Quá khứ đốt mãi không thành tro
2011-10-03 10:05
Tác giả:
Blog Việt
Cô gái nhỏ bước đi trên đám lá rụng, cô thích nghe tiếng động, cảm giác và mùi hương mỗi khi đôi chân trần khẽ khàng chạm vào những chiếc lá. Mùi mùa thu đã bao trùm lên Hà Nội, xuyên qua những ngóc ngách ngoằn nghoèo. Cô gái thả mình trôi cùng mùa thu Hà Nội.
“Chỉ còn một chiếc lá cuối thu mỏng manh…” – Nhạc phát ra từ một góc quán nhỏ, cô trầm tư gì đó, rồi mỉm cười dịu dàng. Cô không đẹp, nhưng mong manh kì lạ. Đôi mắt cô như đứa trẻ, lúc nào cũng long lanh và khờ dại. Đôi môi mỏng đầy quyến rũ nhưng cứ hờ hững như thể cô chẳng hề mảy may biết điều đó. Có thể cô ấy không biết thật.
Tôi gặp nàng trong chiều thu Hà Nội như thế, và rồi như kẻ mộng du, tôi đi theo gót chân nàng. Nàng sống trong một căn gác xép bé tí hi ở phố cổ. Căn gác xép ấy chẳng khép bao giờ, ít ra là từ ngày tôi nhìn thấy nàng. Cửa sổ bé, lớp kính mờ mờ, treo một chiếc chuông gió bé bằng đồng thì phải, tôi nhìn không rõ, tôi chỉ nghe tiếng nó kêu mà đoán vậy. Thi thoảng nàng lại đưa ngón tay thon dài của nàng lên, lắc nhẹ phong linh rồi thích thú nghe tiếng leng keng của nó. Cứ mỗi lần như thế, nàng lại khiến tôi say mê đến lạ.
Một thời gian, chẳng rõ dài hay ngắn nữa, tôi chỉ ngắm nàng từ xa, thảng hoặc tôi đi sau nàng rong ruổi khắp những ngóc ngách tí hon của khu Phố Cổ. Nàng chỉ cho tôi (tất nhiên là gián tiếp) thật nhiều điều thú vị của Hà Nội.

Ảnh minh họa
Một ngày mùa đông, người ta bảo có gió mùa tràn về, nàng bị gió quất, nàng không giữ nổi chiếc khăn, nó bay, vô tình mà cố ý rơi vào tay tôi – kẻ khù khờ vẫn theo nàng. Nàng nhìn tôi, đôi mắt ấy nhìn…nhìn sâu vào đôi mắt tôi, tôi thấy mọi thứ xung quanh xoay tròn, gió cũng thế, lá cũng thế, cả hơi thở của tôi cũng thế…
Tôi không còn theo gót nàng nữa, cũng không nhìn ngắm nàng từ xa nữa, tôi đi con đường của tôi, những ngóc nghách của tôi, những bước chân của tôi, giờ đây, song hành cùng nàng. Nàng bảo tôi đi…bảo tôi dẫn nàng đi. Tôi biết quá rõ nàng sẽ đi đâu, muốn đi đâu – Nàng bảo thế, và nàng đúng.
Nàng rất hay dựa vào lưng tôi, nàng bảo nàng thích thế vì lưng tôi rất rộng và ấm, không lạnh như lưng của hắn – quá khứ của nàng. Chỉ có nàng được quyền ôm, nàng ôm tôi từ đằng sau, mỗi lần như thế tôi lại có cảm giác nóng ran ở lưng. Nước mắt…vì nước mắt nóng hổi của nàng. Tôi đã muốn ôm nàng thật chặt, nàng sẽ an lành trong vòng tay tôi, nhưng chưa bao giờ nàng cho tôi làm điều đó. Tôi tôn trọng ý muốn của nàng. Nàng hôn tôi rất nhẹ, nói với tôi rất ít, nắm tay tôi rất chặt.
- Yêu chưa? – nàng hỏi tôi, thứ âm thanh ấy phát ra từ tấm lưng rồi chạy qua từng tế bào đến trái tim tôi.
- Yêu rồi. Sao lại hỏi thế?
- Sẽ đau đấy.
- Đã đau rồi.
- Vì?
- Quá khứ đốt mãi không thành tro. Nước mắt chảy vì hắn.
Nàng lặng im quay ra trước đặt lên môi tôi một nụ hôn, rồi nắm tay tôi – vẫn chặt như thế - kéo tôi đi.
Hắn đẹp trai hơn tôi, hàng lông mày làm tôi sợ nhưng nụ cười thì thật sáng. Đôi mắt anh ta buồn và ướt. Nàng quay lại nhìn tôi sau khi thắp cây hương xuống đám cỏ mọc hoang dại trên nấm mộ. Nàng cười, mắt nàng ngấn nước, tóc nàng tuột khỏi dây chun bé, tung trong gió. Tôi lao đến ôm nàng, cứ ngỡ nàng sẽ biến mất như một ảo ảnh. Nhưng không, nàng trong vòng tay tôi, khóc òa như đứa trẻ. Chưa bao giờ nàng khóc như thế trước mặt tôi, những giọt nước mắt trước đây đều lặng lẽ rơi, trên nụ cười mỏng manh.
- Anh ấy thành tro rồi. – bỗng nàng nín bặt, run run nói vào trái tim tôi.
Tôi im lặng để nàng trong vòng tay mình. Sau này nàng bảo, nàng nghe rõ tiếng tim tôi đập rất mạnh, như thể nàng nghe phong linh kêu.
Hôm nay tôi mua một cây phong linh khác, nó bằng gỗ, âm thanh rất mộc và thanh nữa. Tôi treo vào chỗ cửa sổ trên gác xép tí hi. Tôi lau lại cửa kính, chỉnh lại bản lề, chiếc phong linh kia giờ đã có bạn, mỗi lần nàng về chúng lại kêu lên như cùng tấu một bản nhạc.

Ảnh minh họa
Nàng vẫn về qua đây mỗi ngày, tôi biết điều đó và tôi sống vì điều đó. Nàng về với hắn vào một ngày mùa xuân bốn năm sau ngày tôi gặp nàng. Nàng đặt tay lên trái tim tôi: “Đừng yêu ai nữa, được không?”. Rồi nàng nhắm mắt không màng nhìn cái gật đầu của tôi. Bàn tay kia của nàng vẫn nắm chặt sợi dây chuyền của hắn. Bàn tay đặt lên trái tim tôi vẫn đeo chiếc nhẫn vợ - chồng của tôi.
- Sẽ đi về phía ấy. – Nàng nhìn tôi.
- Đừng đi!
- Sẽ, nhưng chưa phải bây giờ.
- Thương tôi không?
- Yêu hay thương?
- Yêu.
- Yêu. Không thương.
- Hắn?
- Yêu. Hận.
Hắn bỏ nàng ra đi cùng đường chỉ máu trên cổ tay khi mùa đông lạnh nhất. Hắn tồn tại bên nàng từ khi nàng sinh ra, phong linh của nàng do hắn làm vào sinh nhật lần thứ 8 của nàng. Sinh nhật lần thứ 18 của nàng, hắn ra đi. Nàng bảo hắn cô độc. Hắn bỏ nàng lại, nàng sống, đợi ngày hắn về mang nàng đi cùng. Và nàng đã đi rồi.
Anh ta, bốn năm sau đó, để lại khung cửa sổ, hai chiếc phong linh vẫn kêu leng keng, hắn ta, cô ấy, anh ta cùng trở về rồi cùng ra đi…mỗi ngày…theo gió. Họ đuổi nhau, đuổi theo sự cô độc hay trong mỗi con người, cô độc tồn tại vĩnh viễn…ngay cả khi chết đi.
Leng keng…phong linh kêu…một cô gái treo cây phong linh thứ ba lên…tóc cô trong gió như dòng sông chảy dài bất tận.
- Gửi từ email totet92@
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.



