Ôi quê tôi!
2015-12-16 01:01
Tác giả:
1. Ngày tốt nghiệp cấp 2, khóc như chưa bao giờ được khóc vì nghĩ rằng sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa, ai ngờ đâu lên cấp ba vẫn học chung nguyên cả đám.
2. Thành phố lớn thích hợp với việc sinh tồn, làng xã nhỏ thích hợp sinh hoạt.
3. Bạn cấp 3 của mình là bạn cấp 1 của đứa bạn cấp 2 của mình.
4. Không nói giọng địa phương sẽ bị coi là chảnh, làm màu.
5. Không bao giờ có hy vọng thần tượng sẽ tới đây tổ chức concert.
6. Giữa trưa về nhà ăn cơm.
7. Hồi trung học, yêu ai cũng chẳng dám hẹn hò ở ngoài, vì tình cờ đi trên đường thôi cũng nhất định sẽ gặp phải người quen của bố mẹ.
8. “Mày quen nó à?”
“Mày cũng quen nó à?”
“Bọn mày đều quen nó?”
9. Trên đường mà gặp phải người nước ngoài còn nghĩ mình đi nhầm đi đâu rồi.
10. Giáo viên tiểu học nói:
“Bố em cũng là do tôi dạy.”
11. Nơi đây đường không lớn nhưng cũng đủ để đi, tôi yêu bầu trời xanh nơi đây, yêu những hàng cây nơi đây, yêu mọi thứ ở nơi đây.
12. Cơm bố mẹ nấu không ngon, có thể trực tiếp nhảy lên xe đạp, đạp 5 phút đồng hồ để tới nhà ngoại ăn đồ ngoại nấu.

13. Nếu ở thị trấn, mọi nơi như ngân hàng, rạp chiếu phim, bệnh viện, ủy ban nhân dân, tòa án, đồn công an... gần như đều nằm trong phạm vi có thể đi bộ được, còn những nơi khác đi xe đạp một chút là đến. Trường mẫu giáo, trường tiểu học, trường trung học đều nằm trên cùng một con đường. Thỉnh thoảng ngẫu nhiên đi xe bus, có thể đụng phải ba bốn người quen... Quan trọng nhất là tất cả người thân yêu nhất đều ở nơi này, muốn gặp ai là có thể dễ dàng gặp được.
14. Mẹ tôi nói mẹ có thể mua chịu đồ của người trong cả xã vì ai cũng biết nhau...
15. Không cần ngày ngày chen chúc trên xe bus mỗi lúc tan tầm. Nhịp sống chậm thật chậm. Đi một vòng chợ, gặp không biết bao nhiêu người quen. Mua đồ là phải dùng giọng địa phương. Học đại học ở thành phố khác mới phát hiện hóa ra mình yêu cái xóm làng nhỏ của mình như thế nào, nơi đây đã chứng kiến quá trình tôi lớn lên và trưởng thành.
16. Tìm người yêu, không cẩn thận đó sẽ là bạn của người yêu cũ, bạn của chị của người yêu cũ, anh trai của bạn gái hiện tại của người yêu cũ, bạn trai cũ của bạn gái hiện tại của người yêu cũ...
17. Chỉ mỗi tội là ship đồ cả tuần không tới nơi.
18. Cuộc sống ở nông thôn rất chậm, nhưng rất ấm áp. Tôi không thích những con phố với ánh đèn đường đổ bóng, cảm giác rất cô đơn. Ở những xóm nhỏ, tôi có thể cảm nhận rõ hơn cái tình giữa con người với con người. Người nào cũng nhiệt tình, cũng ấm áp, không vì tiền tài danh lợi mà trở nên vô cảm. Tôi thích những nơi nhỏ bé, vì càng nhỏ thì yêu thương càng nhiều.
19. Trời rất xanh, mây rất trắng, người rất tốt, nơi ấy tuy nhỏ nhưng cuộc sống đầy tốt đẹp.
20. Ăn trộm quả dưa dưới ruộng mà còn bị người ta chạy đến tận nhà tóm được.
21. Ăn mặc quyến rũ một chút sẽ bị coi là gái hư.
22. Starbucks là cái gì?
Pizza Hut là cái gì?
Megastar là cái gì?
Đồ Âu là cái gì?
Bít tết là cái gì?
Xin lỗi, từ bé tới giờ mình không biết nó nhìn như thế nào.
23. Hâm mộ thần tượng chỉ qua máy tính được thôi.
24. Cuộc sống nằm ngay trong tầm mắt, chứ không phải trên bản đồ.

25. Gần ba, gần mẹ, thật là hạnh phúc.
26. Cô chủ nhiệm hồi tiểu học là bạn mẹ, em trai hiệu trưởng là bạn bố, thầy chủ nhiệm cấp hai là thầy Toán cũ của anh họ... Ra ngoài chỉ đi một đoạn ngắn không biết phải chào bác, chào chú, chào ông, chào bà, chào anh, chào chị... bao nhiêu lần.
27. Không có concert thần tượng!
Không có hội kí sách tác giả!
Không có triển lãm nghệ thuật!
Và chưa bao giờ được trải nghiệm cảm giác kẹt xe ở thành phố!
28. Có chuyện gì xảy ra, một tiếng sau cả làng đều biết!
29. Hahaha, xe bus vẫy cái là dừng. Trên xe cũng chẳng cần có loa vì trạm dừng ở đâu là biết cả.
30. Gia đình ở đó nên dù nơi đó có là xóm nhỏ thì tôi vẫn thấy ấm áp. Tôi tam tầm về nhà có thể ăn cơm mẹ nấu, có thể chuyện trò cùng bố, sau đó bị mẹ giục đi tắm, rồi tìm kênh hay trên ti vi cho mẹ xem. Dù ở quê, tôi không mua được quần áo tôi thích, không có nơi chuyên bán mỹ phẩm, muốn mua mấy thứ đó phải đi nơi khác, nhưng tôi thích cái cảm giác chỉ cần quay người là có thể về nhà như thế này.
Theo Sức khỏe cộng đồng.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.


