Những trái tim cùng chung nhịp đập
2014-02-27 01:00
Tác giả:
Yêu 24/7 - Cuối cùng, An cũng đã chịu để bàn tay nhỏ nhắn của mình nằm yên trong tay Minh. Gió lùa những bông hoa cúc trắng bồng bềnh. Những sợi tóc của An vờn nhẹ lên má khi cô bạn lọt thỏm trong vòng tay xiết chặt của Minh. Dù An không nghe thấy lời trái tim Minh muốn nói, nhưng An hoàn toàn có thể cảm nhận được nó. Trái tim Minh đang đập vì An.
- An?
Im lặng. An vẫn say sưa với cây cọ trên tay. Không một tiếng đáp trả. Minh thở ra nhè nhẹ. Lẽ nào mới chỉ có ba năm, An đã quên mất giọng của Minh? Điều này là không thể với một cô gái có đôi tai cảm thụ âm nhạc tuyệt vời như An!
- An? – Minh hít thật sâu, chạm nhẹ tay lên bờ vai cô bạn thuở thiếu thời.
Mái tóc lắc nhẹ. An quay lại. Đôi mắt nâu sẫm mở to đầy kinh ngạc. Rồi một nụ cười nở rộng trên khuôn mặt xanh xao hiện ra cùng lúc với cơn gió mang tên Bảo An ào đến khóa chặt Minh trong vòng tay:
- Cậu về thật rồi?
Hơi ấm từ chiếc áo khoác phả lên người Minh. Hương cúc dại thân quen lẩn quất trong không gian. Gió mùa đông lùa những lọn tóc vờn nhẹ vào má. An đang ở đây, rất gần!
- Tớ tưởng cậu sẽ giận tớ, và sẽ không về thăm tớ... – An nhìn thẳng vào Minh, những ngón tay xiết thật chặt bàn tay lạnh cóng của người bạn thân lâu ngày không gặp.
- Cậu biết tớ không bao giờ có thể giận cậu quá một tuần còn gì?
- Cũng đúng nhỉ?
An mỉm cười, khóe mi cong cong. Nụ cười tỏa nắng giữa chiều đông, đẹp giản dị như một bông cúc trắng. Thu dọn giá vẽ, cô bạn quay lại nắm tay Minh:
- Về thôi. Cậu còn nhớ đường về nhà không?
Minh im lặng mỉm cười nhìn năm ngón tay mảnh dẻ đang đan chặt vào bàn tay mình. Những ngón tay như thể sinh ra là để dành cho phím piano.

- Chào cậu – An giơ tay, nở một nụ cười thân thiện – Tớ là Bảo An, hàng xóm của cậu, và là bạn cùng lớp mới, nếu như cậu vẫn chưa nhận ra – Ánh mắt biết cười của An đưa về phía ngôi nhà với giàn ti – gôn hồng kế bên nhà Minh.
- Tớ tên Minh.
Minh nắm nhẹ bàn tay ấm áp, mềm mại của An. Bắt đầu từ cái bắt tay làm quen ấy, hai đứa dần dần trở thành bạn thân lúc nào không hay. Có lẽ là từ khi Minh bắt đầu sang nhà An học đàn? Hay là từ khi An tặng Minh bức tranh cúc dại mà cậu ấy thích nhất khi nghe Minh nói nhìn nó làm Minh vơi đi nỗi nhớ người thân?
- Cô giáo đâu rồi An?
An vẫn cắm cúi với món ăn bày biện dở trước mặt, phớt lờ câu hỏi của Minh. Gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, Minh lên giọng:
- Chú ý chút đi, cô giáo đâu rồi mà tớ không thấy nhỉ?
- À, mẹ tớ hả? Mẹ đi dạy đàn cho một trung tâm nào đó trên tỉnh rồi – Ngừng một chút, An nhoẻn cười – Mẹ tớ nhắc cậu suốt đấy, có khi còn nhớ cậu hơn cả nhớ tớ ấy chứ!
- Còn cậu thì sao? – Minh ngập ngừng hỏi khẽ.
An tựa hồ như bị giật mình nhưng chỉ lát sau, cô bạn đã nở nụ cười thường trực:
- Đương nhiên là tớ phải nhớ bạn thân nhất rồi!
Minh cúi đầu. Ba năm rồi, An vẫn lựa chọn cách lảng tránh câu hỏi thực sự của Minh. Bữa tối ấm áp dọn ra trước mặt. Minh kéo ghế cho An rồi ngồi xuống bên cây đàn piano ở góc phòng.
- Tặng cậu món khai vị đặc biệt.
Tiếng đàn vang lên dìu dặt. Minh lướt tay trên dãy phím, tâm trí lại bồng bềnh trôi về một buổi tối của ba năm trước...
- Tại sao lại gọi tớ sang ăn tối đây? – An chống tay lên mặt bàn đầy ắp thức ăn, ánh mắt tò mò, dò hỏi.
- Chúc mừng sinh nhật sớm cho cậu, sẵn sàng chưa, quý cô?
Bàn tay Minh bắt đầu dạo trên phím đàn. An bật cười rồi dần dần hát theo. Ca khúc “Happy birthday”. Minh khép lại bản nhạc trong tiếng vỗ tay của An:
- Đàn chỉ mỗi ca khúc đơn giản này thì phí tài năng của cậu quá Minh ạ!

Không đáp lời, nhưng đôi tay Minh tiếp tục chạy trên phím đàn một cách tinh tế. “For Elise” của Beethoven. Tiếng vỗ tay cùng nụ cười trên gương mặt An dần tắt. Khi bản nhạc kết thúc cũng là lúc Minh nhận ra khóe mắt An đỏ hoe.
- Cậu thấy sao, An?
- Hay – An cúi mặt xuống bát cơm, đáp gọn.
- Cậu biết tớ không hỏi cái đó mà? Cậu thừa hiểu tại sao tớ lại chọn bài “For Elise”. Đó là...
Ba chữ “lời bày tỏ” còn chưa kịp thốt ra, Minh đã bị An chặn lại:
- Vậy thì cậu nên tìm cho mình một nàng Elise để trình diễn bài này.
Mặt đất dưới chân Minh dường như chao đảo. Minh cố gắng tìm lại giọng nói một cách khó khăn:
- Tớ nghe cô giáo nói cậu đã xin hủy suất học bổng du học đợt này? Đi cùng tớ đi An! Chỉ học ở Việt Nam thì tài năng piano của cậu sẽ không được tỏa sáng đúng tầm đâu.
- Nhưng, rất tiếc – An khoanh tay trên mặt bàn, mắt nhìn xa xăm ngoài cửa sổ - tớ đã quyết định từ bỏ chơi đàn.
- Không thể nào! Tại sao?
- Không vì lí do gì cả, chỉ là tớ quyết định chọn mỹ thuật thay vì âm nhạc, vậy nên, hãy cố gắng cả phần của tớ nữa nhé, Minh?
Vậy là, ba năm trước, Minh rời khỏi Việt Nam, với tình cảm đầu tiên bị từ chối và lời hứa tốt nghiệp nhạc viện cùng nhau bị hủy bỏ. Suốt ba năm, không có giây phút nào Minh thôi băn khoăn về quyết định đột ngột của An, cả việc An bất ngờ dừng thói quen gọi điện hỏi thăm hay không trả lời những cuộc gọi của Minh. Gần ba năm chỉ biết chút xíu thông tin về An qua facebook và những tin nhắn rời rạc, Minh thực sự không hiểu mình đã vượt qua nỗi nhớ An từng ấy thời gian bằng cánh nào!
Tiếng đàn ngừng hẳn. Minh đưa đôi mắt về phía An. An vẫn im lặng như cái cách cậu ấy đã im lặng năm hai đứa mười chín tuổi:
- Cậu không định nhận xét gì sao, An?
- Kĩ thuật tiến bộ rất nhiều. Bây giờ thì ăn tối thôi, tớ đói lắm rồi!
Minh miễn cưỡng ngồi vào bàn ăn. Dù Minh đã cố ý chọn bản “A lover’s concerto” để bày tỏ tình cảm trong lòng rồi, An vẫn lảng tránh đối mặt với tâm ý của Minh?
- Nếu cậu vẫn cố tình không hiểu thì để tớ nói thẳng luôn nhé, dù nó hơi phản lãng mạn...
- Chờ đã – An nhìn thẳng vào mắt Minh – cho tớ chút thời gian để suy nghĩ, nhé?
Ánh nhìn thẳng của An làm Minh chợt bối rối. Từ khi nào An có thói quen nhìn thẳng vào người đối diện khi nói chuyện vậy? Trước vẻ ngỡ ngàng trong mắt Minh, An đứng dậy, đi nhanh về nhà. Dáng người mảnh khảnh chìm giữa màn đêm và tiếng gió rít qua kẽ lá.

Không cần phải mất nhiều thời gian, Minh nhanh chóng thấy An đang ngồi giữa đồng cúc dại. Bơ vơ, lẻ loi giữa thảm hoa trắng muốt.
- An...
Gió thổi tiếng hét của Minh vang vọng vào không gian. Nhưng An không quay lại.
- An!
Minh đưa tay xoay người An lại, đối diện với mình:
- Hôm qua tớ đã đàn bài gì?
- Cái gì? – Tia nhìn nâu sẫm của An đầy hoang mang.
- Nói đi!
Mặc cho An ra sức đẩy mình, hai tay Minh vẫn giữ chặt vai cô bạn:
- Vậy là tớ đoán đúng rồi phải không? Lí do ba năm trước cậu bỏ chơi đàn, cậu ngừng gọi điện và nghe điện của tớ, cậu cố tình trốn tránh tình cảm của tớ, đầu đĩa trong nhà cậu không được sử dụng, piano trong phòng cậu chưa được lên dây, cả việc cậu luôn nhìn thẳng vào người khác khi nói chuyện... An, thính giác của cậu...
- Xin lỗi – An sau giây phút sững sờ, hoảng hốt liền đẩy tay Minh ra. Cô bạn cúi mặt, giọng nhỏ dần – Xin lỗi vì đã không nói với cậu. Đúng là tớ đã không nghe thấy gì nữa, từ ba năm trước...
Một giọt nước rơi xuống bàn tay Minh. Bỏng rát.
- Đừng khóc, dù thế nào tớ cũng sẽ cùng cậu vượt qua nó...
- Nhưng tớ không thể - An lùi lại – như vậy quá bất công với cậu.
- Bất công là việc cậu từ chối tớ mà không cho tớ một lí do xác đáng, là việc cậu giấu giếm tớ để chịu đựng mọi thứ một mình đấy đồ ngốc! Nhưng yên tâm, từ nay cậu sẽ không phải đơn độc nữa.
- Nhưng...
- Không nhưng gì hết – Minh nắm chặt bàn tay An trong tay mình, nhìn thẳng vào mắt An – trốn tránh thế là đủ lâu rồi ngốc ạ, bởi vì, tớ thích cậu!
Sương tan dần dưới ánh mặt trời buổi sáng. Cuối cùng, An cũng đã chịu để bàn tay nhỏ nhắn của mình nằm yên trong tay Minh. Gió lùa những bông hoa cúc trắng bồng bềnh. Những sợi tóc của An vờn nhẹ lên má khi cô bạn lọt thỏm trong vòng tay xiết chặt của Minh. Dù An không nghe thấy lời trái tim Minh muốn nói, nhưng An hoàn toàn có thể cảm nhận được nó. Trái tim Minh đang đập vì An.
Đan vào hơi ấm phả ra từ người An, hương cúc dại nhẹ nhàng lan tỏa.
• Gửi từ Tiêu Dao
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.



