Những trái tim cùng chung nhịp đập
2014-02-27 01:00
Tác giả:
Yêu 24/7 - Cuối cùng, An cũng đã chịu để bàn tay nhỏ nhắn của mình nằm yên trong tay Minh. Gió lùa những bông hoa cúc trắng bồng bềnh. Những sợi tóc của An vờn nhẹ lên má khi cô bạn lọt thỏm trong vòng tay xiết chặt của Minh. Dù An không nghe thấy lời trái tim Minh muốn nói, nhưng An hoàn toàn có thể cảm nhận được nó. Trái tim Minh đang đập vì An.
- An?
Im lặng. An vẫn say sưa với cây cọ trên tay. Không một tiếng đáp trả. Minh thở ra nhè nhẹ. Lẽ nào mới chỉ có ba năm, An đã quên mất giọng của Minh? Điều này là không thể với một cô gái có đôi tai cảm thụ âm nhạc tuyệt vời như An!
- An? – Minh hít thật sâu, chạm nhẹ tay lên bờ vai cô bạn thuở thiếu thời.
Mái tóc lắc nhẹ. An quay lại. Đôi mắt nâu sẫm mở to đầy kinh ngạc. Rồi một nụ cười nở rộng trên khuôn mặt xanh xao hiện ra cùng lúc với cơn gió mang tên Bảo An ào đến khóa chặt Minh trong vòng tay:
- Cậu về thật rồi?
Hơi ấm từ chiếc áo khoác phả lên người Minh. Hương cúc dại thân quen lẩn quất trong không gian. Gió mùa đông lùa những lọn tóc vờn nhẹ vào má. An đang ở đây, rất gần!
- Tớ tưởng cậu sẽ giận tớ, và sẽ không về thăm tớ... – An nhìn thẳng vào Minh, những ngón tay xiết thật chặt bàn tay lạnh cóng của người bạn thân lâu ngày không gặp.
- Cậu biết tớ không bao giờ có thể giận cậu quá một tuần còn gì?
- Cũng đúng nhỉ?
An mỉm cười, khóe mi cong cong. Nụ cười tỏa nắng giữa chiều đông, đẹp giản dị như một bông cúc trắng. Thu dọn giá vẽ, cô bạn quay lại nắm tay Minh:
- Về thôi. Cậu còn nhớ đường về nhà không?
Minh im lặng mỉm cười nhìn năm ngón tay mảnh dẻ đang đan chặt vào bàn tay mình. Những ngón tay như thể sinh ra là để dành cho phím piano.

- Chào cậu – An giơ tay, nở một nụ cười thân thiện – Tớ là Bảo An, hàng xóm của cậu, và là bạn cùng lớp mới, nếu như cậu vẫn chưa nhận ra – Ánh mắt biết cười của An đưa về phía ngôi nhà với giàn ti – gôn hồng kế bên nhà Minh.
- Tớ tên Minh.
Minh nắm nhẹ bàn tay ấm áp, mềm mại của An. Bắt đầu từ cái bắt tay làm quen ấy, hai đứa dần dần trở thành bạn thân lúc nào không hay. Có lẽ là từ khi Minh bắt đầu sang nhà An học đàn? Hay là từ khi An tặng Minh bức tranh cúc dại mà cậu ấy thích nhất khi nghe Minh nói nhìn nó làm Minh vơi đi nỗi nhớ người thân?
- Cô giáo đâu rồi An?
An vẫn cắm cúi với món ăn bày biện dở trước mặt, phớt lờ câu hỏi của Minh. Gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, Minh lên giọng:
- Chú ý chút đi, cô giáo đâu rồi mà tớ không thấy nhỉ?
- À, mẹ tớ hả? Mẹ đi dạy đàn cho một trung tâm nào đó trên tỉnh rồi – Ngừng một chút, An nhoẻn cười – Mẹ tớ nhắc cậu suốt đấy, có khi còn nhớ cậu hơn cả nhớ tớ ấy chứ!
- Còn cậu thì sao? – Minh ngập ngừng hỏi khẽ.
An tựa hồ như bị giật mình nhưng chỉ lát sau, cô bạn đã nở nụ cười thường trực:
- Đương nhiên là tớ phải nhớ bạn thân nhất rồi!
Minh cúi đầu. Ba năm rồi, An vẫn lựa chọn cách lảng tránh câu hỏi thực sự của Minh. Bữa tối ấm áp dọn ra trước mặt. Minh kéo ghế cho An rồi ngồi xuống bên cây đàn piano ở góc phòng.
- Tặng cậu món khai vị đặc biệt.
Tiếng đàn vang lên dìu dặt. Minh lướt tay trên dãy phím, tâm trí lại bồng bềnh trôi về một buổi tối của ba năm trước...
- Tại sao lại gọi tớ sang ăn tối đây? – An chống tay lên mặt bàn đầy ắp thức ăn, ánh mắt tò mò, dò hỏi.
- Chúc mừng sinh nhật sớm cho cậu, sẵn sàng chưa, quý cô?
Bàn tay Minh bắt đầu dạo trên phím đàn. An bật cười rồi dần dần hát theo. Ca khúc “Happy birthday”. Minh khép lại bản nhạc trong tiếng vỗ tay của An:
- Đàn chỉ mỗi ca khúc đơn giản này thì phí tài năng của cậu quá Minh ạ!

Không đáp lời, nhưng đôi tay Minh tiếp tục chạy trên phím đàn một cách tinh tế. “For Elise” của Beethoven. Tiếng vỗ tay cùng nụ cười trên gương mặt An dần tắt. Khi bản nhạc kết thúc cũng là lúc Minh nhận ra khóe mắt An đỏ hoe.
- Cậu thấy sao, An?
- Hay – An cúi mặt xuống bát cơm, đáp gọn.
- Cậu biết tớ không hỏi cái đó mà? Cậu thừa hiểu tại sao tớ lại chọn bài “For Elise”. Đó là...
Ba chữ “lời bày tỏ” còn chưa kịp thốt ra, Minh đã bị An chặn lại:
- Vậy thì cậu nên tìm cho mình một nàng Elise để trình diễn bài này.
Mặt đất dưới chân Minh dường như chao đảo. Minh cố gắng tìm lại giọng nói một cách khó khăn:
- Tớ nghe cô giáo nói cậu đã xin hủy suất học bổng du học đợt này? Đi cùng tớ đi An! Chỉ học ở Việt Nam thì tài năng piano của cậu sẽ không được tỏa sáng đúng tầm đâu.
- Nhưng, rất tiếc – An khoanh tay trên mặt bàn, mắt nhìn xa xăm ngoài cửa sổ - tớ đã quyết định từ bỏ chơi đàn.
- Không thể nào! Tại sao?
- Không vì lí do gì cả, chỉ là tớ quyết định chọn mỹ thuật thay vì âm nhạc, vậy nên, hãy cố gắng cả phần của tớ nữa nhé, Minh?
Vậy là, ba năm trước, Minh rời khỏi Việt Nam, với tình cảm đầu tiên bị từ chối và lời hứa tốt nghiệp nhạc viện cùng nhau bị hủy bỏ. Suốt ba năm, không có giây phút nào Minh thôi băn khoăn về quyết định đột ngột của An, cả việc An bất ngờ dừng thói quen gọi điện hỏi thăm hay không trả lời những cuộc gọi của Minh. Gần ba năm chỉ biết chút xíu thông tin về An qua facebook và những tin nhắn rời rạc, Minh thực sự không hiểu mình đã vượt qua nỗi nhớ An từng ấy thời gian bằng cánh nào!
Tiếng đàn ngừng hẳn. Minh đưa đôi mắt về phía An. An vẫn im lặng như cái cách cậu ấy đã im lặng năm hai đứa mười chín tuổi:
- Cậu không định nhận xét gì sao, An?
- Kĩ thuật tiến bộ rất nhiều. Bây giờ thì ăn tối thôi, tớ đói lắm rồi!
Minh miễn cưỡng ngồi vào bàn ăn. Dù Minh đã cố ý chọn bản “A lover’s concerto” để bày tỏ tình cảm trong lòng rồi, An vẫn lảng tránh đối mặt với tâm ý của Minh?
- Nếu cậu vẫn cố tình không hiểu thì để tớ nói thẳng luôn nhé, dù nó hơi phản lãng mạn...
- Chờ đã – An nhìn thẳng vào mắt Minh – cho tớ chút thời gian để suy nghĩ, nhé?
Ánh nhìn thẳng của An làm Minh chợt bối rối. Từ khi nào An có thói quen nhìn thẳng vào người đối diện khi nói chuyện vậy? Trước vẻ ngỡ ngàng trong mắt Minh, An đứng dậy, đi nhanh về nhà. Dáng người mảnh khảnh chìm giữa màn đêm và tiếng gió rít qua kẽ lá.

Không cần phải mất nhiều thời gian, Minh nhanh chóng thấy An đang ngồi giữa đồng cúc dại. Bơ vơ, lẻ loi giữa thảm hoa trắng muốt.
- An...
Gió thổi tiếng hét của Minh vang vọng vào không gian. Nhưng An không quay lại.
- An!
Minh đưa tay xoay người An lại, đối diện với mình:
- Hôm qua tớ đã đàn bài gì?
- Cái gì? – Tia nhìn nâu sẫm của An đầy hoang mang.
- Nói đi!
Mặc cho An ra sức đẩy mình, hai tay Minh vẫn giữ chặt vai cô bạn:
- Vậy là tớ đoán đúng rồi phải không? Lí do ba năm trước cậu bỏ chơi đàn, cậu ngừng gọi điện và nghe điện của tớ, cậu cố tình trốn tránh tình cảm của tớ, đầu đĩa trong nhà cậu không được sử dụng, piano trong phòng cậu chưa được lên dây, cả việc cậu luôn nhìn thẳng vào người khác khi nói chuyện... An, thính giác của cậu...
- Xin lỗi – An sau giây phút sững sờ, hoảng hốt liền đẩy tay Minh ra. Cô bạn cúi mặt, giọng nhỏ dần – Xin lỗi vì đã không nói với cậu. Đúng là tớ đã không nghe thấy gì nữa, từ ba năm trước...
Một giọt nước rơi xuống bàn tay Minh. Bỏng rát.
- Đừng khóc, dù thế nào tớ cũng sẽ cùng cậu vượt qua nó...
- Nhưng tớ không thể - An lùi lại – như vậy quá bất công với cậu.
- Bất công là việc cậu từ chối tớ mà không cho tớ một lí do xác đáng, là việc cậu giấu giếm tớ để chịu đựng mọi thứ một mình đấy đồ ngốc! Nhưng yên tâm, từ nay cậu sẽ không phải đơn độc nữa.
- Nhưng...
- Không nhưng gì hết – Minh nắm chặt bàn tay An trong tay mình, nhìn thẳng vào mắt An – trốn tránh thế là đủ lâu rồi ngốc ạ, bởi vì, tớ thích cậu!
Sương tan dần dưới ánh mặt trời buổi sáng. Cuối cùng, An cũng đã chịu để bàn tay nhỏ nhắn của mình nằm yên trong tay Minh. Gió lùa những bông hoa cúc trắng bồng bềnh. Những sợi tóc của An vờn nhẹ lên má khi cô bạn lọt thỏm trong vòng tay xiết chặt của Minh. Dù An không nghe thấy lời trái tim Minh muốn nói, nhưng An hoàn toàn có thể cảm nhận được nó. Trái tim Minh đang đập vì An.
Đan vào hơi ấm phả ra từ người An, hương cúc dại nhẹ nhàng lan tỏa.
• Gửi từ Tiêu Dao
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thế giới song song của tuổi 17
Giấc mơ tuổi 17 đưa tôi trải qua một đời người trưởng thành cô độc, để rồi khi bừng tỉnh giữa gian bếp ngập nắng, tôi mới vỡ òa nhận ra thực tại bình dị bên bố mẹ và em gái mới là hạnh phúc vô giá nhất
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Những người không giàu_Phần 1
Có những cuộc đời sinh ra không để trở thành giàu có. Họ sống giữa phố thị hoặc làng quê, lặng thầm làm thuê, tích góp từng đồng lẻ, gánh trên vai những nỗi lo cơm áo, bệnh tật, hiếu nghĩa, và cả những giấc mơ chưa bao giờ gọi thành tên. Họ khắc khẩu, cãi vã, bướng bỉnh, yếu đuối, rồi lại ôm nhau mà cười, mà khóc, mà gắng gượng đi tiếp qua những mùa giông gió. Họ không giàu, nhưng họ dựng nên một mái nhà bằng lòng thương, bằng sự nhẫn nại và một niềm tin cũ kỹ rằng: dẫu nghèo đến đâu, cũng còn có nhau để quay về.
Hương vị bình yên
Mỗi độ hè về, mẹ lại cầm chiếc rổ tre ra vườn hái rau sắn. Tôi lon ton theo sau, vừa phụ mẹ ngắt lá, vừa nghe mẹ khe khẽ hát vài câu dân ca. Tiếng chim, tiếng gió và tiếng hát của mẹ hòa vào nhau, dệt nên bản hòa âm dịu dàng theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.



