Nocturne – khúc nhạc của đêm
2016-08-18 01:29
Tác giả:
Nghe bài hát Nocturne (Secret Garden ft. Anne Takle)
Ánh nắng màu vàng từ từ, chậm rãi lặng khuất dần xuống núi, màn đêm bắt đầu buông xuống thăm thẳm và mượt như nhung. Bất chợt, cơn gió lạnh mang theo hương của hoa, của sương ùa vào cửa sổ làm tôi giật mình tự hỏi: “Hôm nay mày đã làm được gì?”. Nhắm mắt lại và hồi tưởng. Buổi sáng, tỉnh dậy chạy đua với ánh bình minh nhìn dòng đời tất bật, vội vã đi ngược về xuôi, thênh thang bao nỗi niềm. Buổi chiều, ghế đá sân trường, nơi có con số xác suất, bài tập thống kê, nơi có tiếng nói, tiếng cười đùa của đám bạn được tôi gói ghém cẩn thận trong trang sách với dòng lưu bút tinh nghịch. Còn bây giờ, ngay lúc này, tôi muốn cắm tai nghe, tắt hết ánh đèn điện để thả hồn vào thế giới chỉ có nhạc và tôi, bao nhiêu nỗi niềm bấy nhiêu góc khuất hãy để lời ca, tiếng hát xoa dịu. Nốt nhạc nhẹ da diết, giọng ca trầm buồn, một khúc nhạc đêm khe khẽ ngân lên trong đêm tối tĩnh lặng và chân thật:
“Now let the day
Just ship away
So the dark night may watch over you
Velvet blue silent true
It embroces you heart and you soul
Nocturne…”
Có lẽ, vì tôi thích màu đen, màu của đêm tối thế nên mỗi lần lời ca đó cất lên tôi đều nhắm mắt để đến với thế giới của khúc nhạc đêm, thế giới có thể bao trùm cả trái tim và tâm hồn tôi, thế giới chẳng bao giờ phải buồn hay rơi nước mắt, chẳng phải băn khoăn hay lo lắng.
Các bạn biết không? Ở thế giới đó, tôi luôn được thấy được cảm nhận, thấy những điều mà tôi luôn mơ ước, nhận được những thứ mà tôi muốn. Đúng vậy, tôi biết, thế giới đó là tôi mơ, tôi mơ cùng khúc nhạc đêm nhưng tôi cũng không muốn tỉnh dậy. Bởi giấc mơ ấy không bao giờ tính phí, có mất tiền đâu, mơ thoải mái, mơ cái mình yêu thích. Có câu: “Bi quan là tâm trạng, lạc quan là ý chí”, và thế giới đó, thế giới của khúc nhạc đêm đã giúp tôi lạc quan, có thêm ý chí biến giấc mơ thành hiên thực, tại sao không? Tại sao không mơ chứ? Hãy đến và đắm mình trong mơ cùng Nocturne khúc nhạc đêm:
“Never cry, never sigh
You don’t have to wonder why
Always be. Alaways see
Come and dream the nigh with me
Noturne…”

Bóng đêm đang vây quanh bạn, bạn thấy nào? Sợ, cô đơn, tăm tối. Nhưng với tôi thì không, tôi không sợ hãi, bởi bóng đêm ấy là Nocturne, khúc nhạc đêm lắp đầy trái tim của tôi với những ước mơ, khát khao, cho tôi hơi ấm, giấc ngủ êm đềm giống như khi tôi còn nhỏ. Vòng tay ấm áp của mẹ, tình thương của cha mỗi lần ru tôi ngủ. Bất giác những giấc ngủ mang tên “tuổi thơ” lại theo lời ca tìm về trong giấc mơ. Nào là cả đám tranh nhau ngủ trên chiếc võng được mắc dưới gốc cây nhãn dưới ánh nắng chói chang trưa mùa hè hay mùa đông lại nằm chui co ro trong chăn ấm, xa xa là giỏ than hồng đang đỏ. Nào là ngủ gà, ngủ gật trong giờ học Toán hay là ngủ vội ngủ vàng nhân lúc chưa đến 23h30 phút, giờ đó phim mới chiếu…
“Have no fear
When the night draws near
And fills you with dreams and desires
Like child asleep so warm so deep
You will find me there waiting for you
Nocturne…”
Một giấc ngủ êm đềm, một tuổi thơ vô ưu vô lo, buồn thì khóc, vui thì cười, thích ngủ thì ngủ thích chơi thì chơi. Mở mắt miên man theo dòng suy nghĩ, màu đen tĩnh mịch, không gian vắng lặng, du dương câu hát:
“We’ll fly clarm the sky
You don’t have to worder why
Always be. Alaways see
Come and dream the nigh with me
Noturne…”
Đôi mắt ươn ướt ngắm nhìn bầu trời đời sao qua song cửa sổ, bất giác tôi nếm được vị mặn vị đắng. Bây giờ, tôi đã lớn thật rồi không còn như ngày bé chơi trò đếm sao, không còn tranh ngôi sao nào lớn nhất là của mình nữa. Cuộc sống trôi đi quá nhanh, kim phút luôn đuổi theo kim giây, mải miết kiếm tìm nhiều thứ không thuộc về mình. Tình yêu, tiền tài, danh vọng, địa vị hóa ra chỉ là bọt biển, tranh đấu mãi không ngừng để rồi khi mất đi lại không cho phép bản thân mình khóc. Chỉ mong một giây phút yên bình cũng đủ lắm rồi, một giây để quên đi tất cả, quên đi vòng quay của cuộc sống, của nỗi phiền muộn. Nhưng tối nay, vì sao lấp lánh kia ơi, tôi đã khóc, khóc cho những tháng ngày tôi đã qua, khóc để hướng lên bầu trời cao, nơi có ánh sáng Nocturne khúc nhạc đêm đang chờ đợi tôi:
“Thought the darkness lay,
It will give way…”
Dù bóng đêm có qua đi nhưng nó vẫn sẽ trở lại, trở lại với niềm tin, khát khao và hơi ấm. Thất bại thì đã sao, đau khổ như thế nào thì tôi đã có Nocturne khúc nhạc đêm ở bên. Cứ tìm rồi sẽ thấy, cứ đi rồi sẽ đến, đi đến tận cùng của nỗi bất hạnh bạn sẽ thấy bất hạnh cũng đẹp như một bông hoa, bông hoa nở cuối hành trình. Và sau đó hãy ngân lên Nocturne khúc nhạc đêm:
“When the dark night delivers the day,
Nocturne…”
© Loan Nguyễn – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






