Những mùa hè đã mãi xa …
2012-05-16 12:27
Tác giả:
Những ngày này Hà Nội gió trở về trong hoang hoải thổi những khúc ca gọi hè, hè chẳng đến. Lúc này, tôi đang nhớ tới cái nóng cháy bỏng của mùa hè, cái nóng nhức nhối lòng tôi như nhớ tới một bài ca xưa, buồn, ngọt ngào, day dứt, vô hình, chẳng thể chạm tay với.
Cho tôi một lần được trở lại tuổi thơ
Những ngày gió hè gió dài và rộng...
Những ngày gió tung lòa xòa tóc rối, gió khô giòn và nóng không đượm chút không khí lạnh ẩm còn sót lại của một mùa đông đã cũ. Ta nhớ tới một con đường ngõ nhỏ, vắng lặng giữa một ngày trưa tháng Sáu yên ả, bình yên, chỉ có tiếng xe đạp lạch cạch của một cô hàng bán dạo ban trưa, tiếng ve kêu oi ả, con mèo già nằm lười sưởi nắng, nắng khe khẽ lọt qua từng khe mành nhỏ rải lên trên nền đất những đường kẻ chỉ sáng kì lạ.
Một ngày hè, ta gọi tuổi thơ trở lại. Ta nghe tiếng cười lảnh lót đâu đó của thuở ấu thơ. Những ngày thơ của những trò chơi con trẻ, của những ngày Hà Nội cỏ dại còn mọc nhiều, còn tìm thấy nhiều khoảng trống của dế, cào cào, châu chấu, chuồn chuồn, kim kim… ngay giữa sân chung của các khu tập thể. Một ngày hè trở về qua làn gió mát nhẹ phe phẩy từ chiếc quạt nan bà quạt, qua lời trách mắng yêu của bà, qua đĩa chè bột sắn bà quấy vội đêm khuya. Bà giờ đã già, còn ta thì đã lớn.

Mùa hè trở về qua một giàn hoa giấy nhà thầy. Mùa hè với những bông hoa khô ép sau từng trang vở trắng, qua lời giảng đều đều nơi bục giảng, qua một màu xanh rực rỡ mơn man đầy hứa hẹn như mời gọi bên ngoài cửa sổ. Mùa hè quay vòng đều đặn với những trò nô nghịch không bao giờ chấm dứt của lũ trẻ. Tóc mướt mải mồ hôi vì nhảy dây, xông phi hay những trò tương tự như thế. Mùa hè, đứa nào cũng háo hức về một kì nghỉ dài sắp tới, những ngày không phải dậy sớm và còn được ăn những que kem mát lạnh. Ngày ấy, thú vui và sở thích chưa có nhiều. Tôi nhớ, chỉ cần được đi chơi, đi đến nhà bạn, mua một cây kẹo bông hay một cây kem, là đã đủ sung sướng suốt ngày. Hạnh phúc gói gọn trong một lòng bàn tay bé.
Tôi nhớ những mùa hè có Euro hay có World Cup, khi những trái bóng lăn… tôi biết, người ta yêu bóng đá trong một mùa hè. Một mùa hè nào đó, tôi mua tờ báo dành cho tuổi học trò lần đầu tiên. Và đọc nó cho đến hết những năm cấp ba thì thôi không đọc nữa nhưng tôi vẫn nhớ cái hương vị, cái hồn cốt của tờ báo ấy trong những số đầu tôi mua, rất học trò, ngây thơ và hồn nhiên nhưng cũng không kém phần chứa đựng những suy tư, suy nghĩ đáng đọc. Một mùa hè cho những điều đầu tiên.
Mùa hè trở về qua những ly chè kem bởi trời lạnh ai ăn kem hay ăn thì cũng hít hà bởi kem ôi sao lạnh quá. Nhưng mùa hè ăn kem thì thật là hưởng thụ. Những que kem đủ mùi vị từ sầu riêng cho tới chocola ngọt ngào tan chảy trong vòm miệng để lại những dư âm ngọt ngào. Tôi vẫn nhớ những que kem có giá 200 đồng bán ở cổng trường cấp một. Nghe đâu kem làm bằng bột sắn và đường hóa học, không tốt cho sức khỏe nhưng hồi đó ăn sao ngon thế, không kém gì những que kem phủ đậu phộng lúc sau này.
Có một góc mùa hè mà tôi đi qua bởi những ly chè ăn cùng chúng bạn. Hàng chè Sài Gòn bây giờ vẫn bán, cô bán hàng đon đả người Sài Gòn múc những cốc chè ngô, chè đỗ đen, đậu đỏ, thập cẩm phủ đá răm, ăn hoài không chán. Chè Sài Gòn thích hợp cho những buổi chiều đi học về, trời tà tà nắng, đạp xe và rẽ vào hàng cô. Mùa hè dành cho những điều bình dị.
Mùa hè đi qua với màu phượng đỏ và bằng lăng tím. Một mùa hè, tôi đi qua cổng trường cấp ba cũ, bỗng cảm thấy nhớ cồn cào. Trời vẫn trong xanh, nắng vẫn đổ lửa, ve vẫn râm ran nhưng thời gian thì không kéo được về trở lại. Tôi ước gì lại được trở về trong ngôi trường cũ quét vôi màu vàng nhạt, được ngồi lại nơi bàn ghế cũ, đứng lại nơi hành lang cũ, được học với thầy cô cũ, bạn bè cũ. Sân trường cũ, bác bảo vệ già khó tính … Những mùa hè ấy đã mãi xa …
Thời gian ơi, nếu một lần trở lại, hãy cho con biết quý giá, trân trọng những điều mà con yêu khi con còn đang trải qua nó.
....
Cho tôi một lần được trở lại tuổi thơ…
Gửi từ email Hồng Minh
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

