Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sau cơn mưa trời lại sáng

2015-07-22 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Tháng mười, Đà Lạt rực rỡ màu vàng hoa dã quỳ. Và lại có một câu chuyện tình thật đẹp. Bóng tối không bao giờ ngự trị khi con tim chúng ta cháy bỏng một tình yêu chân chính... Và sau cơn mưa trời lại sáng...

***

Diễm lấy tay sửa lại chiếc nón len đang trùm kín đầu của nàng. Lúc nào nàng cũng lo sợ nón rớt sẽ lộ ra việc Diễm không còn tóc. Những đợt uống hóa trị để chữa căn bệnh máu trắng đã cướp đi mái tóc dài, đen tuyền xõa xuống ngang vai. Cô gái Đà Lạt xinh xắn, da trắng, môi hồng giữa thời có cả rừng mỹ phẩm vẫn nấu nước bồ kết, lá bưởi gội đầu như người yêu của tôi quả là hiếm.

Sau nhiều ngày nằm trên giường bệnh, hôm nay Diễm yêu cầu tôi đưa nàng đi chơi trọn một ngày. Lúc này hai đứa đang có mặt ở đồi thông. Không khí buổi sớm kết hợp với bóng mát của cây, tạo cảm giác thư thái, nhẹ nhàng. Diễm nghiêng người, dựa vào vai tôi. Nàng khẽ hỏi:

- Tùng nhớ chúng mình bắt đầu quen nhau như thế nào không ?

- Làm sao anh quên được! Đó là ngày em đến lớp anh làm thực tập sinh khi đang học Đại học Sư Phạm ở Sài Gòn. Anh là thầy chủ nhiệm nên có bổn phận giúp đỡ cho cô giáo tương lai. Cuối cùng lại bị ánh mắt, nụ cười của em hút hồn nên muốn xin “làm rể” ở Đà Lạt luôn.

Diễm nhéo vào tay tôi mấy cái đau điếng! Tôi quay sang đặt lên má em một nụ hôn nhẹ và trân trọng... Đêm qua Đà Lạt có mưa nên chín giờ sáng nay, cầu vồng xuất hiện khi có những tia mặt trời đầu tiên. Diễm đưa tay chỉ cầu vồng, bảo tôi cùng ước một điều với nàng vì người ta đồn nếu gặp cầu vồng, ước nguyện một điều gì đó sẽ thành hiện thực. Tôi thấy em chắp tay, nhắm mắt xin điều gì đó rất thành khẩn.

cơn mưa

Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của tôi, em nói bằng sự xúc động dâng trào:

- Diễm cầu xin cho mình khỏi bệnh, để gia đình bớt đau khổ, để Tùng không còn buồn. Thế anh ước gì vậy?

- Anh cũng xin cho em mau khỏi bệnh.

Diễm nắm hai tay tôi, mắt nàng chớp chớp như sắp rơi nước mắt. Tôi chủ động chuyển hướng câu chuyện cho không khí bớt buồn :

- Em có thấy Đà Lạt có những cái rất hay không này nhé, khi yêu nhau người ta đến “Thung lũng Tình Yêu”. Nếu không thành đôi, thành cặp người ta đến “Hồ Than Thở” hoặc “Hồ Suối Vàng”.

Tiếng Diễm cười khúc khích như đánh thức các loài chim trên đồi bay ra hót líu lo. Tôi nhìn vào đôi mắt thật mơ mộng của em, bày tỏ lòng mình:

- Em phải vượt qua bệnh tật bằng tất cả nghị lực của mình. Anh nhớ có câu: để ngắm được cầu vồng phải chịu đựng những cơn mưa...

Em “Dạ” một tiếng rất khẽ, song lại nói chuyện “lại quan tếu”:

- Nếu em đẹp như cầu vồng kia thì anh đang ở đâu nhỉ?

- Anh bị mưa ướt đang nằm bẹp dưới đất rên rỉ vì lạnh đó.

Chúng tôi rời khu đồi thông, đến ngắm thác Pren tung bọt trắng xóa. Buổi trưa hai đứa vào chợ Đà Lạt ăn bánh xèo, bún thịt nướng. Xong chúng tôi thưởng thức cà phê nhạc Trịnh ở Hồ Xuân Hương. Lo sợ cho sức khỏe của Diễm vì đi chơi cả ngày, tôi ngỏ ý muốn đưa em về. Em từ chối, bảo tôi hãy dành cho em một ngày trọn vẹn. Chúng tôi ngồi bên nhau trong khuôn viên Nhà Thờ Con Gà, trong tu viện Lan Anh vì nàng muốn được tĩnh tâm cho đến khi màn đêm buông xuống... Sáng hôm sau, tôi quay về Sài Gòn.


love

Rồi một ngày, gia đình Diễm quyết định đưa em ra nước ngoài ghép tủy. Em lên máy bay đúng vào lúc tôi đưa đoàn học sinh giỏi của trường ra Hà Nội dự thi cấp quốc gia. Em giấu kín dù mỗi ngày vẫn điện thoại tâm sự với tôi. Có thể em sợ tôi phân tâm, không hoàn thành nhiệm vụ. Vì đi chữa bệnh nhân đạo nên em làm thủ tục sang Singapore rất mau. Khi tôi quay về, chỉ còn nhận được một lá thư em viết gửi cho tôi.

Trong thư, em thổ lộ tình yêu dành cho tôi nhiều lắm nhưng khuyên tôi hãy quên nàng đi vì Diễm sợ có bất trắc khi phẫu thuật. Đặc biệt em cám ơn ngày đi chơi cuối cùng. Em đã biết có việc ra nước ngoài chữa bệnh nhưng giấu tôi, muốn tạo một kỷ niệm khí quên... Nước mắt tôi rơi ướt những dòng chữ quen thuộc của Diễm.

Một năm trôi qua...

Hôm nay con ngõ nhỏ trên đường Bùi Thị Xuân có một gia đình bên đằng gái chờ đón nhà trai ở Sài Gòn lêm gặp mặt xin bàn chuyện cưới hỏi. Đó là nhà của Diễm. Sau một năm ghép tủy, nàng đã bình phục sức khỏe. Đó là nhờ tiến bộ y khoa cùng tình thương bao la của gia đình và tình yêu của Tùng nữa.

Giữ đúng lời hứa với Tùng, nếu trở về bình phục Diễm sẽ kết hôn cùng anh. Từ đằng xa, chiếc xe hơi bốn chỗ sang trọng chở cha mẹ và Tùng sắp đến đầu con ngõ nhỏ...

Tháng mười, Đà Lạt rực rỡ màu vàng hoa dã quỳ. Tôi có thêm một câu chuyện tình yêu thật đẹp, kết thúc có hậu để kể với mọi người trong sắc hoa rực rỡ dưới ánh mặt trời sáng ngời. Bóng tối không bao giờ ngự trị khi con tim chúng ta cháy bỏng một tình yêu chân chính... Và sau cơn mưa trời lại sáng...

© Hải Triều – blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.


yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

Phía sau rực rỡ

Phía sau rực rỡ

Chiều đầu đông, Nhật Khải với gương mặt đỏ bừng bên bếp lửa khi hôm nay anh trổ tài đầu bếp cho gia đình Tiểu Quỳnh, mấy quả ngô, su hào, rau cải được Nhật Khải chuẩn bị nấu món canh súp. Anh chàng cộng sự khen vui “Tần Khải hôm nay trở thành đầu bếp nông dân rồi”, còn Tiểu Quỳnh thì cười hồn nhiên: “Tần Khải nấu ăn cũng không tệ”.

back to top