Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những mùa phượng không trở lại

2015-05-14 01:00

Tác giả:


( Tặng Min và một ngày tháng năm ngọt ngào )

blogradio.vn - Những mùa phượng cứ miên miết đi qua, nhưng ký ức về cậu bạn thân vẫn đọng lại đâu đó trong nỗi nhớ của Quỳnh là mối tình học trò ngây ngô. Tình bạn là mãi mãi. Quỳnh thấy vui hẳn lên. Nó cười, nụ cười thật sự hạnh phúc. Gió chiều thổi vi vu trên những hàng cây ngọt ngào như rót sữa.


***

Kỳ thi

Mùa hạ cuối của thời học sinh rồi cũng đến. Sáng nay đi ngang qua gốc phượng già, Quỳnh phát hiện những nụ hoa bé xíu đã bắt đầu rục rịch nở từng chùm đỏ thắm, cạnh đó cây bằng lăng vừa được hai tuổi cũng buông rũ xuống thật đẹp, ve kêu râm ran âm ỉ cả một khoảng trời. Điều đó nhắc nhở Quỳnh rằng hạ đã về, mùa thi, mùa chia tay, mùa của nhớ nhung yêu thương và những cái siết tay thật êm ái và mùa hạ càng khiến Quỳnh luôn nhớ về người bạn của ba năm trước. Nó không khóc nhưng lòng cứ vu vơ một nỗi buồn. Nó chẳng biết sau năm cuối cấp này rồi tụi bạn nó và cả nó nữa sẽ làm gì, sẽ đi đâu về đâu. Những ký ức trong trẻo hồn nhiên ngày nào có phải thay vào đó là những toan tính so đo. Quỳnh không quan tâm. Bởi nó chỉ muốn được vô tư vô lo với lũ bạn nghịch ngợm này, dù thời gian bên nhau rất ít nhưng còn ngày nào nó vẫn muốn được sống hết mình với bạn bè ngày đó.

Hôm nay Quỳnh bước vào kỳ thi học kỳ hai, với một lớp phó học tập như nó thì đây chỉ là bước khởi đầu nhỏ cho bước khởi đầu tiếp theo, nhưng nó cũng phải bù đầu với chồng bài tập cao ngất, tự cho phép mình quên đi những kế hoạch dài hạn của tụi bạn, để sáng nay Quỳnh hoàn thành bài thi khá tốt nếu không muốn nói là rất tốt. Kết thúc môn thi cuối cùng, Quỳnh đang cẩn thận xếp các giấy tờ vào túi xách thì Nhi từ bàn dưới vọt lên kéo tay:

- Quỳnh, tớ phát hiện ra rồi!

- Cậu phát hiện cái gì ? - Quỳnh hỏi thờ ơ, mắt vẫn không rời khỏi mấy tờ giấy.

- Người mà cậu đã từng gặp cách đây ba năm.

Quỳnh bụm miệng định hét toáng lên nhưng nó đã kìm chế được. Nhi lại huyên thuyên.

- Cậu ta tên Thành Huy, là hàng xóm với tụi mình, bên A8.

- Chỉ thế thôi sao ! - Quỳnh ngước mắt lên hơi thất vọng.

- Trời ạ, tớ đã cố gắng lắm rồi đó.

- Khoan ! - Điệp đứng bên cạnh hớn hở. “ Còn một tin này rất quan trọng”.

- Cậu ta ở ngay trên phố, gần nhà cậu, hôm qua tớ mới gặp.

- Cậu nói sao...? Quỳnh lắp bắp.

- Sao cậu có thể thích một người mà ngay cả chút xíu tin tức về người đó, cậu cũng không biết thế hả, đừng nói với tớ là cậu đã yêu đơn phương người ta trong suốt ba năm rồi đó nha ! - Nhi thở dài lắc đầu.

- Cám ơn hai cậu nhiều lắm ! - Quỳnh chạy như bay ra cửa. Điệp gọi với theo, “ này... này... đúng là có người yêu rồi quên mất bạn cũ”.


học trò, hoa phượng, tình bạn, tình yêu,


***
Miền nhớ


Quỳnh và cậu bạn quen cách đây ba năm. Quỳnh không biết nhiều, chỉ nhớ là đã gặp cậu ấy ở Hà Tiên khi Quỳnh về thăm quê ngoại. Không hiểu sao lúc ngắm cậu bạn với giá vẽ trên bãi biển, Quỳnh có cảm giác rằng hai người sẽ còn gặp lại nhau. Tất cả những gì Quỳnh có thể nhớ về cậu bạn đặc biệt này là những bức tranh thật đẹp, đôi mắt nâu khá ấn tượng và một gương mặt dễ mến. Cho đến tận bây giờ mọi cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn. Ba năm rồi, không biết cậu ấy có nhận ra Quỳnh không, hy vọng một chút, Quỳnh vẫn tin là có dù hy vọng đó là ngớ ngẩn. Có lẽ miền Hà Tiên xa xôi ấy chỉ là hồi ức rồi sẽ rất nhanh trôi vào quên lãng. Tiếng chuông cửa ngay lập tức đưa Quỳnh trở về thực tại, bối rối và hết sức ngỡ ngàng. Chẳng phải cậu bạn đó sao, Thành Huy ấy. Cậu bạn mà Quỳnh tìm kiếm bấy lâu nay trong phút chốc đã ở ngay trước mặt. Nhưng nó chợt nghĩ "sao cậu ấy biết nhà mình, chắc là khai thác thông tin từ thám tử Yến Nhi chứ gì. Biết ngay mà".

Rồi cả hai nhanh chóng nhận ra nhau, Huy đến và mang rất nhiều sách ôn luyện cho Quỳnh, bởi cậu bạn biết sau kỳ thi tốt nghiệp thế nào Quỳnh cũng thi đại học. Thật ra nó chưa có dự tính gì cho tương lai, nhìn chồng sách của Huy mà nó ngán ngẩm. Cậu bạn kéo tay nó.

- Chiều nay cùng tớ đến một nơi, Quỳnh đồng ý nha!

- Nơi nào thế !

- Không nói trước được, đi sẽ biết.

Làm ra vẻ bí mật nữa .Trước đây Huy có bao giờ vậy đâu, tự dưng hôm nay lại ...

Căn phòng không lớn lắm nhưng khá xinh xắn và được treo rất nhiều tranh.Tất cả ùa về. Cảm xúc của ba năm trước. Quỳnh ngạc nhiên, chỉ là nó thật sự bất ngờ, những hoàng hôn vàng đỏ bên màu xanh êm dịu của lá, màu óng ánh gợn nhẹ của biển, những con thuyền phía xa lướt sóng quyện vào nhau trong khung tranh thiên nhiên ấy. Đó là những gì Quỳnh còn có thể nhớ về Hà Tiên - nơi miền ký ức xa xưa, về một cái chạm tay vô tình nhè nhẹ giữa bờ biển lộng gió cũng khiến Quỳnh cảm động hơn bao giờ hết.

***

Mưa tháng năm


Mùa hạ - trời nhiều mây lắm gió.

Mùa hạ - có những khoảnh khắc êm đềm bên mái trường xưa, nơi ấy tâm hồn được lớn lên theo từng lời giảng của thầy cô và phảng phất nét hồn nhiên tinh nghịch.

Mùa hạ - có biết bao ước mơ, biết bao lời hứa chưa thành và dòng lưu bút ghi thật nhanh.

Mùa hạ - tự dưng Quỳnh thấy nhớ những cơn mưa tháng năm.

Ngày ấy vừa thi xong tốt nghiệp cấp hai, mấy đứa bạn kéo nhau đi Đà Lạt chơi, Quỳnh thích lắm. Nhưng nhớ đến hoàn cảnh gia đình nó đành lủi thủi một mình về Hà Tiên thăm ngoại.

Chui từ nhà sách ra Quỳnh chạy thẳng đến thị trấn nhỏ gần biển. Bỗng nó dừng lại.

Mưa. Mưa tháng năm đến vội vàng không báo trước.Thế là nó gặp Huy.

- Bạn là ...

- Tặng bạn chiếc ô này đó ! - Cậu bạn vừa nói vừa mỉm cười nhìn Quỳnh.

Cuộc gặp ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa, Huy cũng đến Hà Tiên chơi nhưng chỉ khác là cậu ấy đi du lịch, không cùng đường nhưng cùng thị trấn. Và Quỳnh quen Huy kể từ lúc đó, sau này và cho đến tận bây giờ hai đứa vẫn là bạn của nhau.

học trò, phượng, tháng 5

Tiếng trống làm Quỳnh giật mình. Lớp tan học lúc trời vừa đổ mưa, hôm nay Quỳnh gặp Huy dưới sân trường. Ngạc nhiên vì cậu bạn ướt như chuột lột, trong khi Quỳnh đã có sẵn áo mưa trong cặp.

- Sao Huy không mặc áo mưa vào.

- Tớ thấy trời mưa đẹp mà. Với lại tớ cũng thích đi mưa.

- Nhưng cậu đang sụt sùi đó.

- Không sao !

Quỳnh chịu thua.Thế là hai đứa dầm mưa về. Không biết sau này còn đi dưới những cơn mưa tháng năm được nữa không, vì hôm nay là buổi học thêm cuối cùng của Huy. Ngày mai cậu ấy đi rồi, theo gia đình vào Sài Gòn định cư. Quỳnh không thi đại học, nó nghĩ đến hoàn cảnh gia đình và quyết định "học ở đây cũng được mà". Nỗi buồn rồi sẽ trôi qua rất nhanh. Quỳnh dừng trước hàng rào dâm bụt.

- Chúc Huy hạnh phúc và sớm thực hiện được giấc mơ làm hoạ sĩ.

- Ừ, Quỳnh cũng vậy. Và may mắn nữa. Nhớ nhắn tin cho tớ đấy .Tặng Quỳnh "Hà Tiên và một lần gặp gỡ".Thôi tớ đi đây.

Nó bước vào nhà với bức tranh trên tay, phía dưới còn có dòng lưu bút của Huy, "Quỳnh ơi, hãy nhớ nhé, dưới cơn mưa tháng năm chúng ta đã có một tình bạn thật đẹp".

***

Hoa Quỳnh trong gió

Ba ngày thi tốt nghiệp rồi cũng qua, cả lớp kéo nhau đi khắp nơi xả stress. Quỳnh tắt điện thoại cả ngày, không ra khỏi nhà, không tin nhắn, không online. Mấy ngày nay trời cứ mưa liên tục. Mùa hè mà mưa thì còn gì bằng. Mưa ào ào, ầm ĩ nhưng lại đem đến cho người ta cảm giác yên bình và tĩnh lặng. Nó nhìn qua khung cửa, bầu trời sũng nước trắng xoá, lại nghĩ vẩn vơ. Lúc này nó chẳng muốn gặp ai, không cần ai bên cạnh chỉ cần một chút yên bình, vậy mà vẫn có người cố tình phá vỡ chút yên bình đó của nó. Điệp bỏ cái ô xuống, bước vào một cách lặng lẽ.

- Cậu sao vậy, định ở luôn trong nhà chắc.

- Tớ không thích đi, thế thôi.

- Thất tình hả ?

- Không có …

- Còn chối nữa, ánh mắt cậu đã nói lên hết rồi kìa .Thôi tớ không giỡn nữa, nói vấn đề chính đây. Ngày mốt lớp mình tổ chức đi dã ngoại, cậu không đi tụi nó sẽ buồn lắm, mấy ngày nay tụi nó cứ nhắc cậu hoài đó. Quỳnh, đồng ý đi nha, cho lớp vui. Với lại tụi mình đâu còn nhiều thời gian bên nhau.

Quỳnh nhìn trân trân về phía cửa, mưa tạt vào ướt lênh láng cả sân trước, đáng lẽ không định đi nhưng rồi nó nghĩ lại và nó đống ý, vì tình bạn bốn năm của lũ nghịch ngợm này.Trong lúc nói chuyện vui vẻ, dí dỏm trên một tảng đá lớn, Nhi đá chân Quỳnh.

- Cậu hết buồn chưa đấy, đi chơi mà buồn thì không hay tí nào.

- Yên tâm đi, tớ không sao đâu.

Minh, "lớp trưởng", liền vọt miệng,"tụi mình chụp chung một tấm để kỷ niệm ngày ra trường. Các bạn thấy sao". "Hay lắm", cả bọn kháo nhau ầm ĩ.

Và nhanh chóng một pô hình vui nhộn với đủ kiểu dáng, đứa vén áo chỉnh tóc, đứa nghiêng đầu, đứa huơ chân múa tay, lấp ló đằng sau là những nón hoa học trò rực đỏ. Mùa phượng năm nay đã theo Huy đến một chân trời mới sẽ giúp cậu ấy hoàn thành ước mơ của mình .

Những mùa phượng cứ miên miết đi qua, nhưng ký ức về cậu bạn thân vẫn đọng lại đâu đó trong nỗi nhớ của Quỳnh là mối tình học trò ngây ngô. Tình bạn là mãi mãi. Quỳnh thấy vui hẳn lên. Nó cười, nụ cười thật sự hạnh phúc. Gió chiều thổi vi vu trên những hàng cây ngọt ngào như rót sữa.

©Phong Lin - blogradio.vn


mở lòng và yêu đi

MỜI BẠN CLICK VÀO ĐÂY ĐỂ TÌM HIỂU THÔNG TIN VỀ CUỐN SÁCH MỚI NHẤT CỦA BLOG RADIO

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

back to top