Sài Gòn chưa xa đã nhớ...
2012-12-25 08:20
Tác giả:
Khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn
Bạn là người xa quê? Bạn đang nhớ ? Phải rồi! Đã có một Hà Nội mùa đông rét lạnh, đã có một Huế thơ mộng, và đã có một Nha Trang bờ biển nắng gió trong tâm trí bạn. Và….nếu có một ngày bạn đi xa nơi đây, bạn cũng sẽ nhớ….
Đã có…
Một Sài gòn với những cây cầu cao. Đứng nơi ấy bạn có thấy thành phố đang chuyển mình. Sài Gòn được ví như một viên ngọc quý của vùng viễn Đông. Thật vậy, Sài Gòn đã trải qua bao thế sự thăng trầm, ngày nay ở nơi này ngày càng có thêm điều mới lạ để chứng minh vị thế của nó, thu hút khách từ năm châu bốn bể đến thăm. Các công trình được xây dựng mới như Bitexco, hầm Thủ Thiêm, …các con đường được quy hoạch, mở rộng khoác cho Sài Gòn bộ áo mới.
Một Sài Gòn với những con đường đèn đêm đỏ đỏ vàng vàng. Con đường Tự do ngày xưa, Đồng Khởi ngày nay, hai hàng cây như đã cao hơn che mát cả con đường. Khách sạn Caravel bây giờ là khách sạn đẹp, sang trọng. Khách sạn nhà hàng Maxim được trùng tu sửa sang theo kiến trúc Phục Hưng Pháp và phương Tây. Ngồi nhấm nháp cà phê hay một ly bia, lơ đãng nhìn ra bờ sông Sài Gòn ngắm người qua lại đã trở thành cái thú đối với người ngoại quốc và cả người Việt.

Rồi đến góc ngà tư Nguyễn Huệ- Lê Lợi, Thương xá Tax cũ kỹ ngày nào cũng được thay da đổi thịt trông như một tiểu thư đài các với các thương hiệu thời trang đắt đỏ như London- New York- Pari. Đi dọc theo phố Lê Lợi, qua các cửa hàng sầm uất đó, bạn sẽ tới chợ Bến Thành. “Bến Thành Market luôn nằm trong danh sách điểm đến của du khách nước ngoài đến Sài Gòn. Trước đây, hướng nam, bắc của chợ là sông, kênh rạch được nối thẳng ra sông Sài Gòn tạo con đường thông thương buôn bán. Nay, chợ được quy hoạch lại với quảng trường Quách Thị Trang rộng lớn, chợ vẫn giữ được vẻ tấp nập của đô thị cổ thời thành Gia Định.
Nhắc đến Hà Nội, người ta nhắc đến Hồ Gươm, Hồ Tây, lăng Bác…Sài Gòn cũng thế, người ta nhớ Dinh Độc Lập trên trục thẳng của đường Lê Duẩn, nhớ Thảo Cầm Viên, nhớ Bến Nhà Rồng,…và phảng phất một giai thoại Hồ Con Rùa. “Có một ngọn tháp giống như thanh gươm đóng xuống nước, giữ lấy đuôi rồng để Dinh độc lập- vị trí của đầu rồng trong phong thủy thịnh trị, trường tồn.” Ngày nay công trình này mang nhiệm vụ mới, là một vòng xoay 100 mét, được trang trí bởi cây xanh, mặt bằng hình bát giác, với bốn đường đi bộ xoắn ốc, là một trong những vòng cây xanh nhất thành phố, với những quán cà phê đậm đà, tấp nập về đêm.
Ngoài ra, đi xa bạn hẳn sẽ nhắc đến tên “Nhà thờ Đức Bà”, công trình cổ kính của người Pháp xây dựng. Phía sau nhà thờ có khu shopping đẹp như cái tên của nó “diamond”. Bên trong có 1 tầng lầu bán đồ bơi, quần áo cho trẻ em, có 1 tầng để chơi games, bowling… được tận hưởng những niềm vui ấy, bạn sẽ nhớ về Sài Gòn phồn hoa đô hội.

Bạn nhớ…
Một Sài Gòn với khu chợ Lớn nhộn nhịp. Chợ Lớn vốn là một chợ xưa ở Sài Gòn, do người Hoa sau khi chạy tránh chiến tranh Tây Sơn-Nguyễn Ánh từ Biên Hòa, Mỹ Tho, Hà Tiên... tập trung về đây lập ra chợ năm 1778. Tại đây có nhiều quán ăn Trung Hoa, tiệm thuốc bắc như ở đường Lương Nhữ Học, các chùa và hội quán như chùa Bà, chùa Minh Hương, Hội Quán Tuệ Thành, Hội Quán Nghĩa An, Hội Quán Nhị Phủ, Hội Quán Sùng Chính...Các chợ như chợ Bình Tây, chợ Kim Biên, chợ vải Soái Kình Lâm luôn là những đầu mối bán sỉ cùa thành phố. Kiến trúc đô thị của Chợ Lớn mang đậm nét của một thành phố Trung Hoa như Hồng Kông, Sán Đầu… bạn dạo bước trên phố người Hoa đèn lồng đỏ thắm những đêm rằm Trung thu, bạn cảm thấy thoải mái, quên đi 1 ngày vất vả..
Bạn sẽ nhớ…
Một Sài Gòn mà đám sinh viên chúng ta biết đến cái gọi là cà phê bệt, trà đá vỉa hè… tụ tập thành đám, ôm đàn ghi ta bên gốc cây nào đó hát ngêu ngao. Nơi mà sinh viên chúng ta lang thang những ngày nghỉ học đi thăm thú, ăn uống cùng nhau. Rồi ta bắt gặp nụ cười tươi của người Việt Nam hiếu khách, chú xe ôm cất tiếng “ hello” với người nước ngoài… Sài Gòn năng động ở đó.
Và nếu đi xa, chắc hẳn một Sài Gòn sau những cơn mưa sẽ làm bạn nhớ da diết. Trời đang nắng bỗng mưa chợt ào đến, mưa chỉ rơi một chút rồi tạnh, rồi lại mưa. Thi sĩ ví cơn mưa Sài Gòn như cô gái giận người yêu, như người vợ giận chồng, giận thật giận mà thương thì thương…rồi lại quên ngay như cơn mưa xối xả rồi lại tạnh ngay. Bạn nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt, tiếng cô bé hàng xóm gọi tên bạn khi bạn đi học về, tiếng trẻ con nô đùa ở khu ổ chuột nào đó bạn vô tình đi ngang qua. Sài gòn nay vẫn còn đó những âm thanh quen thuộc. Tiếng rao hàng. Ở Sài Gòn thường hay nghe tiếng rao mua ve chai, tiếng rao bánh, rao kem, tiếng rao chè, rao bắp, đó là thứ âm thanh thật buồn khi trời mưa. Còn ban đêm, Sài Gòn dịu mát, không còn ồn ào của những giờ tan tầm nữa, thật không có gì thú vị hơn là nghe tiếng gõ nhịp lóc cóc của xe bán hủ tíu mì rong hay tiếng xúc xắc của chú đấm bóp vang lên.
Bạn sẽ nhớ…bởi vì mọi thứ đều mang đậm chất Sài Thành trong đó đúng không bạn?
Và bạn sẽ hiểu rằng thật khó để tìm kiếm một người bạn thật sự cũng giống như thật khó để quên đi một nơi đã gọi là quen thuộc.
Sài Gòn chưa xa đã nhớ…
- Gửi từ Lý Nguyễn nguyenly.bhdn
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

