tôi hơn. Mặc dù bị bệnh, và hồi mới đầu mẹ còn bi quan nhưng nhìn chung mẹ tôi là người rất lạc quan, ngoài những lúc buồn bã vì bệnh tật, mẹ tôi cũng hay trò chuyện, cười nói với mọi người, cũng chăm chỉ đi tập hồi phục chức năng nữa. Ngay cả lúc ốm yếu, mẹ tôi cũng không ngại ngần đi cà nhắc xuống khu bếp để nấu cho tôi vài món ăn mà tôi thích bằng bàn tay phải còn lại của mình.
Hồi đầu, mẹ phải phụ thuộc vào người khác trong việc chăm sóc bản thân mẹ nhưng mẹ tôi cũng rất tự lập. Sáng sớm, thay bằng việc gọi tôi dậy sớm, mẹ tôi đã dậy, tự chống gậy đi vào nhà tắm và lấy quần áo để thay, sau đó vệ sinh thân thể rồi mới gọi tôi dậy để buộc tóc cho mẹ vì mẹ chỉ có một tay nên không thể làm những việc như vậy. Tôi cũng còn nhớ, có lần mẹ tôi chia sẻ dòng cập nhật trên Facebook về giấc mơ kì diệu của mẹ, đó là giấc mơ mẹ có thể vòng tay trái lên gáy và tự cột tóc cho mình. Lúc ấy, tôi mới hiểu rằng có những điều tưởng chừng như bản năng của con người lại quá xa vời với mẹ. Càng nghĩ tôi lại càng thương mẹ hơn.
Giờ tôi lại phải đi nước ngoài vì việc học hành dang dở của mình, nhưng lòng vẫn bồn chồn lo lắng không nguôi về gia đình và về mẹ. Vì mẹ không muốn tôi buồn nên không bao giờ than vãn hay buồn bã khi nói chuyện với tôi nên tôi thật băn khoăn, không biết giờ này, mẹ tôi có ổn hơn không, có buồn nhiều không...Tự nhiên tôi lại hỏi lòng mình: Thiếu bàn tay mẹ, Tết này ai gói bánh chưng?
• Gửi từ Trinh Thi Hoan Hao
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống
Hãy Yêu Bản Thân Hơn Khi Yêu Một Người Khác
Tớ từng có một mối tình kéo dài gần 2 năm. Ban đầu cả hai rất hạnh phúc, nhưng càng về sau lại càng nhiều tổn thương. Vì yêu quá nhiều nên tớ luôn là người xin lỗi, năn nỉ và chấp nhận vượt qua giới hạn của bản thân chỉ để giữ người ấy ở lại. Cuối cùng, tớ nhận ra mình đã đánh mất chính mình trong mối quan hệ đó. Sau chia tay, tớ mất hơn 6 tháng để chữa lành và học được rằng: trong tình yêu, yêu bản thân mình vẫn là điều quan trọng nhất. Đừng vì sợ mất một người mà quên mất giá trị của chính mình.
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình
Phụ nữ à, đừng quá xuề xoà với chồng mình, đừng bao giờ quên chính mình là ai!
Tớ sẽ nhớ cậu lắm
Ba năm qua với tớ không chỉ là yêu, mà là hành trình cùng nhau lớn lên. Từ những ngày lớp 8 ngây ngô tập tành chơi guitar để gây ấn tượng, đến năm lớp 9 đầy áp lực thi cử khiến tụi mình từng muốn buông tay, tớ đã học được rằng tình yêu không chỉ có màu hồng mà còn là sự kiên nhẫn và thấu hiểu. Giờ đây, khi là một nam sinh lớp 10, tớ chọn cách hoàn thiện bản thân hơn—từ vóc dáng đến lối sống—để xứng đáng là bến đỗ bình yên cho cậu. 1.095 ngày ấy đã biến một thằng nhóc ích kỷ thành một người biết vì "chúng mình", và tớ trân trọng mọi khoảnh khắc tụi mình đã cùng nhau đi qua.
Hoa sim đỏ
Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.
Hành trình tìm lại sự bình yên
Thật ra hành trình đi tìm bình yên vốn không phải là một chuyến đi thật xa. Mà là hành trình quay trở về với chính mình. Giống như bầu trời xanh vẫn luôn nằm phía sau những tầng mây xám, bình yên thật ra chưa từng biến mất. Chỉ là có những lúc cuộc sống quá ồn ào khiến ta quên mất cách lắng nghe bản thân mà thôi.
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.



