Nomophobia – Bạn có đang mắc phải hội chứng lo sợ khi không có điện thoại?
2020-12-24 01:24
Tác giả:
blogradio.vn - Giờ đây, đi đến đâu, bạn cũng có thể bắt gặp hình ảnh một hoặc một vài người vùi đầu vào chiếc điện thoại thông minh. Chính vì điều đó, một số căn bệnh thời công nghệ dần xuất hiện như “phubbing” – chỉ những người tập trung vào thế giới ảo mà phớt lờ mọi người xung quanh – hay “smombie” – được ghép từ “smartphone” và “zoombie”, ý chỉ “thây ma điện thoại”. Những người chỉ mãi dán mắt vào điện thoại di động ngay cả khi tham gia giao thông. Và giờ đây, chúng ta có thêm một “căn bệnh” mới cần được quan tâm chính là “nomophobia”.
***
Thời đại công nghệ 4.0 ngày càng phát triển, điện thoại thông minh dường như trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Bên cạnh những công dụng lớn lao làm thay đổi đời sống của con người, vẫn còn những ảnh hưởng mà chúng ta cần lưu ý. Trong đó, phải kể đến Nomophobia – hội chứng lo sợ khi không có điện thoại.
Giờ đây, đi đến đâu, bạn cũng có thể bắt gặp hình ảnh một hoặc một vài người vùi đầu vào chiếc điện thoại thông minh. Chính vì điều đó, một số căn bệnh thời công nghệ dần xuất hiện như “phubbing” – chỉ những người tập trung vào thế giới ảo mà phớt lờ mọi người xung quanh – hay “smombie” – được ghép từ “smartphone” và “zoombie”, ý chỉ “thây ma điện thoại”. Những người chỉ mãi dán mắt vào điện thoại di động ngay cả khi tham gia giao thông. Và giờ đây, chúng ta có thêm một “căn bệnh” mới cần được quan tâm chính là “nomophobia”.
1. Nomophobia là gì?
Nomophobia là thuật ngữ khoa học được viết tắt từ “no mobiephone phobia”. Trong đó, “no mobiephone” có nghĩa là không có điện thoại di động, còn “phobia” chỉ nỗi ám ảnh, lo sợ của thuật ngữ tâm lý học. Có thể hiểu, nomophobia là hội chứng lo âu khi không có điện thoại bên cạnh. Tuy mới “dậy sóng” trong thời gian gần đây nhưng thực ra thuật ngữ này đã xuất hiện từ khá lâu.
Theo một nghiên cứu vào năm 2019 của tạp chí Family Medicine and Primary Care, thuật ngữ này được đặt ra từ năm 2008 bởi Cục bưu điện Anh để xác định xem điện thoại di động có mang lại lo lắng cho con người hay không. Thời điểm đó, một nửa số người thực hiện nghiên cứu đều cảm thấy căng thẳng khi không sử dụng điện thoại và hơn 10 năm sau, vấn đề này càng trở nên tồi tệ hơn.
2. Nomophobia ảnh hưởng đến giấc ngủ bạn như thế nào?
Một nghiên cứu của tạp chí Journal vào năm 2020 cho biết, có khoảng 90% trong số 327 sinh viên tham gia vào cuộc khảo sát mắc phải hội chứng lo sợ khi không có điện thoại. Đặc điểm để nhận biết chính là giấc ngủ bị gián đoạn, buồn ngủ vào ban ngày và các thói quen sinh hoạt kém.
Jennifer Peszka – đồng tác giả nghiên cứu và phó giáo sư tâm lý học tại Đại học Hendrix ở Conway – cho biết, những người tham gia nghiên cứu thừa nhận họ thường kiểm tra email, tin nhắn và phương tiện truyền thông dù đã tắt đèn và chuẩn bị đi ngủ.
Hậu quả của hành động này kéo theo rất nhiều vấn đề như tiếp tục lướt mạng qua mất giờ ngủ, thức dậy kiểm tra điện thoại vào lúc nửa đêm hoặc luôn bật thông báo khi ngủ.
Nomophobia dẫn đến lo lắng
Đã bao giờ bạn cảm thấy lo lắng, bất an khi quên mất để điện thoại ở nơi nào không? Peszka chia sẻ: “Tôi nghĩ chúng ta có thể xem nomophobia như một loại lo lắng” và có rất nhiều lý do để người nào đó mắc phải hội chứng này. “Mỗi người đều có những lo lắng khác nhau.
Một số người cảm thấy lo lắng khi bỏ lỡ điện thoại hay tin nhắn quan trọng, một số khác lại lo lắng bản thân không thể liên lạc với ai đó nếu như cần giúp đỡ trong trường hợp khẩn cấp”- Peszka giải thích.
Những dấu hiệu bạn mắc phải hội chứng lo âu khi không có điện thoại
Nếu như bạn có những hành động như lướt điện thoại trước khi ngủ, bật thông báo suốt đêm hoặc luôn giữ điện thoại trong tay, bạn có thể nghi ngờ mình đang mắc phải nomophobia. Ngoài ra, vẫn còn một số dấu hiệu mà bạn có thể xem xét.
Cảm thấy lo lắng khi điện thoại hết pin
Bạn có thể cảm thấy nhịp tim tăng nhanh khi nhận được thông báo pin yếu. Sự lo lắng của bạn xuất phát từ việc lo sợ không được lướt các trang mạng xã hội, không kiểm tra được email hoặc không thể liên lạc với mọi người.
Không thể ra khỏi nhà nếu không mang theo điện thoại
Bạn luôn mang theo chiếc điện thoại bên mình dù cho chỉ chạy ra cửa hàng tiện lợi mua chút đồ rồi sẽ quay lại ngay. Bởi vì bạn sẽ cảm thấy bất an nếu rời xa chúng.
Ảnh hưởng đến năng suất làm việc
Dù trong giờ họp, rất có thể bạn không thể cưỡng lại sức hút từ chiếc điện thoại và lén lút sử dụng chúng. Điều này không chỉ ảnh hưởng đến sự tập trung mà còn tiêu tốn không ít thời gian làm việc hay thậm chí là khiến bạn bị mất việc.
Ưu tiên điện thoại thông minh hơn là sự an toàn
Rất dễ dàng bắt gặp hình ảnh một ai đó chạy xe trên đường nhưng vẫn nói chuyện điện thoại hay trả lời tin nhắn. Tất nhiên, điều này có thể dẫn đến tai nạn giao thông vì sự mất tập trung và giảm đi thời gian phản ứng của bạn với những tình huống bất ngờ. Nếu như bạn cho rằng việc trả lời tin nhắn hay phản hồi một bài đăng trên mạng xã hội quan trọng hơn sự an toàn khi lái xe, bạn đã mắc phải hội chứng nomophobia.
3. Làm cách nào để “cai nghiện”?
Nếu như bạn đang tìm kiếm những phương pháp ngủ ngon, chắc hẳn một trong số điều cần làm chính là đặt điện thoại ra khỏi tầm tay. Thế nhưng, Peszka lại chia sẻ: “Nghiên cứu của chúng tôi cho thấy, những người mắc phải nomophobia chỉ cần bỏ điện thoại ra khỏi phòng ngủ cũng khiến họ lo lắng đến mức giấc ngủ bị gián đoạn”.
Chính vì vậy, cô chia sẻ rằng, nếu bạn không thể để “vật bất ly thân” ra khỏi tầm mắt, hãy sử dụng một số ứng dụng kiểm soát hành vi của mình. Chẳng hạn như, bạn cài đặt chức năng không làm phiền trong khoảng thời gian mình ngủ. Khi đó, thông báo sẽ tự động tắt đi, không tin nhắn, cuộc gọi nào có thể làm phiền bạn.
Đồng thời, bạn có thể luyện tập với việc không có điện thoại bên cạnh. Ban đầu, bạn có thể tạm biệt “người bạn” này trong vòng 30 phút. Khi bạn không còn cảm thấy khó chịu hay lo lắng nữa, bạn có thể tăng dần số lượng thời gian, từ đó quen dần với việc không có điện thoại trong tay.
Theo Elle
Mời xem tiếp chương trình
Chưa làm được gì đã hết năm, làm sao để thay đổi trong năm mới | Radio Tâm Lý
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.






