Nỗi nhớ lưng chừng
2015-06-30 01:05
Tác giả:
blogradio.vn - Anh có tin rằng những người yêu nhau, dù chưa từng gặp mặt nhau, nhưng họ sẽ nhận ra nhau giữa biển người rộng lớn? Thế nhưng không phải ai cũng có đủ niềm tin để chờ đợi và nhớ thương. Những nỗi nhớ anh chỉ lưng chừng, vừa đủ cho những nỗi buồn ngắn ngủi vô hình.
Cô thức dậy, chợt nhận ra hôm qua mình ngủ quên từ lúc nào. Bài báo cáo còn viết dang dở. Hôm qua mưa, hèn gì tấm rèm bên cửa sổ ướt đẫm, chú mèo con còn nằm lười, dụi dụi cái đầu vào chân cô, chỉ meo meo vài tiếng. Cô xoa đầu, nó bướng bỉnh nằm lăn ra, đưa cái chân ngoe ngoẫy vào tay cô.
Cô pha tách cà phê mang ra đứng bên ban công, ngắm những chùm hoa li ti vừa nở. Cơn mưa tối qua có vẻ lớn, để lại tàn dư là những chiếc lá, cánh hoa rơi vươn vãi. Cô nhặt những cánh hoa bằng lăng rơi trên bậc thềm, hoa vẫn sậm màu, chỉ có điều hơi tơi tả. Bản nhạc phát ra từ chiếc máy tính cũ:
"The rain beats hard at my window
While you, so softly do sleep
And you can’t hear the cold wind blow
You are sleeping so deep"
Cô lại nhớ về anh, nỗi nhớ mơ hồ, không rõ nét. Nhiều khi cô thấy mình lưng chừng lắm, giữ quên và nhớ cách nhau một gang tấc. Chú mèo con lại nằm dưới chân cô, thỉnh thoảng meo meo vài tiếng, mỗi lần cô buồn, dường như nó biết.
Cô và anh gặp nhau vào mùa Hạ của ba năm về trước, ngày những gốc bằng lăng nở một trời tím ngắt. Con đường đến trường phủ đầy một màu hoa tím. Anh cũng đi đi, về về, thỉnh thoảng đứng nhìn thật lâu bên chùm hoa vừa nở. Anh cười buồn, mà chưa một lần bắt gặp ánh nhìn của cô.
Mùa Hạ, cơn mưa đầu mùa cũng về, những gốc bằng lăng cũng rơi đầy cánh hoa sau những đêm mưa nặng trĩu. Cô gặp anh ở khoa, những bài thi cuối năm chất chồng, có những hôm anh về trễ để chấm bài, cô đứng nhìn thật lâu trong căn phòng với ánh đèn hắt ra bên khe cửa. Cô chưa một lần dám đối diện với anh, vì mọi cảm xúc vẫn lưng chừng.
Anh được giữ lại trường sau khoá học với thành tích xuất sắc, khi ấy cô cũng chỉ là cô sinh viên năm 3, mọi người gọi anh là thầy và cô cũng vậy. Điều đó làm cô che giấu cảm xúc của mình trong suốt những mùa hoa bằng lăng nở.
Họ là bạn bè của nhau trên facebook, trong vô số bạn bè của nhau. Ngày ấy cô tạo cho mình một thế giới khác, cái ảnh đại diện chỉ là hình nhặt đại trên mạng, cùng cái tên Kính Cận, thông tin mơ hồ, hay nói đúng hơn mọi thứ điều không phải thật. Cô viết nhiều những bài viết về hoa tím, những câu chuyện về hoa bằng lăng, những cơn mưa mùa hạ. Thỉnh thoảng anh vẫn nhấn nút like dưới những màu hoa tím. Cô cười, cảm xúc khó tả.
Giữa vô số sự trùng hợp trên đời, cô gọi đó là cái duyên, cô nhận ra anh và cô giống nhau đến lạ, từ cái màu tím định mệnh, từ những câu thơ viết lưng chừng.
Anh nói chuyện với cô nhiều, như thể họ quen nhau từ rất lâu thì phải. Anh thức khuya, vùi mình trong những trang giáo án, cô lặng im bên màn hình, đợi anh.
Những ngày mưa đầu mùa, anh gửi tặng cô chùm hoa vừa nở mà anh chụp được trong khuôn viên trường. Anh không biết rằng cô vẫn đi qua đó hằng ngày, vẫn đứng nhìn nó thật lâu, từ khi bông hoa kia chỉ là những búp bé tí.
Với anh cô chỉ là cô bé đồng hương, mà đó là sự thật, vì cô và anh cùng quê, còn những gì anh biết, ngoài tình yêu màu tím, ngoài tình cảm ấp ủ thật sâu trong tim, mọi thứ điều giả dối. Nếu việc chọn lựa lừa dối anh để được đối diện với anh hằng ngày và việc thú nhận với anh mọi chuyện rồi xa anh mãi mãi, cô thà chọn cách thứ nhất, dù mai này không biết ra sao.
Những lúc anh buồn, anh gửi cho cô những dòng tâm trạng, cô bần thần, như thể chính cô là người đau lúc này chứ không phải anh.
- Mình gặp nhau đi Kính Cận. - Tin nhắn anh gửi đến sau những ngày dài cô trốn tránh. Cả cái tên của cô anh cũng không biết, ngoài cái nickname Kính Cận cô đặt.
- Ngày mưa đầu mùa, đươc không anh?
Anh im lặng hồi lâu, chỉ gửi lại một tiếng "Ừ!" rất khẽ.
Anh từng nói với cô, khoảng đất trống sau khuôn viên trường có cây hoa ban rất đẹp, anh nói đợi hoa đầu tiên nở anh sẽ đưa cô đến đó. Thấm thoáng cũng một năm, vậy mà cô cứ lãng tránh.
"Sau này anh sẽ xây ngôi nhà nhỏ, trước rào trồng những hàng hoa tím, đặt thêm một cái xích đu, chiều chiều mình ra đó ngồi ngắm hoa và hoàng hôn xuống."
Anh thường vẽ cho cô một bức tranh tương lai đầy màu sắc như vậy, những lúc đó cô chỉ im lặng, chìm trong cảm xúc. Rồi cái cảm giác hạnh phúc cũng nhanh thôi tan biến, những câu nói của anh vẫn âm thầm gợi về "Cũng may em không phải học trò của anh, nếu không chắc giờ mình cũng không như vậy!"
Cô chỉ "Dạ...!" Nhẹ nhàng nhưng bên trong đó là những đêm cô chìm trong thổn thức. Anh sợ điều gì, cô hiểu rất rõ.
Bản nhạc vẫn vang lên đều đều, như kéo cô về với thực tại.
"So, while the world out there is sleeping
And everyone wrapped up so tight
Oh, I am a vigil here keeping
On this stormy night
I promised I always would love you
If skies would be grey or be blue
I whisper the prayer now above you
That there will always be you"(**)
Ba năm rồi dường như cô chưa quên được anh, mọi thứ cứ chập chờn, dù nhiều lúc cô không phủ nhận rằng cô rất nhớ. Cô xoay xoay cốc cà phê trên tay, thở dài thật khẽ. Chú mèo con ngoe ngoãy cái đuôi, dịu mình trên tấm thảm.
Cô nhớ cái bài hát ấy, bởi có lần cô từng gửi anh nghe, vào những đêm anh không ngủ được, giai điệu nhẹ nhàng, lời bài hát sâu lắng nhưng tình cảm. Ngày ấy anh thích nó lắm, giờ không biết anh còn nhớ?

Những ngày cuối cùng của khoá học, những ngày vùi mình vào khoá luận văn tốt nghiệp, cô ít có dịp gặp anh. Mùa hoa cũng tàn từ bao giờ. Thỉnh thoảng gặp anh ở khoa, vẫn đôi mắt buồn, khuôn mặt trầm ngâm. Cô giấu mình sau bức tường đối diện, nhiều lúc thấy anh hướng mắt về phía cô, cô bối rối quay ra hướng khác. Cô vẫn lặng lẽ dõi theo anh, bằng một cách âm thầm mà anh không bao giờ biết.
- Em giấu đi màu hoa tím ấy vào một ngày mưa đầu mùa? - Tin nhắn anh gửi, vỏn vẹn, nữa như trách móc, nữa như giận hờn.
Phải, là cô đã không giữ đúng hẹn vào một ngày mưa đầu mùa rơi xuống. Cô thấy anh ngồi thật lâu nơi ghế đá, dưới khoảng sân trống bên nhành hoa ban vừa nở. Anh đưa đôi mắt buồn nhìn về một khoảng không vô định. Vài hạt mưa vẫn thi nhau rơi tí tách. Nếu những hạt mưa kia đừng rơi nhanh như vậy, có lẽ cô đã lấy đủ can đảm đối diện với anh.
- Em có gặp anh! - Cô gửi tin nhắn trả lời sau rất lâu chìm trong tĩnh lặng.
- Em ở đâu?
- Rất gần, gần đến mức anh không nhận ra em!
- Em là ai?
Cô thấy mình đang khóc, những giọt nước mắt lăn dài. Dường như đây là lần đầu tiên cô khóc vì anh. Cô nhận ra cái tình cảm ấy không đơn thuần là mến mộ, là quý trọng, giờ với cô, anh thật sự chiếm một vị trí mà không ai thay thế được.
Cô lãng tránh câu trả lời, mặc cho anh cứ hỏi.
Ngày cô báo cáo luận văn tốt nghiệp, hoàn thành khoá học. Cô gặp anh ngay hành lang bên tầng một, cô gật đầu chào, như cái kiểu chào một người thầy mình kính mến. Anh cười hiền rồi nhanh thôi quay bước. Khoảnh khắc ấy cô như thấy mình vô hình và dường như suy sụp. Những cô bạn nhanh chống kéo tay anh một cách thản nhiên để chụp vài tấm hình lưu niệm. Anh cười nhiều, thân thiện với mọi người. Cô nép mình sau cánh cửa. Ngoài trời mưa lất phất, cô đưa tay lau vội giọt nước mắt vừa lăn dài trên má. Tim cô vỡ vụn!
Anh tìm cô trên facebook, những tin nhắn anh gửi đến dồn dập. Anh nói nhớ cô. Cô lặng người, không biết nên vui hay buồn, chỉ biết cô đau. Cô cũng nhớ anh, ngay cả khi anh vô tình không nhận ra.
- Anh có tin rằng những người yêu nhau họ sẽ tìm gặp nhau dù cho xa cách bao lâu đi nữa?
- Anh tin!
- Anh có tin rằng những người yêu nhau, dù chưa từng gặp mặt nhau, nhưng họ sẽ nhận ra nhau giữa biển người rộng lớn?
- Anh tin!
- Vậy nếu gặp em, anh có nhận ra em không?
- Anh sẽ nhận ra em mà, chỉ cần em vẫn còn yêu màu tím, yêu những cơn mưa!
Cô lại khóc, khóc cho chính cái cảm xúc mà cô tạo ra, khóc cho những hứa hẹn mà anh đã nói. Rõ ràng anh đã không nhận ra cô, đừng nói là ở giữa biển người rộng lớn. Ngay cả khi cô đứng trước mặt anh, rất gần, rất gần anh cũng không hề hay biết.
Cô rời trường, lời hứa gặp nhau vào cơn mưa đầu mùa năm sau cô vẫn nhớ! Anh nói sẽ đợi!
"Đã đi cuối đất cùng trời
Hoa lan hoa cúc giữa đời tỏa hương
Mà sao vẫn nhớ vẫn thương
Màu hoa tím biếc suốt đường tôi qua"
Cô mang câu thơ ấy vào cả giấc mơ, như một lời hứa hẹn về một loài hoa tím, về một tình yêu không đổi. Những câu thơ anh gửi tặng, cứ chập chờn trong tiềm thức.

Thấm thoát thời gian cũng trôi qua, mùa mưa đầu mùa cũng sắp về. Nhành bằng lăng cũng bắt đầu vươn những nhánh li ti đón gió. Cô đón chuyến xe trong một chiều lộng gió. Thành phố đón cô là cơn mưa phùn lất phất. Suốt một khoảng thời gian dài cô tránh mình, không gặp anh, không nói chuyện với anh. Nhưng cô chưa bao giờ quên. Anh cũng im lặng, trang facebook không cập nhật những bài viết mới, chỉ bức ảnh hoa đầu mùa cách đây một năm trước.
Cô đứng lặng thật lâu dưới cổng trường, con đường màu tím vẫn như xưa, một màu tĩnh lặng. Anh ngồi ngay vị trí cũ, vài hạt mưa rơi nhẹ trên bờ vai, thỉnh thoảng anh đưa tay nhặt những cành hoa rơi trên vai áo. Anh đưa mắt về phía cô, rồi quay về vị trí cũ. Trong giây phút ấy, cô thấy anh cười. Cô bé vừa từ trong khoa bước ra, mang cái balo, đôi giày búp bê màu xanh, anh đưa tay gỡ những bông hoa rơi trên tóc cô bé. Bên cạnh anh, một nhành hoa hồng đỏ thắm!
"Anh sẽ nhận ra em mà, chỉ cần em vẫn còn yêu màu tím, yêu những cơn mưa!".
Đâu đó câu nói cứ vang lên, cô khóc, giọt nước mắt vỡ tan trong mưa, mặn đắng.
"Ngày em mười tám anh vừa tròn hai mốt
Buổi gặp ban đầu sao cứ mãi bâng khuâng
Em yêu buổi chiều ngồi ngắm hoa tím bằng lăng
Anh rong ruỗi những con đường cũng vương màu hoa tím.
Anh kể em nghe chuyện tình hoa sim tím
Em gửi câu thơ e ấp mối tình đầu
Những yêu thương em giấu kín thật sâu
Qua năm tháng, qua bao mùa hoa tím biếc.
Em rời phố thành, mang tình yêu da diết
Anh cũng lặng im, biền biệt mấy năm trời
Rồi một ngày khi nỗi nhớ chẳng vơi
Em về tìm lại khoảng trời ngày xưa ấy.
Con đường ngày xưa bây giờ vẫn vậy
Tím cả con đường, mang cả những vấn vương
Chỉ có một điều em không gặp lại người thương
Người ta bảo anh giờ không còn yêu màu tím"
© Mỹ Nhiên – blogradio.vn
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.
4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này
Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.
Con về đón Tết
Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.
Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay
Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.
Những dấu chân không bao giờ mất
Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.
Một thời thanh xuân ngọt ngào
Có những người bước vào đời ta rất khẽ, nhưng ở lại thật lâu trong ký ức. Anh đến trong những ngày hè đầy nắng gió Cao Nguyên, mang theo mùi hương dịu nhẹ và sự chín chắn của một người đàn ông trưởng thành. Giữa những rung động đầu đời, khoảng cách tuổi tác, gia đình và lựa chọn khiến chúng tôi lạc nhau. Dẫu không đi cùng nhau đến cuối con đường, anh vẫn mãi là một phần thanh xuân đẹp đẽ, dịu dàng và đầy tiếc nuối của em.
Một lần nhớ về Ngoại
Nhà ngoại tôi khá rộng, phía trước có một vườn rau cùng với một cây xoài to choảng đến nỗi phải ba bốn đứa cỡ tôi mới ôm xuể. Mùa xoài về, trái xum xuê đủ cho cả đám con nít trong làng ăn cả tháng. Từ vườn, đi thẳng ra sau sẽ tới gian bếp. Gian bếp được xây bằng gạch, không trát vữa. Bếp được đặt trên một bệ xi măng, phía dưới là một khoảng không gian dùng để chất củi. Mùa đông đến, đây là nơi ấm nhứt nhà. Tôi hay ở dưới này với bà tôi, vừa để giữ ấm, vừa để ăn những món ăn mà ngoại ưu ái cho tôi ăn trước. Khi thì một xiên thịt, một con cá nhỏ, hay đơn giản là một trái bắp nướng. Nằm chếch với gian bếp về phía sau là một chuồng bò kiểu cũ, mái lợp bằng rơm lấy từ ụ rơm to đùng đối diện.


