Nhớ màu áo khoác nâu
2014-04-04 00:12
Tác giả:
Yêu 24/7 - Thời gian và những lần thi cử làm tôi dần dần quên đi cậu ấy. Nhưng màu áo nâu thì làm tôi nhớ mãi. Cho đến bây giờ, cứ mỗi lần vô tình nhìn thấy ai mặc áo khoác nâu là tôi lại nhớ về cậu ấy. Cậu bạn tôi gọi bằng cái tên “Áo Khoác Nâu”.
Tôi lầm lì và ít nói, lại thêm khuôn mặt chẳng xinh đẹp như ai khiến tôi không có nhiều bạn. Tôi chỉ chơi với một vài bạn nữ trong lớp và một vài thằng con trai ngồi gần tôi. Đôi khi cũng cảm thấy chạnh lòng khi một vài bạn nhìn tôi với ánh mắt không được thân thiện lắm, cái ánh mắt khiến tôi càng tự ti hơn. Và khi đã quen với những ánh nhìn ấy là khi tôi học được cách mỉm cười với tất cả.
Lớp 11, trong khi bạn bè dần dần có đôi, có cặp, thì tôi vẫn lủi thủi một mình. Tôi đã quen với cảm giác ấy nên cũng không mấy bận tâm. Và tôi nghĩ các bạn trai sẽ chẳng ai nói chuyện với tôi nếu như không quen tôi từ trước. Chỉ riêng có cậu…

Tôi gặp cậu vào một ngày tháng 10 đầy gió. Khi đó cả khối tôi thi tốt nghiệp môn điện dân dụng. Vào phòng thi, ai cũng tập trung vào bài thi của mình. Ai cũng vội vội vàng vàng cắt dây điện, khoan ốc vít. Và tôi cũng vậy. Tất cả trôi qua trong vội vàng. Khi tay tôi vụng về làm rơi bảng điện, một âm thanh khá lớn vang lên làm tất cả mọi ánh mắt đều dồn về phí tôi. Tôi vội vàng gom mọi thứ lại và đặt lên bàn. Trong lúc thu dọn, tay tôi sượt qua lỗ khoan, một giọt máu nhỏ mới làm tôi giật mình nhìn vào tay. Tôi không thấy đau, vết thương nhỏ thôi. Mối quan tâm của tôi là bài thi chứ không phải vết thương nhỏ.
Và tôi nghĩ cúng không ai để ý. Bỗng dưng có một bàn tay đưa đến cho tôi một tờ giấy ăn nhỏ. Tôi hướng ánh nhìn của tôi lên phía trên và tôi bắt gặp đôi mắt ấy, và màu áo ấy. Mắt cậu nâu, áo cậu cũng màu nâu. Và mãi sau này tôi mới giải thích được vì sao tôi gọi cậu là Áo Khoác Nâu, vì đó là màu áo duy nhất khác với màu áo đồng phục trong phòng thi hôm ấy. Trong đôi mắt cậu ấy không có cái ánh nhìn mà người khác vẫn nhìn tôi. Tôi lúng túng nhận tờ giấy từ tay cậu và nói; “Cám ơn bạn!”. Tôi lấy kéo cắt một ít giấy ăn cuốn vào ngón tay đang rỉ máu. Cậu vẫn ở đó nhìn tôi. Khi tôi cuốn mảnh băng dính vào tay để giữ mảnh giấy ăn, tay chân hậu đậu không tìm ra cách để cắt băng dính. Cậu ấy nhẹ nhàng kéo tay tôi, dùng kéo cắt giùm tôi đoạn băng dính.
Tôi mỉm cười với cậu, vì không tiện nói chuyện lúc đó, khi đang trong phòng thi. Lúc này tôi mới nhận ra cậu ngồi ngay cạnh tôi. Nhìn qua bài thi của cậu cũng thấy cậu chưa làm được nhiều. Cậu và tôi cùng tập trung vào bài thi. Vì là thi thực hành, nên được phép giúp đỡ lẫn nhau. Tôi loay hay đi nhờ mấy đứa cùng lớp hôm đó thi cúng phòng làm giúp cái này, cái kia, lúc thì nhờ khoan hộ, lúc thì nhờ cắt dây điện giùm. Ai cũng phải làm bài của mình nên tôi cũng ngại. Cậu bất chợt bảo tôi: “Bạn vặn ốc vào đây giúp mình đi, mình khoan lỗ giúp bạn”. Lần đầu tiên tôi nhận được một sự giúp đỡ từ người lạ, nhất lại trong lúc đó nên tôi đương nhiên đồng ý: “Bạn giúp mình nhé”. Tôi nói với cậu, kèm một nụ cười.
Hai chúng tôi cúng nhau làm bài của cả hai. Cậu làm những việc “nặng” còn tôi đơn giản chỉ là người “trợ giúp” cậu. Đến cuối cùng thì cũng đã xong. Dặt bài thi xuống và dọn dẹo “chiến trường”. Để bài thi ở đó và đi về, buổi chiều lên trường lấy lại bài thi. Tôi cũng không để ý đến cậu khi vài đứa bạn hỏi han tình hình. Đến khi tôi nhớ ra cần cám ơn cậu thì cậu đã hòa vào đám đông. Màu áo nâu cũng không giúp tôi tìm ra cậu ấy.
Buổi chiều lên trường. Tôi lại gặp cậu. Cậu nói bài của cậu và tôi đều được 10. Tôi và cậu cùng mỉm cười. Nụ cười của cậu sao mà thân thiện thế? Giờ tôi mới để ý rằng trông cậu rất hiền lành, khuôn mặt cậu nhỏ nhắn, mái tóc gọn gàng, và vẫn là màu áo nâu đó. Tôi và cậu cũng chỉ nói chuyện với nhau như vậy. Không một lời hỏi thăm tên tuổi, không một cách thức liên lạc. Tôi nghĩ người như cậu nhất định sẽ có rất nhiều bạn, sẽ chẳng có thể làm bạn với một con bé vụng về như tôi. Tôi không biết cậu ấy học lớp nào. Thậm chí đến cái tên của cậu tôi cũng không hỏi. Mãi đến sau này tôi mới nhận ra mình thật ngốc, có thể tìm tên cậu ấy trong danh sách thí sinh. Tôi đã thật là ngốc nghếch.
Một thời gian dài sau đó, tôi cứ nhớ về cậu với đôi mắt ấy, và màu áo ấy. Tôi nghĩ về cậu khi cái đầu tôi rảnh rang, thoát khỏi mớ công thức làm đầu tôi rối loạn. Tôi không biết đó có được gọi là yêu thương? Đơn giản chỉ là tôi nhớ cậu và tôi vẫn còn nợ cậu một lời cám ơn. Cám ơn vì đã giúp đỡ tôi, Cám ơn vì nụ cười của cậu dành cho tôi. Cám ơn vì đã cho tôi một kỉ niệm đẹp để nhớ.
Thời gian và những lần thi cử làm tôi dần dần quên đi cậu ấy. Nhưng màu áo nâu thì làm tôi nhớ mãi. Cho đến bây giờ, cứ mỗi lần vô tình nhìn thấy ai mặc áo khoác nâu là tôi lại nhớ về cậu ấy. Cậu bạn tôi gọi bằng cái tên “Áo Khoác Nâu”.
• Gửi từ Nguyễn Thị Phương Thúy - nguyenthuy…@...
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.



