Sài Gòn chưa xa đã nhớ...
2012-12-25 08:20
Tác giả:
Khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn
Bạn là người xa quê? Bạn đang nhớ ? Phải rồi! Đã có một Hà Nội mùa đông rét lạnh, đã có một Huế thơ mộng, và đã có một Nha Trang bờ biển nắng gió trong tâm trí bạn. Và….nếu có một ngày bạn đi xa nơi đây, bạn cũng sẽ nhớ….
Đã có…
Một Sài gòn với những cây cầu cao. Đứng nơi ấy bạn có thấy thành phố đang chuyển mình. Sài Gòn được ví như một viên ngọc quý của vùng viễn Đông. Thật vậy, Sài Gòn đã trải qua bao thế sự thăng trầm, ngày nay ở nơi này ngày càng có thêm điều mới lạ để chứng minh vị thế của nó, thu hút khách từ năm châu bốn bể đến thăm. Các công trình được xây dựng mới như Bitexco, hầm Thủ Thiêm, …các con đường được quy hoạch, mở rộng khoác cho Sài Gòn bộ áo mới.
Một Sài Gòn với những con đường đèn đêm đỏ đỏ vàng vàng. Con đường Tự do ngày xưa, Đồng Khởi ngày nay, hai hàng cây như đã cao hơn che mát cả con đường. Khách sạn Caravel bây giờ là khách sạn đẹp, sang trọng. Khách sạn nhà hàng Maxim được trùng tu sửa sang theo kiến trúc Phục Hưng Pháp và phương Tây. Ngồi nhấm nháp cà phê hay một ly bia, lơ đãng nhìn ra bờ sông Sài Gòn ngắm người qua lại đã trở thành cái thú đối với người ngoại quốc và cả người Việt.

Rồi đến góc ngà tư Nguyễn Huệ- Lê Lợi, Thương xá Tax cũ kỹ ngày nào cũng được thay da đổi thịt trông như một tiểu thư đài các với các thương hiệu thời trang đắt đỏ như London- New York- Pari. Đi dọc theo phố Lê Lợi, qua các cửa hàng sầm uất đó, bạn sẽ tới chợ Bến Thành. “Bến Thành Market luôn nằm trong danh sách điểm đến của du khách nước ngoài đến Sài Gòn. Trước đây, hướng nam, bắc của chợ là sông, kênh rạch được nối thẳng ra sông Sài Gòn tạo con đường thông thương buôn bán. Nay, chợ được quy hoạch lại với quảng trường Quách Thị Trang rộng lớn, chợ vẫn giữ được vẻ tấp nập của đô thị cổ thời thành Gia Định.
Nhắc đến Hà Nội, người ta nhắc đến Hồ Gươm, Hồ Tây, lăng Bác…Sài Gòn cũng thế, người ta nhớ Dinh Độc Lập trên trục thẳng của đường Lê Duẩn, nhớ Thảo Cầm Viên, nhớ Bến Nhà Rồng,…và phảng phất một giai thoại Hồ Con Rùa. “Có một ngọn tháp giống như thanh gươm đóng xuống nước, giữ lấy đuôi rồng để Dinh độc lập- vị trí của đầu rồng trong phong thủy thịnh trị, trường tồn.” Ngày nay công trình này mang nhiệm vụ mới, là một vòng xoay 100 mét, được trang trí bởi cây xanh, mặt bằng hình bát giác, với bốn đường đi bộ xoắn ốc, là một trong những vòng cây xanh nhất thành phố, với những quán cà phê đậm đà, tấp nập về đêm.
Ngoài ra, đi xa bạn hẳn sẽ nhắc đến tên “Nhà thờ Đức Bà”, công trình cổ kính của người Pháp xây dựng. Phía sau nhà thờ có khu shopping đẹp như cái tên của nó “diamond”. Bên trong có 1 tầng lầu bán đồ bơi, quần áo cho trẻ em, có 1 tầng để chơi games, bowling… được tận hưởng những niềm vui ấy, bạn sẽ nhớ về Sài Gòn phồn hoa đô hội.

Bạn nhớ…
Một Sài Gòn với khu chợ Lớn nhộn nhịp. Chợ Lớn vốn là một chợ xưa ở Sài Gòn, do người Hoa sau khi chạy tránh chiến tranh Tây Sơn-Nguyễn Ánh từ Biên Hòa, Mỹ Tho, Hà Tiên... tập trung về đây lập ra chợ năm 1778. Tại đây có nhiều quán ăn Trung Hoa, tiệm thuốc bắc như ở đường Lương Nhữ Học, các chùa và hội quán như chùa Bà, chùa Minh Hương, Hội Quán Tuệ Thành, Hội Quán Nghĩa An, Hội Quán Nhị Phủ, Hội Quán Sùng Chính...Các chợ như chợ Bình Tây, chợ Kim Biên, chợ vải Soái Kình Lâm luôn là những đầu mối bán sỉ cùa thành phố. Kiến trúc đô thị của Chợ Lớn mang đậm nét của một thành phố Trung Hoa như Hồng Kông, Sán Đầu… bạn dạo bước trên phố người Hoa đèn lồng đỏ thắm những đêm rằm Trung thu, bạn cảm thấy thoải mái, quên đi 1 ngày vất vả..
Bạn sẽ nhớ…
Một Sài Gòn mà đám sinh viên chúng ta biết đến cái gọi là cà phê bệt, trà đá vỉa hè… tụ tập thành đám, ôm đàn ghi ta bên gốc cây nào đó hát ngêu ngao. Nơi mà sinh viên chúng ta lang thang những ngày nghỉ học đi thăm thú, ăn uống cùng nhau. Rồi ta bắt gặp nụ cười tươi của người Việt Nam hiếu khách, chú xe ôm cất tiếng “ hello” với người nước ngoài… Sài Gòn năng động ở đó.
Và nếu đi xa, chắc hẳn một Sài Gòn sau những cơn mưa sẽ làm bạn nhớ da diết. Trời đang nắng bỗng mưa chợt ào đến, mưa chỉ rơi một chút rồi tạnh, rồi lại mưa. Thi sĩ ví cơn mưa Sài Gòn như cô gái giận người yêu, như người vợ giận chồng, giận thật giận mà thương thì thương…rồi lại quên ngay như cơn mưa xối xả rồi lại tạnh ngay. Bạn nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt, tiếng cô bé hàng xóm gọi tên bạn khi bạn đi học về, tiếng trẻ con nô đùa ở khu ổ chuột nào đó bạn vô tình đi ngang qua. Sài gòn nay vẫn còn đó những âm thanh quen thuộc. Tiếng rao hàng. Ở Sài Gòn thường hay nghe tiếng rao mua ve chai, tiếng rao bánh, rao kem, tiếng rao chè, rao bắp, đó là thứ âm thanh thật buồn khi trời mưa. Còn ban đêm, Sài Gòn dịu mát, không còn ồn ào của những giờ tan tầm nữa, thật không có gì thú vị hơn là nghe tiếng gõ nhịp lóc cóc của xe bán hủ tíu mì rong hay tiếng xúc xắc của chú đấm bóp vang lên.
Bạn sẽ nhớ…bởi vì mọi thứ đều mang đậm chất Sài Thành trong đó đúng không bạn?
Và bạn sẽ hiểu rằng thật khó để tìm kiếm một người bạn thật sự cũng giống như thật khó để quên đi một nơi đã gọi là quen thuộc.
Sài Gòn chưa xa đã nhớ…
- Gửi từ Lý Nguyễn nguyenly.bhdn
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

