Nụ cười ấm áp
2014-04-01 12:18
Tác giả:
Truyện Online - Nó cúp máy và ngồi cười một mình, lúc sau mới chịu đi ngủ. Mà có ngủ ngay được đâu vì nó còn nghĩ về cậu bạn kia, nó nhớ nụ cười ấm áp kia quá.
Ra tới trạm xe bus quen thuộc, cái cảnh quen thuộc ấy lại diễn ra trước mắt nó. Hàng người đợi xe bus đông ơi là đông, hầu như tất cả đều là sinh viên trường Sư phạm. Tuyến xe bus 38 này luôn quá tải vào sáng sớm, giữa trưa và chiều muộn. Bởi lẽ đó là giờ sinh viên trường Đại học Sư phạm đi học hoặc đi học về mà. Và rồi chỉ xíu xíu nữa thôi khi xe bus đến, nó biết rằng cái cảnh không có chỗ mà đứng sẽ lại diễn ra trước mắt nó. Lúc mới đi xe bus nó sợ cái cảnh chen lấn, xô đẩy nhau trên xe lắm nhưng nó đành phải quen thôi…phải lấy làm điều quen thuộc…
Xe chờ tới, dòng người tranh nhau lên xe. Ai cũng muốn nhanh chân lên xe để tìm cho mình một chỗ ngồi tốt, còn nó, nó lặng lẽ đứng phía sau nhìn dòng người lộn xộn ấy. Nó ghét sự bon chen, tranh giành, nó ghét lắm. Rồi nó là người cuối cùng lên xe bus trong tiếng giục của bác tài xế: “Cháu ơi, nhanh chân lên cho xe còn chạy”. Lên xe, nó tìm một chỗ đứng cho mình, đeo tai phone với những bản nhạc yêu thích và chiếc xe bon bon trên những con phố nắng…

Xe dừng trạm liên tục, người lên có, người xuống có…nó không quan tâm vì đó là điều hiển nhiên mà. Nó vẫn thả hồn với những bản nhạc rap xen lẫn nhạc nhẹ của anh chàng Kuppi, Viễn Glacial, Uriboo, Elbi yêu thích của nó.
- Ai chưa mua vé thì lên mua vé giùm đi.
Tiếng bác tài xế xé tan cái không khí im lặng trên xe. Nó vẫn đứng đó và tỏ ra không quan tâm tới chuyện thông thường trên xe. Rồi nó thấy tự nhiên đau chân, hình như ai đó dẫm lên chân nó, đau thật đấy nhưng nó cắn răng chịu chứ không hề kêu lên dù chỉ một tiếng. Nó quay lại phía sau để nhìn xem “thủ phạm” là ai, không thể tin được, lẽ ra người nhăn mặt là nó mới đúng chứ, nó mới là “nạn nhân” chứ. Một cậu bạn đang nhăn nhó gương mặt nói xin lỗi nó, thật nhẹ nhàng và kèm theo đó là một nụ cười siêu dễ thương. Rồi cậu lên thùng vé bỏ tiền vào thùng, xé vé xong đi xuống và lúc đi ngang qua nó lại không quên khuyến mãi cho nó thêm một nụ cười tỏa nắng giữa cái nóng bức, ngột ngạt trên xe bus.
Nó vô thức bỏ tai nghe ra, mặc kệ những bản nhạc nó yêu, nó quên còn chưa tắt nhạc đi nữa. Tự nhiên nó cười một mình, chỉ cười mỉm mỉm thôi. Nó nhìn ra phố qua ô cửa kính, rồi nó nhìn đồng hồ trên xe, và nó quay xuống nhìn cậu bạn kia nữa. Nó mỉm cười nhẹ nhàng và quay vội lên, nó không dám nhìn nhiều đôi mắt cậu ấy, đôi mắt thật trong, thật sáng, một đôi mắt biết cười. Cậu ấy chỉ là một người lạ trên xe bus thôi mà, chỉ xíu nữa thôi thì nó và cậu ấy sẽ khuất bóng nhau, rất có thể nó sẽ chẳng còn gặp cậu ấy một lần nào nữa. Và trong khoảnh khắc mong manh ngắn ngủi ấy nó nhận ra cậu bạn kia cũng khẽ mỉm cười với nó, chỉ khẽ mỉm cười thôi, rất nhẹ nhàng…
- Ghé trạm chợ Bàu Sen bác ơi.
Tiếng mấy bạn sinh viên trên xe bus nói với bác tài xế. Nó giật mình nhận ra rằng xe đang chay trên con đường An Dương Vương từ lúc nào. Trạm kế tiếp là tới Đại học Sư phạm của nó rồi, nó sẽ xuống trước cậu bạn lạ kia. Nó lách qua hai hàng người đứng hai bên để tiến lại gần cửa sau. Lúc đi ngang qua chỗ cậu bạn kia nó khẽ mỉm cười với cậu bạn rồi đi thẳng nhưng…nó cảm thấy bàn tay mình có cảm giác lạ…cậu bạn kia cầm tay nó, nhẹ nhàng đặt vào tay nó một mẩu giấy gấp làm bốn vuông vức, cẩn thận và cười với nó, vẫn là nụ cười mỉm ấy.
Nó xuống xe với tâm trạng vui lạ, và rất hồi hộp nữa. Cầm tờ giấy trong tay mà nó nghe trái tim đang nhảy nhót trong lồng ngực. Xe đi khuất, nó băng qua đường để tiến vào trường Đại học Sư phạm yêu thương của nó. Nó còn phải vào can-tin ăn cơm rồi vào lớp cho kịp giờ nữa. Nó mở tờ giấy mà lúc nãy cậu bạn lạ trao cho nó ra xem. Tờ giấy ghi một số điện thoại, chỉ có vậy thôi, không có thêm thông tin gì hết, ngay cả tên chủ nhân của số điện thoại ấy cũng không có luôn. Rõ ràng đây là số điện thoại của bạn ấy rồi, nó nghĩ vậy rồi lấy điện thoại ra lưu số điện thoại vào danh bạ với cái tên “Người lạ trên xe bus 38” và tiến thẳng tới can-tin trường…
Hai mươi phút sau điện thoại báo có tin nhắn, nó lao tới vồ lấy cái điện thoại nhưng không phải tin nhắn của người bạn ấy. Nó không thể hiểu nổi hành động của chính nó nữa rồi, lố bịch quá chăng khi như phát điên lên chờ tin nhắn của một người lạ… Nó bỏ sách ra đọc và cố gắng không chú ý tới cái điện thoại nữa. Rồi nó online facebook, chat chit, vẫn mặc kệ cái điện thoại đang im lìm, im lìm. Điện thoại báo có tin nhắn, nó cầm cái điện thoại và hi vọng lại trỗi dậy. Và lần này là tin nhắn của cậu bạn ấy thật: “ Ừm, chào bạn nhé! Đầu tiên cho mình xin lỗi bạn chuyện lúc trưa trên xe bus. Chân bạn còn đau không! Một lần nữa mình xin lỗi nhé! À, mình là Hoàng Phúc, bạn cứ gọi mình là Phúc nha. Mà Thiên Thư học trường đại học Sư phạm đúng không, tại Phúc thấy Thư vào trường sư phạm!”.
Nó trả lời luôn: “À, chuyện lúc trưa á, hihi không có gì đâu, Phúc đừng bận tâm nha. Đúng rồi, Thư học năm nhất, sư phạm văn trường Đại học Sư phạm. Còn Phúc thì sao, Phúc học trường nào?”. Khoảng một phút sau nó nhận được tin nhắn từ Phúc: “ Phúc học Đại học Luật, cũng năm nhất luôn. Phúc vừa đi học tiếng Anh ở trung tâm về, tắm, ăn cơm rồi trả lời tin nhắn Thiên Thư luôn này”. Nó và Phúc nhắn tin một xíu hỏi han rồi tạm biệt nhau để hai đứa học bài, xong đi ngủ sớm sáng mai còn đi học nữa.
Trưa nay cũng như những buổi trưa học bên Lạc Long Quân khác, nắng vẫn trải dài trên những con phố, vẫn là trạm xe bus quen thuộc với hàng người chờ xe ấy nhưng hôm nay nó thấy lòng vui lạ, nó biết rõ rằng nó đang chờ đón điều gì… Xe đến và chở đoàn người đi, nó vẫn đứng trên xe như mọi hôm. Nó hi vọng nhưng điều nó mong lại không tới với nó. Phúc hôm nay không lên cùng chuyến xe với nó. Xe ghé trạm, nó bước xuống và thấy trống vắng trong lòng-cảm giác lần đầu tiên nó cảm nhận được kể từ khi đi xe bus tới giờ…

- Thư nghe này Phúc.
Giọng Phúc vang lên từ bên kia đầu dây, là giọng miền nam ấm áp;
- Ừ, Phúc đây. Nghe giọng Thiên Thư như vậy thì Thiên Thư là người gốc ở miền Bắc đúng không? Rất dễ nghe, rất trong trẻo, rất nhẹ nhàng.
Ôi, Phúc đang khen giọng nói của nó kìa, tim nó muốn vỡ ra mất thôi.
- Đúng rồi, Thư là người gốc Hà Nội đấy. Phúc nói thế làm Thư ngại quá, người miền Bắc ai cũng nói nhẹ nhàng và dễ nghe như vậy thôi mà.
- Phúc đã tiếp xúc với người miền bắc nhiều rồi nhưng có phải ai cũng nói nhẹ nhàng, trong trẻo như Thiên Thư đâu. Phúc nói thật mà, Thư đừng khiêm tốn. À, quên mất, hôm nay Phúc đi xe số 11 nên Thiên Thư không gặp Phúc là đúng rồi.
- Hôm qua Phúc đi xe 38 mà!
- À, hôm qua ấy hả? Sáng qua Phúc tới phòng trọ đứa bạn, gần nhà thi đấu Phú Thọ ấy chơi một xíu rồi tới giờ đi học Phúc bắt xe 38 xuống chợ Bến Thành luôn. Thường thường Phúc đi xe số 11, tại Phúc ở trọ gần Đầm Sen mà. Xe số 11 vắng khách hơn xe 38 rất nhiều. Hôm nào học ở Lạc Long Quân thì Thư chịu khó đi một xíu lên Đầm Sen rồi đi xe 11 về, chứ đi xe 38 cực quá Thư à!
- Thảo nào hôm nay không thấy Phúc hihi. Mà Phúc quê ở đâu vậy?
- Phúc ở Đồng Nai đấy. Thiên Thư đến Đồng Nai bao giờ chưa!
- Thư chưa đến đấy lần nào.
- Ừ, nếu có dịp thì mời Thiên Thư qua Đồng Nai chơi nha, Phúc tình nguyện làm hướng dẫn viên hihi.
- Nhất định Thư sẽ đến thăm Đồng Nai nếu có dịp. Khuya rồi, giờ thì chúng ta chúc nhau ngủ ngon và chào tạm biệt nhau nha.
- Thiên Thư ngủ ngon nhé!
- Phúc cũng vậy, Phúc ngủ ngon!
Nó cúp máy và ngồi cười một mình, lúc sau mới chịu đi ngủ. Mà có ngủ ngay được đâu vì nó còn nghĩ về cậu bạn kia, nó nhớ nụ cười ấm áp kia quá.
Nó đã quyết định rồi, cứ hôm nào học ở Lạc Long Quân thì lúc đi nó vẫn đi xe 38 còn lúc về nó sẽ đi ngược lên Đầm Sen không xa đâu, không lâu đâu, chỉ khoảng năm phút đi bộ thôi và nó sẽ bắt xe 11 để về, và hơn hết có người bạn mới chờ nó trên đó. Và rồi những câu chuyện sẽ nối tiếp những câu chuyện…mới nghĩ tới đây thôi là nó muốn vỡ tim ra mất thôi. Trời đã về khuya, bên ngoài kia cả thành phố vẫn ồn ào và sôi động, trong phòng trọ này có con nhỏ vẫn nằm cười một mình rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết…
Lại một đêm như những đêm trước đó, Phúc nhắn tin cho nó, là lời chúc ngủ ngon nhưng cách thức mỗi hôm một khác, và hôm nay thì như thế này:
- Đêm đã khuya rồi, tắt đèn, đóng cửa, bật quạt đi ngủ thôi Thiên Thư! Thiên Thư ngủ ngon nhé!
- Cảm ơn Phúc nha! Thư cũng chúc Phúc ngủ ngon hihi.
- Thiên Thư! 30 - 4 này được nghỉ vậy Thư đã có kế hoạch gì chưa?
- Thư chưa có kế hoạch gì hết Phúc à!
- Đi du lịch sinh thái thác Giang Điền ở Đồng Nai với Phúc và các bạn của Phúc nha. Lời mời rất thân mật và chân thành đó Thiên Thư à. Thư cứ suy nghĩ đi nha, và rủ thêm bạn nữa!
Nó không trả lời Phúc vội vàng đâu. Nó cười, nụ cười thật tươi, nó vui lắm. nó đi ngủ, và nó cười cả trong giấc mơ…
• Quỳnh Nga
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.



