Những ngày không anh, Hà Nội trong em đã đổi khác
2017-10-27 01:20
Tác giả:

Em thích cái lạnh của Hà Nội, thích ló mặt qua song cửa để gió lạnh phả vào mặt, thấm dần vào từng thớ da rồi run run cảm nhận.
Hà Nội có một sức hút rất riêng đối với em không chỉ bởi sự nô nức thị thành, mà đơn giản em cảm nhận được sự yên bình tĩnh lặng sau những xô bồ hối hả ngoài kia. Một chút lắng lại suy tư, em nhận ra Hà Nội có một nét rất riêng mơ hồ và lãng mạn. Từ các con đường cho đến từng góc phố nơi em đứng phảng phất chút buồn, chút mong manh.
Em thích Hà Nội vì mùi hoa sữa nồng nàn, có Hồ Tây những chiều lộng gió, có cung đường tình yêu đôi lứa và vì nơi đó có anh cùng những chiều nhớ thương không hẹn ước.
Em vẫn tự bảo phải chăng Hà Nội là điểm gặp gỡ để chúng mình tìm đến được với nhau giữa hơn bảy tỉ người. Phải chăng có một sợi dây duyên phận đã đưa anh đến bên em cho em những yêu thương nhẹ nhàng của tuổi trẻ. Em nhớ Hà Nội của những ngày mình còn bên nhau, thật đẹp và yên bình đến lạ.
Hà Nội trong em là những chiều đón gió lặng ngắm giàn hoa giấy đung đưa, chẳng phải lo lắng muộn phiền hay gồng mình để tỏ ra mạnh mẽ giữa những chênh vênh cuộc sống. Đó là những tối kỷ niệm cùng anh ngắm nhìn thành phố lên đèn từ một góc nhỏ Hồ Tây. Em thích cảm giác dựa vào vai anh mà thỏa nỗi lòng được chở che an ủi, thích được anh nắm lấy bàn tay,nhẹ đan những ngón tay vào nhau để thời gian trôi qua như thế. Em thích được bên anh những ngày lộng gió để thấy tâm hồn được thảnh thơi, thích dạo quanh những con đường mà dù có cố gắng em cũng chẳng thể nào nhớ nổi một hướng đi. Hà Nội với em bình yên như thế, nhưng em đành phải chôn chặt kỉ niệm vào góc nhỏ trái tim.

Xa anh…
Hà Nội lại trở về với những thâm trầm vốn có, Hà Nội trong em cũng đã đổi khác mất rồi. Chút trầm mặc của Hà Nội mang theo cả buồn thương và nuối tiếc. Giấc mơ cùng anh còn dang dở nên em đành giấu nhẹm yêu thương. Thỉnh thoảng em vẫn lang thang ngắm Hồ Tây cảm nhận chút buồn về đêm để hoài niệm và vương vấn. Thu Hà Nội buồn, nét buồn cổ kính như hòa vào nỗi lòng nhớ thương.
“Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu
Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”.
Ừ thì em mang nỗi lòng nhớ thương rồi buồn vương cả góc phố. Bầu trời trong em vẫn xanh màu yêu thương chỉ là thỉnh thoảng cuộn trào nhung nhớ. Bởi lẽ có những đoạn ký ức mãi chỉ thuộc về anh nhắc em luôn nhớ về.
Dẫu mình không thể hạnh phúc cùng nhau nhưng em tin rằng ai cũng từng có những phút giây đáng trân trọng. Là lá cũng đến lúc phải lìa cành, mây của trời thì cứ để gió cuốn đi. Thu qua đông tới, yêu thương dẫu có đậm sâu rồi cũng đến lúc nhạt màu. Nhưng điều quan trọng là em biết mình đã từng là điều đặc biệt của nhau.
Cứ để lòng được thảnh thơi rồi yêu thương sẽ lại quay về như quy luật vốn có của nó vì em tin hạnh phúc vẫn luôn mỉm cười.
Em thả nhẹ nỗi lòng, ngắm nhìn bầu trời trong xanh...
© Nguyễn Hà – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.
Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường
Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.










