Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhớ một mùa mưa xứ Huế

2015-04-08 01:00

Tác giả:


Bài dự thi "Độc thân không cô đơn".

blogradio.vn - Kỷ niệm chúng mình đẹp quá phải không anh? Giờ thì hai đứa đã lựa chọn cho mình lối đi riêng, cuộc sống riêng, chỉ còn những cơn mưa là trọn vẹn nhớ thương lưu giữ tình yêu chúng mình. Và đó mối tình đầu đẹp nhất mà tôi cất giữ trong lòng.


***

Huế được mọi người biết đến với Sông Hương, núi Ngự, cầu Tràng Tiền, lăng tẩm đền đài và những nét đẹp thiên nhiên quyến rũ. Với tôi, Huế mang nhiều vẻ đẹp mà chẳng nơi nào có được. Đặc biệt Huế còn có một nét đặc sắc riêng khác nữa đó là những cơn mưa. Những cơn mưa ào ạt, triền miên như trút hết nước của đất trời vào lòng của Huế. Mưa xối xả mang gió và cả rét đến thổi bay những nổi buồn, mưa mang đến cái lạnh se se và dịu mát tâm hồn. Bởi vẻ đẹp của nó nên mưa Huế đã đi vào thơ ca, nhạc họa và trở thành một dấu ấn thời tiết riêng của xứ sở nơi đây. Huế có những cơn mưa dài, chợt tạnh, chợt mưa như tâm tình hay hờn dỗi của người con gái Huế. Có người không thích mưa Huế nên mỗi mùa mưa về có tâm trạng “Mưa chi mà mưa dầm mưa dề Huế ơi!”. Nhưng đối với tôi mưa Huế thật dịu, thật mát. Bởi chính nơi đây đã lưu giữ những kỷ niệm đẹp nhất trong đời tôi. Có một người đã đi qua đời tôi và bỏ lại nơi đó những cơn mưa thương nhớ đong đầy kỷ niệm.

Khoảng thời gian này Huế đã bước vào mùa mưa. Năm đó, tôi đã là sinh viên năm cuối của trường Đại học Sư phạm Huế. Suốt mấy năm ở giảng đường Đại học tôi tự hứa với lòng mình là không vướng bận vào chuyện yêu đương thời sinh viên để tập trung cho việc học hành. Nhưng trái tim tôi đã rung động, thổn thức và đập nhịp đập đầu tiên của tình yêu từ khi gặp anh.

Huế mộng mơ

Bấy giờ Huế đã gần cuối thu, những cơn mưa ào ạt, có khi là rả rích. Tôi nhớ anh đến thăm tôi vào một buổi chiều vượt qua hơn 70 cây số. Chúng tôi cùng dạo bước bên nhau trên những con đường xứ Huế mộng mơ rợp bóng cây che, cùng ra ngồi ở ghế đá công viên trước cổng trường Đại học Sư phạm Huế. Hoàng hôn về chiều trên Sông Hương thật đẹp giống như tranh vẽ đã từng đi vào thơ ca. Tôi kể cho anh nghe rất nhiều về Huế nào là Sông Hương, Núi Ngự, lăng tẩm đền đài của các vua Nguyễn, các món ăn dân dã…Tôi như một hướng dẫn viên du lịch thực thụ am hiểu khá tường tận.

Sau đó chúng tôi đèo nhau trên chiếc “xe đạp ơi”, thưởng thức những món ăn ở quán Cội Nguồn, cơm hến, bún hến ở đường Trương Định, ốc hút Nam Giao và điểm dừng chân cuối cùng ở quán cafê Lộng Gió gần cầu Phú Xuân bên bờ nam Sông Hương để được “ ngắm Sông Hương về đêm”. Con sông mà nhà thơ Thu Bồn đã viết:

“Con sông dùng dằng con sông không chảy
Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu”.


Những ánh đèn màu hắt xuống dòng Sông Hương in dấu cầu Tràng Tiền rất đẹp.. Chỗ chúng tôi ngồi là chiếc ghế đá ngoài trời nhìn thẳng ra bờ sông. Cùng thưởng thức hương vị của cafê, tôi vừa hỏi anh: “ Đố anh biết vì sao con sông này mang tên là Sông Hương?”. Anh trả lời rằng: “anh chịu”. Tôi nhìn anh cười và kể anh nge tùy bút “ Ai đã đặt tên cho dòng sông” của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường. Anh nhìn chăm chú nghe tôi kể và tỏ ra thích thú.

Bất chợt trời đỗ mưa phùn, anh nói: “Anh đã từng ngồi dưới mưa giữa trời thu Hà Nội nhưng chưa thấy nơi nào thú vị như mưa Huế”. “ Đó là nét riêng của Huế đó anh ạ!” tôi đáp lại. Trời mỗi lúc mưa càng nặng hạt bất chợt vòng tay anh đã ôm nhẹ lấy người tôi lúc nào tôi cũng không biết nữa. Giây phút bối rối thoáng qua, tôi giật mình như một phản xạ tự nhiên, nhưng rồi từ từ tôi lại để yên trong vòng tay anh, thật nồng nàn và ấm áp. Tôi nhận thấy có một cảm giác thật kỳ lạ đã trào dâng trong lòng. Một thứ cảm giác mà từ trước đến giờ tôi chưa từng cảm nhận. Rồi cả hai yên lặng, chỉ còn tiếng mưa rơi tí tách cùng hơi ấm từ những làn môi nồng nàn bốc tỏa.

Đêm cũng đã gần về khuya chúng tôi chia tay nhau. Lúc tiễn anh lên xe để trở lại quê nhà tiếp tục một ngày mới, trời bỗng dưng mưa to hơn như thay cho nước mắt tôi vậy. Tôi chờ cho chiếc xe đi khuất lúc đó mới về, bước chân lên cầu thang ký túc xá tối đó sao mà nặng nề thế, lòng tôi trĩu nặng và đếm từng phút dõi theo từng bước đi của anh. Đêm đã khuya rồi mà tôi không sao ngủ được, tôi viết mấy câu thơ buồn hiu hắt:

“Mưa xứ Huế như nước mắt người thiếu nữ
Tiễn biệt rồi sao lưu luyến điều chi
Mai anh về nơi xa còn có nhớ
Mưa xứ Huế xối xả ướt người đi”.


Và đó cũng là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau trên đất Huế.

Huế mộng mơ

Những chuyến đi xa anh thường gửi thư cho tôi, lời mở đầu lúc nào cũng có câu “Gửi em miền gió cát”. Tôi thường lấy thư anh ra đọc vào lúc trời mưa để vơi đi nỗi nhớ. Đứng ở tầng 3 ký túc xá Đội Cung trường Đại học Sư phạm Huế nhìn ra xa, trời Huế mưa ròng rã mù mịt cả đất trời mà thấy lòng mình thật vắng lạnh cô đơn. Bấy giờ Huế đã vào đông, những cơn mưa rả rích âm thầm từ chiều đến tối rồi tạnh rồi mưa và kèm theo những cơn gió se lạnh lùa qua khe cửa tràn vào căn phòng bé nhỏ của tôi nghe như tiếng thở dài buồn bã và nước mắt của một người con gái thương nhớ về một người ở nơi xa.

Nhưng rồi tôi cũng phải chia tay với anh vì khoảng cách địa lý. Tôi không trách anh, không trách số phận mà cám ơn anh đã đem đến cho tôi hương vị của tình yêu, mối tình đầu tuyệt đẹp của người con gái mà tôi chôn chặt tận đáy lòng. Dẫu biết rằng tình yêu đó không thành nhưng tôi đã chấp nhận. Và tôi cũng làm cuộc chia tay đầy ngậm ngùi với Huế để trở về quê hương công tác. Ngày tôi rời Huế không phải là vào mùa mưa mà vào ngày hè tháng sáu rất đẹp. Trời quang đãng hơn, đường phố ồn ào và náo nhiệt hơn. Nhưng tôi chợt thoáng buồn nhớ lại mùa mưa nhạt nhòa theo năm tháng.

Kỷ niệm chúng mình đẹp quá phải không anh? Giờ thì hai đứa đã lựa chọn cho mình lối đi riêng, cuộc sống riêng, chỉ còn những cơn mưa là trọn vẹn nhớ thương lưu giữ tình yêu chúng mình. Và đó mối tình đầu đẹp nhất mà tôi cất giữ trong lòng.



Thỉnh thoảng tôi cũng có dịp trở lại thăm Huế và dạo bước trên con đường Lê Lợi. Vẫn dòng sông đó, vẫn con đường đó, quán cafê đó, ghế đá đó… nhưng tất cả đã trở thành dĩ vãng, người xưa đã vắng xa rồi. Bây giờ ở nơi phương trời xa ấy giữa cuộc sống ồn ào và nhộn nhịp nơi đô hội, anh còn nhớ đến em không? Có nhớ đến những cơn mưa xứ Huế đong đầy kỷ niệm. Bây giờ miền Trung bước vào mùa mưa, ngồi nhìn mưa rơi bổng nhớ đến cồn cào mùa mưa xứ Huế. Tôi chợt nhớ đến bài thơ của ai đó giống như tâm trạng tôi lúc này:

“Bây chừ Huế lại vào mưa
Chỉ riêng anh không còn yêu mưa nữa
Mình em ôm nỗi nhớ
Bằng lăng bên đường có nhắc chuyện ngày xưa

Nỗi nhớ anh em giấu mãi trong lòng
Nỗi nhớ chảy theo từng hơi thở
Ngày nay và ngày mai nữa
Em chôn vào lòng để nhớ để quên”.


Lê Thị Thu Thanh


P.S: Những tình tiết trong bài viết là hoàn toàn đúng sự thật, đó là kỷ niệm tình yêu của hai chúng tôi. Nhân cuộc thi này tôi gửi bài viết đến tham dự cuộc thi, đồng thời gửi tặng anh ấy. Biết đâu tình cờ anh ấy đọc được bài viết này thì có chút gì nhớ đến kỷ niệm ở Huế chăng?

Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet




Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

back to top