Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sống và tồn tại

2022-01-03 01:30

Tác giả: ROSE


blogradio.vn - Chỉ cần bản thân luôn cố gắng hướng về phía trước, tự tìm lý do sống của bản thân. Dẫu cho lặng lẽ nhưng cũng không phải xấu hổ với lòng mình. Ngẩng mặt lên, nhìn về phía trước, dạng rộng đôi tay ra để tìm kiếm những mong muốn thực sự của bản thân.

***

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: ”Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Con người xuất hiện trên thế gian này đều có mục đích riêng của mình. Vì mục đích đó mà họ cố gắng sống vì mục tiêu đó mà không thấy hối hận với lựa chọn của họ. Có những người sống vì họ biết mình là ai, mình xuất hiện trên thế gian này để làm gì. Nhưng cũng có người lại thấy mình chỉ là đang tồn tại như những đồ vật vô tri vô giác, chẳng có một ý nghĩa gì cả. Cảm giác như là mình trong mắt người khác như là vô hình, không có gì để đáng để quý trọng. Chẳng biết mình là ai, tồn tại trên thế giới này để làm gì. Cảm tưởng như là mình ở trên thế gian này chỉ để hứng chịu những đau khổ, tuyệt vọng. Lúc nào trong tim cũng đều cảm thấy cô đơn, lạc lõng đến lạ.

Có người từng nói, sống và tồn tại rất giống nhau. Nếu ta không tồn tại thì ta sẽ không sống. Nhưng không, chúng hoàn toàn khác nhau. Sống là tự do tự tại, tự mình nhận thức được mọi thứ xung quanh, biết mình là ai và làm gì, tự hướng tới mục tiêu và tương lai. Còn tồn tại, chúng ta vẫn sống, vẫn thở nhưng lại phải sống theo ý muốn của người khác, không biết mình là ai và làm gì.

Những người đang tồn tại trong cuộc đời này đều là những người mang trong mình bóng tối của cuộc sống này. Lúc nào cũng cảm thấy mình sống chỉ để nhận lấy những sự đau khổ, dối trá, tuyệt vọng và nỗi buồn của cuộc sống này mang lại. Chẳng biết mình xuất hiện trên thế gian này với mục đích gì. Chỉ cảm thấy mình rất vô dụng và thảm hại đến nhường nào.

Họ chẳng biết tại sao mình lại tồn tại trên thế gian này. Và cũng không trách ai đã biến họ trở thành một người vô dụng chỉ biết tồn tại. Đôi lúc không hiểu tại sao họ tồn tại trong cuộc sống này nên hay tự hỏi bản thân mình mà chẳng biết đâu là câu trả lời. Chỉ biết gò bó cố gắng sống cái cuộc sống bộn bề này. Mang theo vết thương trong lòng mà không bao giờ có thể chữa khỏi được.

Có lẽ, sự xuất hiện trên thế gian này của tôi là sự tồn tại vô nghĩa. Cũng chẳng biết tại sao tôi lại thấy như vậy nữa. Lúc nào cũng tự hỏi “Tại sao mình lại tồn tại trên thế gian này?”, “Sự tồn tại của mình có mục đích gì?”. Tôi cũng chỉ có thể hỏi bản thân mình mà không có câu trả lời nào cả. Không, tôi biết chứ! Tôi biết câu trả lời là gì. Nhưng rồi lại tự lừa dối bản thân mình để tự an ủi mình. Sau đó lại bật khóc vì thấy tội nghiệp cho bản thân mình.

Tôi là một người luôn đắm chìm trong bóng tối. Cũng chẳng biết từ lúc nào, tôi đã trở thành một kẻ vô dụng, chỉ thấy ghét bỏ bản thân.

Cũng đã từ rất lâu rồi, tôi đã sống mà chẳng biết mình là ai, chẳng biết mình làm gì. Chỉ là một đồ vật mà người ta cần đến thì để ý, không cần thì vứt đi. Lúc nào cũng phải chịu đau khổ. Cảm giác như là một kẻ thất bại thảm hại.

Khi tôi 11 tuổi, tôi đã quên mất đi ước mơ của mình, quên đi những điều mình từng muốn làm, quên đi mục tiêu của mình hướng tới. Sống trơ như một khúc gỗ giữa dòng người lạnh lẽo. Tôi chẳng biết mình là ai, mình muốn gì. Trong tôi dường như chẳng còn ước mơ và hy vọng. Lúc nào cũng phải tồn tại với cái bộ mặt giả tạo của cuộc sống. Tôi chưa từng cười thật lòng mình dù chỉ một lần.

Tôi chẳng biết mình nên làm gì cả. Chỉ biết học điên cuồng. Tôi chỉ biết học làm sao học thật giỏi mà chẳng nghĩ học để làm gì. Dẫu cho dù những lần thức khuya để học làm tổn hại đến sức khỏe của bản thân mình, tôi cũng không quan tâm. Dù sao cũng chẳng ai quan tâm tôi, tôi chẳng có ước mơ gì. Và sự tồn tại của tôi có hay không cũng chả quan trọng.

Tôi đã sống như vậy rất dài, rất dài. Cho đến khi tôi lên cấp 3, cuộc sống của tôi cũng thay đổi một chút. Tôi đã tạo ra cho mình một số thành tựu nhỏ trong học tập. Bắt đầu vào lớp 10, tôi được xếp vào lớp thường. Tôi cũng không quan trọng, chỉ cần mình giỏi hơn người khác là được. Tôi cứ mãi đắm chìm trong suy nghĩ đó mà chẳng biết tại sao mình phải tự dày vò mình như vậy. Tôi đứng thứ hai, ba của lớp nên cũng được để ý. Mọi người trong lớp thỉnh thoảng nhờ tôi giúp họ trong việc học tập. Tôi cảm thấy ít nhất ra tôi không phải tồn tại vô nghĩa.

Nhưng rồi tôi phải chuyển đến một lớp mới. Nơi đó có rất nhiều học sinh giỏi hơn tôi. Tôi lại trở về trước kia. Chả ai cần tôi, quan tâm tôi. Bản thân sắp đến bước ngoặt quan trọng lại chẳng biết mình muốn làm nghề gì. Mọi thứ dường như trống rỗng, chẳng có gì cả. Tôi lại trở thành một kẻ tồn tại chẳng có ý nghĩa. Điều đó làm tôi rất sợ.

Vào một đêm, tôi mơ thấy mình đi lang thang trong bóng đêm dày đặc. Cũng chẳng biết là tôi đã đi được bao lâu. Chỉ biết là tôi đã đi trong bóng tối rất lâu rồi. Tôi cứ như vậy mà bước đi. Mỗi bước đi tại sao lại nặng nề đến vậy! Tôi đi được một lúc thì thấy một con đường nhỏ mọc rất nhiều hoa hồng đỏ. Mùi hương thơm ngát nhưng lại chất chứa nỗi buồn khó tả. Tôi đi theo dọc con đường đầy hoa hồng được một lúc thì lại ngạc nhiên cảnh tượng trước mắt. Dẫu cho màn đêm có tĩnh mịch đến đâu, Hoa hồng vẫn có thể sinh sôi một cách mãnh liệt. Giống như một khu vườn chỉ toàn là hoa hồng vậy. Có một cô gái đang chăm sóc cho vườn hồng. Điều mà khiến cho tôi ngạc nhiên nhất là cô gái đó lại chính là tôi. Tôi từ từ đến gần, ngắm nhìn bông hồng vẫn nở rộ trong màn đêm. Cô gái đó đứng bên cạnh tôi rồi hỏi: “Bông hoa hồng này có đẹp không?". Tôi gật đầu, khẽ nói: "Thật sự rất đẹp".

Hai chúng tôi đứng nhìn ngắm rất lâu. Không khí có vẻ rất yên tĩnh. Rồi cô gái đó nói: “Khu vườn này chính là bên trong trái tim của cậu. Còn tôi chính là cảm xúc của cậu". Tôi lúc đó rất ngạc nhiên. Nơi đây là bóng tối của tôi. Cô ấy nói tiếp: “Nơi đây chính là cảm xúc của cậu tạo ra. Mọi thứ ở đây, tất cả, bao gồm cả tôi đều là cảm xúc của cậu. Trong cậu luôn luôn dày đặc bóng tối. Cậu biết sao những bông hoa hồng này lại mọc ở đây không?". Tôi lắc đầu. Tôi lại có cảm giác thật sự rất trống rỗng.

“Dù là ánh sáng hay bóng tối, sống hay tồn tại, chúng đều có lý do để xuất hiện trên thế gian này. Những bông hoa này cũng thế. Dù cho bóng tối có sâu thẳm đến đâu thì cũng không thể nào ngăn được sức sống của những bông hoa hồng này. Chẳng ai để ý chúng xuất hiện để làm gì. Nhưng chính chúng lại tự biết điều đó". Tôi nhẹ nhàng hỏi: "Vậy chúng tồn tại ở đây để làm gì?"

Nửa kia mỉm cười trả lời tôi: “Chúng tồn tại ở đây là để tạo ra phép màu của bóng tối. Tạo ra động lực để cậu kiên cường. Đôi lúc, con người ta xuất hiện trên thế gian này không nhất thiết là người khác phải nhắc đến mới gọi là sống. Không nhắc đến ta, không biết ta, không biết làm gì cũng chưa hẳn là sự tồn tại đau khổ. Sự tồn tại trở nên đau khổ khi ta không biết tự đi tìm mục tiêu sống của mình, thấy mọi người không ai biết tới mình mà tự dày vò bản thân, tự mình bỏ cuộc. Tồn tại không nhất thiết là người khác phải để ý tới mình. Chỉ cần bản thân luôn cố gắng hướng về phía trước, tự tìm lý do sống của bản thân. Dẫu cho lặng lẽ nhưng cũng không phải xấu hổ với lòng mình. Ngẩng mặt lên, nhìn về phía trước, dạng rộng đôi tay ra để tìm kiếm những mong muốn thực sự của bản thân. Hãy trở thành một bông hồng mạnh mẽ nhé! Dẫu cho dù bóng tối bên trong người cậu nhưng cậu vẫn khống chế và không chịu khuất phục trước bóng tối. Chúng ta sẽ ổn thôi!"

Tồn tại không có nghĩ là chúng ta sẽ trở thành những kẻ vô dụng. Chúng ta tồn tại ở trên thế giới này là để kiếm tìm lý do bản thân mình sống, bản thân mình là ai, điều gì mà mình muốn. Dẫu không ai quan tâm ta thì cũng chẳng sao cả. Kể cả cho dù là lặng lẽ thì cũng hiên ngang mà sống tiếp, tồn tại theo cách riêng của mình.

Cũng đã bước sang tháng 12, bầu trời kéo theo những cơn mưa đổ xuống như chút nước kèm theo những cơn gió se lạnh. Rồi tất cả sẽ ổn cả thôi. Cứ như vậy mà tồn tại mà chẳng phải ngĩ ngợi điều gì cả. Có khi, sự tồn tại lại là món quà mà cuộc sống mang đến cho tôi!

© ROSE - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

 

Bạn có hạnh phúc không? | Radio Tâm sự

ROSE

Một bông hồng gánh bóng tối nặng trĩu trên vai...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Xuân về nghe điệu hát Then

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Mưa nghịch mùa

Mưa nghịch mùa

Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

back to top