Những tháng ngày đã qua
2019-05-12 00:05
Tác giả:
Huyền Dương
blogradio.vn - Trong lúc những ý nghĩ vẩn vơ bay loáng thoáng trong đầu, đột nhiên chị nhìn nó mỉm cười. Lòng nó tự nhiên ấm lại, chắc tại nụ cười chất phác của những con người đồng cảnh ngộ…
***
H. từng có một cuộc sống ấm êm, ngày ngày cùng với anh trai phụ giúp ba má trông coi vựa trái cây. Hồi đó, mấy đêm liền nó đi theo ghe buôn, mệt nhưng vui. Chẳng như bây giờ…
Từ nhỏ, H. đã quen với việc của một đứa con nhà nông, da sạm đi, tóc đen bóng có mấy cọng vàng hoe vì đi nắng nhiều. Mười lăm tuổi, nó đã cao hơn mét sáu, người thì ốm, dáng đi lêu khêu, lầm lũi ít nói với hàm răng hô trắng sáng. Ở lớp, mặc dù có cố gắng nhưng sức học của nó chỉ ở mức trung bình, học chiều nay sáng mai lại quên hết. Sau giờ học, thỉnh thoảng nó lại hay la cà quán nét, mà cũng được cái là chịu về sớm phụ ba vác hàng.
Rồi biến cố xảy ra với gia đình H., việc làm ăn của ba nó thua lỗ, mượn tiền chỗ này để trả vào chỗ khác, cầm cự không được bao lâu thì sự nghiệp tiêu tan. Ba má nó cãi nhau, ba nó chán chường vợ con cộng thêm cảnh nhà túng thiếu nên ra đi tìm niềm vui mới.

Học hết lớp chín, H. quyết định nghỉ học. Lúc đầu cũng muốn đi học nghề gì đó để có được một công việc ổn định sau này, nhưng nhìn cảnh cửa nhà lúc ấy tan hoang, đêm nào nó cũng thấy mẹ khóc, nhìn ngoại già yếu nó càng thêm lo. Thế là hỏi thăm người quen, nó xin vào làm tại một công ty may ở Sài Gòn. Khăn gói lên đường với bao xót xa, má gom góp đưa nó vài trăm ngàn dằn túi.
Thời gian đầu, H. thấy cô đơn lắm, vừa nhớ nhà lại vừa lo cho cơm áo gạo tiền. Nó lo cho đôi vai gầy guộc của má nó, sợ lại phải nhìn thấy đôi mắt sung húp lên vì khóc nhiều của bà. Nghe người quen kể, dạo trước ba nó về quê có dắt theo cô bồ nhí đòi đuổi má nó ra khỏi nhà, má buồn và ốm đi nhiều, giờ đã ở hẳn bên nhà ngoại. Vậy mà má giấu không cho nó biết… Lương tháng đầu tiên được gần bốn triệu đồng, trừ tiền ở trọ và tiêu xài lặt vặt, nó gởi về cho má một ít để trang trải cuộc sống. Lâu lâu thì má nó cũng lên thăm, đem cho chục trứng vịt, một mớ rau vườn, với một con gà tơ nấu cháo cho nó ăn. Nó nhớ bữa cơm đầu tiên hai mẹ con ăn mà nhìn nhau khóc. Ngẫm, nó cũng thật yếu đuối so với vẻ bề ngoài của một thằng con trai mạnh mẽ. Nó thương gia đình mình nhiều…
Đến giờ, nó đã ở Sài Gòn được bốn năm hơn, cảm giác nhớ nhà đã vơi dần. Giờ nó cũng đã trưởng thành hơn trong suy nghĩ, cố gắng sống để không sa ngã giữa dòng đời đầy cạm bẫy này. Anh trai đi xuất khẩu lao động nước ngoài gởi tiền về cho má trả nợ, nó thì hàng tháng cũng gởi tiền về quê, cuộc sống giờ đã khá hơn trước, duy chỉ có cảnh nhà neo đơn hơn xưa. Mấy lần đổi việc làm mới, có hôm tăng ca đến hai, ba giờ sáng nó bỗng thấy tủi thân.

Hai mươi tuổi mà chưa từng có một mảnh tình vắt vai, cũng đã từng có một cuộc sống yên ấm như người ta. Nó thèm một bữa cơm sum họp có đủ ba má, anh trai và ngoại nó. Khuya, nơi công xưởng, đêm nay không biết máy điều hoà mở bao nhiêu độ mà nó lại thấy lạnh thế không biết. Đưa mắt nhìn sang chị L., chị cũng lên đây làm thuê như nó vậy, bỏ lại hai con nhỏ ở quê với ông bà nội, đau lòng, hoàn cảnh cũng khó khăn như nó. Trong lúc những ý nghĩ vẩn vơ bay loáng thoáng trong đầu, đột nhiên chị nhìn nó mỉm cười. Lòng nó tự nhiên ấm lại, chắc tại nụ cười chất phác của những con người đồng cảnh ngộ…
Một chiều, ngoại nó lên thăm, tay xách một cái giỏ đệm lỉnh kỉnh đồ đạc. Nó nghĩ thể nào trong đó cũng toàn là những thứ nó thích. Bước vào nhà, ngoại nhìn nó, đưa tay vào túi áo móc ra một cái túi con dây rút, lấy ra một vật gì đó được gói rất kĩ bằng mấy lớp giấy báo, nói: “Nè con, tiền mày gởi ngoại để dành sắm được mấy phân vàng cho mày cưới vợ nè!”. Nghe ngoại nói nó xúc động muốn khóc, nó cố nén để nước mắt không ứa ra, nhưng mà sao vẫn cay cay. “Ngoại ơi con đã có bạn gái đâu!”. Hai bà cháu nhìn nhau cười lớn…
Sáng nay, nó thấy trong lòng hạnh phúc khó tả, nó không đơn độc giữa đất Sài Gòn này, vì bên cạnh nó còn có ngoại, có má, anh trai… và tận sâu trong đáy lòng cũng có ba…
© Dương Ngọc Huyền – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Trưởng thành rồi mới thấy cuộc đời chẳng bình yên như khi ở bên cạnh ba mẹ
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.





