Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những gợn sóng bình yên

2015-07-03 01:00

Tác giả:


Bài dự thi "Độc thân không cô đơn".

blogradio.vn – Cuộc sống này chính là rổ len nhiều màu sắc mà em vẫn đan mỗi dịp mùa đông đến, là những phút giây chông chênh tưởng chừng lạc mất nhau. Nhưng rồi em vẫn ở đây, tựa đầu vào vai anh ngủ ngon lành. Mặt hồ khẽ lăn tăn những gợn nước bình yên.

***

“Póc!”

“Tách!” “Tách!” “Tách!”

Viên đá nhỏ nhảy trên mặt nước vài ba lần rồi chìm nghỉm. Mặt nước vốn yên tĩnh chợt nổi những gợn sóng nhỏ lăn tăn. Rồi những đợt sóng ấy cũng lặn mất tăm. Anh thầm ước, giá mà những ngổn ngang trong anh cũng như những gợn sóng kia, biến mất đi, trả lại sự tĩnh lặng cho lòng anh.

Anh chợt mỉm cười nhớ đến câu nói đùa của cậu bạn thân: “Nhanh rước nàng về dinh đi! Mỗi lần hai bác sang đây toàn bắt tôi khai về con dâu tương lai là như nào hả? Độc thân chán thế mà sao ông cứ độc thân mãi vậy? Về lấy vợ đi!”. Lúc đó, anh nhớ đến em đang ở cách anh nửa vòng Trái Đất, anh cũng muốn về lắm chứ nhưng anh vẫn đáp: “Kệ tôi chứ, tôi độc thân chứ tôi có cô đơn đâu, còn người ấy của tôi nữa mà, ông khỏi bận tâm! Hai năm nữa!”. Kể từ ngày anh sang đây hoàn thành dự án lớn cho công ty chớp mắt đã ba năm trôi qua. Và cũng nhờ câu nói ấy mà đến nay anh trở thành người độc thân nổi tiếng trong giới kinh doanh, không một ai dám đến gần anh, anh luôn kết thúc ngay từ khi chưa bắt đầu, không cho bất kỳ ai một cơ hội. Bởi anh biết, người anh yêu vẫn đang chờ anh.

Anh vẫn nhớ như in cái ngày hôm đó, ở nửa bán cầu kia, em đã hứa sẽ chờ anh trở về.

Ấy vậy mà mới một tháng trước thôi, em gửi cho anh cái mail cuối cùng vỏn vẹn một dòng thôi, nhưng đủ làm tim anh đau nhói: “Xin lỗi anh, em không thể chờ anh được nữa. Năm năm đối với em là quá dài!”

Phải chăng, thời gian luôn là thứ giết chết tình yêu và lời hứa chẳng còn là thứ đáng để tin tưởng? Ba năm trước, trước ngày anh đi, em đã nắm tay anh và bảo: “Em sẽ chờ, đừng bỏ rơi em nhé!”. Ấy vậy mà ba năm sau, câu em nói với anh lại là: “Em không thể chờ anh được nữa!”. Anh đã suy nghĩ rất nhiều, trách móc có, giận dữ có, oán hận có. Nhưng hơn tất cả, anh tự hỏi liệu những cảm xúc của anh bây giờ, liệu em có quan tâm? Mail của em anh để đó, không xóa, cũng không trả lời. Bởi anh biết, bây giờ nói gì cũng là vô nghĩa! Hãy để tất cả là kỷ niệm- những kỉ niệm đẹp.

“Thời gian… làm người ta thương trở thành một người khác…” (Ai rồi cũng khác – Hamlet Trương)

“Em đã trở thành người khác thật sao?” – Thật nhanh, anh gạt cái suy nghĩ kia ra khỏi đầu. Bởi anh không bao giờ muốn nghi ngờ em, cô bé ngốc nghếch mà anh thương và bây giờ có lẽ là đã yêu. Bởi em cứng đầu và ngốc nghếch lắm! Em sẵn sàng tranh luận với anh về những triết lý mà em lượm lặt ở đâu đó hoặc do chính em sáng tác sau khi đọc những cuốn truyện chữ dày cộp, xem những bộ phim tình cảm mà nữ chính luôn là người chịu thiệt.

bình yên, em và anh

Em tuy không dịu dàng, có phần mạnh mẽ nhưng lại rất đảm đang và khéo léo.

À, em lại còn là cô nhóc cuồng đan len nữa chứ! Hầu như mùa đông nào ta bên nhau anh cũng được mặc áo len hay quàng khăn len do chính tay em đan. Có lần anh bảo em không biết tặng nhau khăn len là ý bảo sẽ chia tay sao? Em lém lỉnh lắc đầu chu chu miệng bỏ ý chỉ có ngốc như anh mới tin! Anh chỉ khẽ cười và chịu thua những lý lẽ của em.

Có một mùa đông ẩm ướt, trong một đêm mưa, lúc anh đang đọc sách trên sofa, em buông đôi đũa dài dùng để đan len mà dí sát vào mặt anh một cuộn len màu đen: “Anh! Cuộc đời cũng giống như cuộn len này vậy đen thui và rối rắm lắm!”. Anh chợt giật mình rồi mỉm cười: “Có thật vậy không? Hay đó chỉ là những lúc bất hạnh xảy đến với con người thôi? Liệu khi hạnh phúc đến, nó còn mang màu đen kia chăng?” Em ậm ừ rồi để những suy nghĩ rơi theo màn mưa ngoài kia. Và em nói: “Nó sẽ như cuộn len màu xanh đầy hy vọng phải không anh?...” – chợt mắt em sáng lên: “A, vậy thì cuộc đời sẽ như rổ len kia vậy, nhiều màu sắc và rối rắm! Đúng không anh?... He he, quá đúng rồi ấy chứ!”. Em ngồi tự sướng rồi khoái chí với cái triết lý ấy. Anh mỉm cười, xoa đầu em khẽ bảo: “Ừ, cuộc đời này phức tạp mà cũng đơn giản lắm!”. Em ngây ngô chớp mắt khó hiểu rồi cũng gật đầu trước câu nói của anh.

Anh lắc mạnh đầu để những hồi ức kia thôi không quay về nữa. Bởi càng nhớ lại càng đau! Anh vươn tay ném mạnh hòn đá về phía mặt nước tĩnh lặng. Bên tai anh bất chợt vang lên tiếng nói cười trong trẻo: "Oa, hay quá, hay quá! Dạy em đi! Dạy em đi!". Anh bất giác quay người tìm kiếm bóng hình quen. Nhưng, không thấy một ai khác!

Ký ức xưa lại ùa về. Ngày ấy, em nằng nặc bảo anh phải dạy cho em cách ném đá ấy, mất cả một buổi chiều, viên đá em ném mới chịu nhảy trên mặt nước.

Anh ngã phịch xuống bãi cỏ, trước mặt anh là hình ảnh ngày đó, em cầm tay anh reo vui rồi kéo anh xoay tròn. Bên tai anh văng vẳng nụ cười trong veo không che nổi vui sướng của em. Rồi, anh lại lắc đầu…

Đang nhìn ngắm dòng nước hững hờ trôi, bỗng dưng bóng tối vây lấy mắt anh. Chợt, anh đứng hình, anh không tin vào suy nghĩ của bản thân nữa: “Sao lại có thể chứ?”.

Rồi một giọng nói phả vào tai anh, ấm áp và tinh nghịch:

- Who am I?

- Nhóc? – Anh nuốt khan nước bọt, khó nhọc nói, rồi gỡ đôi tay kia ra. Anh từ từ quay lại, bởi anh lo sợ nếu là ảo giác nó sẽ tan biến ngay.

hạnh phúc, tình yêu

Và, không hề là ảo giác, người con gái đó vẫn đứng ở đó, người con gái mà luôn chiếm trọn tâm trí anh. Rồi người anh được một vòng tay ôm, một mái đầu dụi dụi vào ngực anh, khẽ hờn:

- Em lớn rồi! Không còn là nhóc nữa!

Anh bất giác cười. Đúng là em đã lớn hơn, xinh đẹp hơn, nhưng vẫn sẽ mãi là cô nhóc mà anh yêu! Để rồi như nhớ ra điều gì đó, anh nghiêng đầu nhìn cô đầy thắc mắc.

- Sao lại nhìn em như thế? Chẳng phải em đã nói rồi sao? Em không chờ anh được nữa!

Như chợt hiểu ra, anh bật một tiếng “A” nhẹ nhõm:

- Nhóc con láu cá thật! – Anh cười lớn – Thế sao nhóc qua được đây?

- Xì, anh không biết gì hết. Em qua đây nhờ xuất học bổng 90% của công ty Ws, công ty của chàng giám đốc luôn tự tin bảo mình độc thân không cô đơn đấy! Em đã nỗ lực lắm đấy!

Anh chợt nhớ ra danh sách thực tập sinh giành được học bổng, nhưng lúc đó anh cũng chỉ lướt qua, không tài nào nhớ nổi dù chỉ là một cái tên.

- Sao anh lại không thấy kia chứ! Em đứng thứ hai đó! Công sức của em đó! – Em phồng má hờn giận.

Khẽ cắn vào vai anh, em thủ thỉ: “Anh đi rồi, mọi thứ trở nên tẻ nhạt hẳn…”- Giọng em lạc hẳn đi, vương chút buồn. Rồi cứ đều đều, em kể anh nghe những suy sụp, nhớ nhung của em trong suốt ba năm qua. Mắt em từ bao giờ đã đỏ hoe, anh khẽ ôm chặt em, để em cảm nhận được hạnh phúc của hiện tại là có thật. Để em biết nỗ lực của em đã được đền đáp. Để em biết, anh ở đây, ngay bên cạnh em, chẳng bao giờ biến mất nữa!

Mặt hồ khẽ lăn tăn những gợn nước bình yên.

Ánh nắng chiều trải nhẹ mơn man khuôn mặt ngây ngô, em khẽ cựa đầu vào vai anh, ngủ một giấc ngon lành.

Mỉm cười với hạnh phúc trên vai anh thầm nghĩ: “Thời gian có thể là thứ quyền năng nhất, cũng là thứ khiến trái tim dễ thay đổi nhất, nhưng anh nghĩ chính nó cũng phải cúi đầu trước tình yêu chân thành đến từ hai trái tim dù xa cách vẫn chung nhịp đập, luôn hướng về nhau...”

© K.Cool99 – blogradio.vn

Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet
         



Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.


yeublogradio



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top