Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ký ức mà đi xa ai cũng nhớ

2018-09-25 01:24

Tác giả:


blogradio.vn - Mùa nào việc nấy. Ở quê là vậy. Mùa gặt về, lúa đồng chín rộ, một màu vàng óng ả, mênh mông. Bà con, xe cộ đi lại đông đúc. Trên những cánh đồng, mồ hôi đã rơi thấm đẫm những chiếc áo bạc màu. Nhưng trên những gương mặt khắc khổ ấy lại hiện lên những nụ cười tỏa nắng mùa thu bởi niềm hạnh phúc vì mùa màng bội thu. Còn gì hạnh phúc hơn sau bao tháng ngày cày cuốc, chăm bẵm, lại gặt về những bó lúa nặng trĩu bông.

***



Nghe bài hát Quê tôi - Thùy Chi

“Quê tôi sớm tinh mơ tiếng gà gọi, cha vác cuốc ra đồng.

Ai đem nắng đong đầy đôi vai, chảy những giọt mồ hôi…

Quê hương bước ra từ câu thơ, đẹp như lời mẹ ru.”


(Quê tôi)

Lời ca nhẹ nhàng mà da diết cảm xúc, mỗi lần nghe lại khiến cho tôi nhớ nhà, nhớ quê. Tháng 9 về với thoang thoảng mùi hương lúa chín. Mùi rơm rạ trên các cánh đồng. Ôi! Quê tôi!

Quê tôi đã bắt đầu bước vào mùa gặt. Vào mùa này, trẻ con, người lớn đều cùng nhau ra đồng. Tôi còn nhớ lúc còn bé, mỗi mùa vụ về, cha thường chặt và chẻ những cây tre làm thành từng sợi dây dùng để bó lúa mang về. Mẹ chuẩn bị quang gánh. Còn chị em chúng tôi cũng nhận lấy một vài việc nho nhỏ, mang theo lưỡi hái (mà chỗ tôi gọi là cái liềm), chai nước… cùng theo cha mẹ ra đồng.

Mùa nào việc nấy. Ở quê là vậy. Mùa gặt về, lúa đồng chín rộ, một màu vàng óng ả, mênh mông. Bà con, xe cộ đi lại đông đúc. Trên những cánh đồng, mồ hôi đã rơi thấm đẫm những chiếc áo bạc màu. Nhưng trên những gương mặt khắc khổ ấy lại hiện lên những nụ cười tỏa nắng mùa thu bởi niềm hạnh phúc vì mùa màng bội thu. Còn gì hạnh phúc hơn sau bao tháng ngày cày cuốc, chăm bẵm, lại gặt về những bó lúa nặng trĩu bông.

Ngày ấy, công nghệ còn chưa tiến tiến như bây giờ. Vẫn còn chưa có những chiếc máy liên hoàn, máy gặt tay nên bà con phải gặt bằng tay, bó lúa bằng những sợi dây làm từ tre. Vất vả là thế, nhưng trên cánh đồng, tiếng cười nói rôm rả vang cả góc trời.


Buổi tối là thời điểm hoạt động của những chiếc máy tuốt lúa. Đâu đâu cũng nghe tiếng máy nổ giòn vang, xen lẫn cả tiếng người í ới gọi máy, tiếng hỏi nhau bao giờ thì máy mới tới nhà mình.

Tôi xa quê đã gần mười năm. Cũng là ngần ấy năm không được chứng kiến cảnh tấp nập mỗi mùa gặt về, chỉ nghe cha mẹ bảo: “Bây giờ ở quê không còn dùng lưỡi hái để gặt, cũng không dùng trâu bò kéo lúa về như trước nữa. Giờ bà con gặt bằng máy tuốt liên hoàn, gặt xong chỉ còn việc mang thóc về nhà phơi phóng nữa thôi, đỡ vất vả hơn nhiều rồi con ạ”.

Tôi nghe vậy mà lòng mừng đến lạ. dân quê tôi quanh năm một nắng hai sương, cày cuốc, chăm bẵm mới cho ra được hạt gạo thơm lừng. Nếu không có sự tiến bộ về máy móc trong nông nghiệp, không biết bà con sẽ phải vất vả đến bao giờ. Từ đây, sẽ không còn phải thấy cha cặm cụi ngồi chẻ từng cây tre, mẹ không còn phải tất bật mang quai gánh nặng nữa. Nhưng tất cả bấy nhiêu ấy là cả vùng trời tuổi thơ tôi, của những người con sinh ra và lớn lên ở làng quê này. Những ký ức dù đi xa những vẫn nhớ.

Và dù giờ đây, những chiếc máy gặt liên hoàn đã hoàn toàn thay thế những chiếc lưỡi hái cầm tay, nhưng những bận bịu của ngày mùa lúa thơm vẫn đọng mãi trong tâm trí những đứa con xa nhà. Và chắc hẳn ai đã lớn lên cùng đồng ruộng sẽ một lần được muốn trở về quê đúng mùa gặt để một lần nữa được sống lại tuổi thơ.

© VT Dương – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thiên đường cỏ

Thiên đường cỏ

Tôi đưa mắt nhìn lên trên, khựng lại khi thấy những quyển sách được cất riêng biệt ở cái góc đẹp và sáng nhất kệ, toàn là những quyển sách tôi thích nhất và từng giới thiệu cho Tuân đọc. Tim tôi đập loạn nhịp, tôi đưa mắt nhìn Tuân, Tuân dường như hiểu, gãi đầu, cười ngượng ngùng.

Lựa chọn của em

Lựa chọn của em

Thế rồi có người đã xuất hiện và thậm chí đồng ý đánh đổi cả linh hồn để cứu lấy cô gái với lời nhắn nhủ: “Ai từ bỏ em cũng được nhưng em không được từ bỏ chính em...”

Vị ngọt

Vị ngọt

Thường thì những đọc giả sẽ thích một câu chuyện có kết luôn viên mãn như vậy, còn phần sau đó họ có hạnh phúc hay không thì tôi không viết tiếp vì muốn mọi người dừng lại ngay khoảnh khắc hạnh phúc như thế, và họ chỉ nhớ mãi những khoảnh khắc trọn vẹn như vậy.

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Nếu có thể, nó vẫn ước nhà nó giàu có…

Tuệ Lan bèn đi vào phòng ba mẹ, nơi có tủ thuốc. Nó lục tìm chai dầu trong đống thuốc xanh đỏ đủ loại: đây là thuốc đau mỏi vai của ba, thuốc tê bì chân tay của mẹ, thuốc đau họng, cảm cúm mỗi khi trái gió trở trời… Nó lặng người một lúc lâu…

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Tại sao người EQ cao dễ tiến xa trong công việc và cuộc sống? Biểu hiện của họ ra sao?

Cần phải nói rằng những người có trí tuệ cảm xúc cao nói chuyện không chỉ khiến bản thân thoải mái mà còn khiến người khác cảm thấy ấm áp.

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Tiny Love - tình yêu đôi khi chỉ là những điều đơn giản

Có lẽ cách giải nhất để giải quyết mọi chuyện đó chính là chuyện trò, vì khi đó cả hai cũng sẽ hiểu cho nhau hơn và rồi tất cả lại đâu vào đó, họ lại yêu nhau như những ngày mới yêu. Khó khăn cũng sẽ qua đi và đừng vội trách cớ tại sao nó lại tàn khốc.

Hãy để em bước đến bên anh

Hãy để em bước đến bên anh

Tôi âm thầm trao đi những món quà vào ngày đặc biệt, âm thầm gửi đến vị ngọt chữa lành từ những viên thuốc mà tôi tự tạo. Tôi muốn anh luôn nhìn thấy tình yêu của mình trong từng tâm tình đấy.

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ

Muốn hạnh phúc, nhất định phải nhớ "3 ĐỪNG", điều thứ 3 dễ mắc phải khiến sụt giảm may mắn cả đời

Nhìn lại quãng đường đã qua, có lẽ bạn sẽ thấy rằng trong suốt quãng đường còn lại, thái độ lý tưởng nhất đối với cuộc sống là hãy sống cuộc sống của mình một cách lặng lẽ: Không phàn nàn, không chế nhạo và không ghen tị với ai.

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Lỡ như ta yêu nhau thật nhiều (Phần 2)

Sau một hồi tâm sự, à mà không, sau một hồi cự cãi mới đúng; cuối cùng hai đứa nó đã đến khu vui chơi. Vừa xuống xe, Mây liền chạy tới chỗ bán khô mực nướng thơm phức, Thịnh nhìn theo con bé rồi lắc đầu bất lực, cậu cẩn thận đậu xe, cất nón ngay ngắn rồi đi theo sau.

back to top