Nhật ký ngày yêu
2012-11-07 21:55
Tác giả:
Lời tựa: “Câu chuyện này mình viết trong tâm trạng tuyệt vọng nhất mà không biết có thể chia sẻ cùng ai, mình hi vọng blog việt có thể chia sẻ với mình. Đây là chuyện thật mình đang trải qua, dù bút viết chắc còn nhiều thiếu sót, mình chỉ viết theo dòng suy nghĩ của mình, nếu thu hút được sự quan tâm của các bạn, mình mong các bạn có thể biên tập, để gửi đến độc giả..."
Em…khi ấy 20 tuổi, tóc ngắn, luôn biết cười, và nụ cười tỏa nắng… Lần đầu gặp anh, khi ấy, anh 22 tuổi, đang ngồi trước cửa phòng, bật “The day you went away” ầm ĩ. Em chạy ngang qua anh, anh trêu, gọi với theo, em không đáp lời… Khi ấy, với em, ấn tượng về anh, là số 0 tròn trĩnh. Em… khi ấy 21 tuổi, vẫn biết cười, đã biết yêu, là mối tình đầu, là một người không phải là anh, có thói quen hay trèo lên sân thượng khu trọ với một tách café nóng và ngẫm nghĩ nhìn xa xăm… Anh khi ấy, 23 tuổi, hay theo em lên sân thượng, chọc em đến khi em cáu điên dọa nạt, một là anh ở đây em xuống phòng, hai là ngược lại… khi ấy, chúng ta đã không còn xa lạ… Là hàng xóm, anh, vẫn thích trêu em, thích đập cửa phòng em ầm ầm, thích túm tóc mỗi khi em qua phòng anh, thích em tráng trứng cho anh khi anh mải chơi về muộn, thích dựng em dậy khi nửa đêm mùi toàn hơi rượu, ra lệnh: “Pha cho anh cốc mật ong nóng đi… Em khi ấy, vẫn rón rén khi đi qua cửa phòng anh, không dám bước mạnh, vẫn đôi khi đang ở trong nhà, nghe tiếng bước chân anh, là lao ra cửa, cài chặt lại, không dám thở mạnh, vì… sợ gặp kẻ rách trời rơi xuống, là anh, là mắt trước mắt sau, đảo nhanh như rang lạc lẻn lên sân thượng một mình để tận hưởng cái không khí yên bình... khi không có anh phá rối… Khi ấy, với em, anh đang tán em họ em, thích quấy rầy em, và là hàng xóm của em…
Em… khi ấy 22 tuổi, đã chia tay mối tình đầu, mắt buồn hơn, vẫn biết cười, đã chuyển phòng trọ. Anh, khi ấy, 24 tuổi, đã tốt nghiệp và về nhà. Khi ấy, hai chúng ta, nhân duyên này, tưởng đã kết thúc. Em bận rộn với học hành, thi cử, với công việc làm thêm,với dự định kiếm học bổng để du học… với trăm thứ bà rằng. Anh khi ấy, 14/02/2011, Valentine gọi điện cho em, em nhấc máy, anh và em, buôn đến 2 tiếng đồng hồ, vì những chuyện trời biển linh tinh, anh nói, em đồng ý đi, anh kêu bố mẹ đem lễ xin em về ngay, em cười đáp, thế à anh, nhanh nhá, em chờ, hehe… Cúp máy, anh, thi thoảng vẫn đùa em như thế, em quen rồi, chưa bao giờ tin là thật. Mỉm cười, và quên rất nhanh, khi ấy, với em, anh là người bạn, một mối quan hệ xã giao…
Em… khi ấy, 23 tuối, đã ra trường, với những vấp ngã đầu tiên, chới với, tương lai và cuộc đời không đẹp như những gì em nghĩ, em hi vọng, nụ cười không tươi nữa, nhưng vẫn ấm áp và dịu dàng… Anh, khi ấy, có lẽ tình cờ tìm được số điện thoại của em ở đâu đó, trong kí ức? Trong contact lâu ngày không dùng? Hay trong 1 lần em nhắn tin trên yahoo xin lại số anh vì em với mấy đứa bạn đang có dự định đi nghỉ tại nơi anh đang sống? Valentine năm đó, anh vẫn gọi cho em… Mình, liên lạc lại, thường xuyên hơn, thi thoảng, anh vẫn đùa, đồng ý nhé, anh kêu bố mẹ đem lễ xin em về, em vẫn cười, say rồi ông tướng ơi, em đồng ý rồi đó, anh đem lễ đi… Em, khi ấy, lại chấp chới, vì dự định, vì ước mơ không thành, vì chuyện gia đình đang bế tắc… Anh khi ấy, ở bên em, dịu dàng, lần đầu tiên em tin anh, “ Em đừng khóc nữa, anh yêu em”… Em đã là người yêu anh như thế, đơn giản đến không bao giờ ngờ tới…

Em… khi ấy, 23 tuổi, hết lòng yêu một người đàn ông, khờ dại, luôn một mực tin rằng người ấy cũng yêu em…Tình yêu của em, đơn giản là mỗi tối được nghe giọng nói của người đó, được chờ người đó gọi đến, dù chỉ là đơn giản: “Anh say rồi, đi ngủ đây…” cũng đủ để em mỉm cười yên tâm nhẹ nhàng, anh ơi, ngủ ngon nhé, em yêu anh… Tình yêu của em, đơn giản lạ thường, hạnh phúc là được gặp anh, một tháng đôi lần, dù say chết ngất, nhét cả đống thuốc vào người, nhưng nghĩ đến nụ cười của anh, em vẫn chăm chỉ ngồi 4h xe để về thăm anh. Em, thương anh, nhiều lắm, luôn tự nhủ lòng, yêu xa, cả 2 cùng thiệt, nhưng thay vì nghĩ mình thiệt, hãy nghĩ đối phương cũng thiệt, cứ thế, mà nghĩ cho nhau, cùng nhau vượt qua. Em, khi ấy, dù biết anh nói dối, nói chuyện điện thoại với người cũ, dù bật khóc, nhưng vẫn mỉm cười tha thứ, vì anh nắm chặt tay em, vì bước đi trên từng nhịp xuống dốc núi, mình dìu nhau, vì anh cõng em trên lưng đi dọc bãi biển thật dài. Em, khi ấy, dù đang ốm bệt lệt, sốt cao, cổ họng đau rát, răng lợi sưng to, không thể mở miệng nói chuyện, duy trì sự sống bằng thuốc giảm đau và nước, nhưng vẫn cố gắng gượng dậy, tự tay làm một chiếc bánh sinh nhật, tự tay chọn từng quả dâu tây, để dành tặng anh vì mọi thứ dành cho anh, người em yêu thương, em đều muốn tự tay làm. Anh, khi ấy, nhận được chiếc bánh sinh nhật của người con gái yêu anh, phổi phù ngọn nến, nhắm mắt ước, cắn một miếng nhỏ trong chiếc bánh, và để lại chiếc bánh chơ chọi tại quán café sau khi hết tiệc mà không một chút ngoảnh mặt. Em, đôi mắt lặng buồn, đây là chiếc bánh đầu tiên em làm cho người yêu, dành hết tình cảm và công sức… Anh, khi ấy, nói với người con gái yêu anh, từ giờ về sau chỉ được làm bánh sinh nhật cho mình anh thôi nhé… Em, khi ấy,một câu nói từ anh, lại mỉm cười hạnh phúc…
Em, khi ấy, 23 tuổi, nằm lăn lóc trong bệnh viện, đối chọi với gần chục mũi tiêm một ngày, với nguy cơ, nhiễm trùng máu, không có anh bên cạnh, dằn dỗi, anh không thương em… Anh, khi ấy, dịu dàng, anh không thương em thì thương ai? Lại mỉm cười, bao nhiêu tủi hờn trong em biến mất, bao nhiêu đau đớn cũng theo lời nói của anh, sạch trơn, em hạnh phúc, ngốc nghếch và giản đơn… Anh, khi ấy, trên facebook người yêu cũ, vẫn em iu ngọt ngào… Em có biết, luôn tự tìm cách biện hộ cho anh, giả vờ ngốc, khờ dại lặng im… Chỉ cần anh còn yêu em, sẽ không bao giờ em rời xa anh… Anh, khi ấy, đã là người em yêu quá nhiều.

Em, khi ấy, 24 tuổi, đón sinh nhật trong viện, vẫn là những mũi tiêm, là những cơn đau, là nỗi nhớ về anh, và chờ đợi. Anh, khi ấy, tối ngày sinh nhật em, bỏ mặc em ở nhà mong ngóng anh, vì anh bận đi bar với bạn bè, em, nằm im, nắm chắc điện thoại, chờ anh vì lời nói, hôm nay anh về sớm để gọi cho em… gần 2h sáng,đã qua ngày sinh nhật em, em vẫn chưa nhắm mắt, thói quen của em là vậy, khi nào anh chưa nói, anh đã về, em sẽ chẳng thể ngủ yên. Anh, sau hàng loạt sms của em, sau cuộc điện thoại, ngái ngủ trả lời: “Anh về rồi, khi nãy vui quá nên uống say quên không gọi cho em”…Ngày hôm sau, đã định giận dỗi, đã định mặc kệ, không nghe điện thoại, sẽ không thèm gặp anh… Nhưng, vẫn nhờ cô bạn thân hỏi anh đã đi đến đâu rồi, đi có cẩn thận không? Ngày hôm ấy, anh có việc ở gần nhà em, hứa sẽ thăm em… Em thương anh, 150 km xa cách, lại dặn lòng, dỗi thế thôi, nhớ anh nhiều lắm…
Em, khi ấy, 24 tuổi, đã chính thức không còn là con gái, đã là người đàn bà… của anh… là người đàn bà vẫn mỉm cười trước mỗi lần anh cáu: Em phải gọi dạ, bảo vâng, nói phải nghe đe phải sợ anh nhỉ?… Em, khi ấy, thích nằm bên cạnh anh, nhẹ nhàng vuốt hàng mi cong của anh, trong vòng tay, lắng nghe nhịp thở của anh, đoán xem, anh đang ngủ chập chờn hay đã say giấc? Em, chưa bao giờ ngủ sau anh… Em, khi ấy, tóc đã dài ngang lưng, chưa từng muốn cắt vì biết anh, thích em để tóc dài… Anh, khi ấy, đã không còn thích những quan tâm nhỏ bé của em, đã không còn muốn uống cốc nước giải rượu do chính tay em pha, đã để kệ em với những tủi hờn, đã không còn nói “Đừng khóc nữa, anh yêu em”…
Em, khi ấy, 24 tuổi, bắt đầu trở thành phiền phức của anh, khi gọi cho anh vì lo lắng không biết anh đã xong việc về nhà chưa? Vì công việc của anh, phức tạp em không yên tâm? Vì sợ anh quá chén, sẽ sảy ra tai nạn, vì thương anh vất vả, vì lo anh sẽ ốm do luôn cậy sức khỏe của mình … Anh, khi ấy, đã bực mình với em, đã muốn tự do và một mình…
Em, khi ấy, 24 tuổi, anh khi ấy, 26 tuối, mình chia tay… Em khi ấy, đã khóc hết nước mắt cho anh, anh khi ấy, đã muốn đi về phía không em…

Em, khi ấy, 24 tuổi, sảy thai, nguyên nhân: Sức khỏe yếu, thời gian đầu mang thai, tâm lý không ổn định… khi đó là nửa tháng sau khi mình chia tay, con.. được 4 tuần tuổi, đứa trẻ có hàng lông mi cong vút giống anh và nụ cười giống em… đã không còn… Lần đầu biết mình sảy thai, cũng là em biết mình mang thai. Em, khi ấy, đã nhủ lòng, sẽ chôn chặt bí mật này, muốn kết thúc tất cả nỗi đau đớn, rạn vỡ, tan nát và mất mát, không còn biết cười, ánh mắt chứa một trời đau thương… Nỗi đau ấy, chưa bao giờ có thể biểu hiện bằng lời… Anh, khi ấy, đã có mối quan hệ mới, cuộc sống vẫn vui vẻ không hề biết đến nỗi đau đang dần giết chết em...
Em, khi ấy, 24 tuổi, tròn 49 ngày con, em quyết định nói cho anh biết, sự thật, về con... Không phải vì níu kéo anh, không phải vì muốn anh có trách nhiệm, không phải vì muốn anh chia sẻ nỗi đau với em… Em chỉ vì con, em muốn con ra đi thanh thản, được an ủi vì ít nhất, bố nó cũng biết nó từng có mặt trên đời… Em, khi ấy, 24 tuổi, đã chuẩn bị tinh thần, có lẽ anh không tin lời em nói, có lẽ anh không quan tâm… đã chuẩn bị tinh thần để đối mặt… Anh, khi ấy, 26 tuổi, khi nghe mọi chuyện em kể, đã trả lời em rằng, vì anh mới như vậy, thà em chửi anh chứ đừng đối xử với anh thế này nhưng sau đó 10 tiếng, vào ngày 49 ngày của con, đã chính thức thay đổi quan hệ trên facebook là hẹn hò với cô bé anh từng nói, em hiểu nhầm mọi chuyện, chẳng có cô bé nào đâu, chính thức báo hỷ vào lễ thất tuần của con em…
Em, lúc này, 24 tuổi, chính thức đã bị anh dẫm nát trái tim, trắng tay và tuyệt vọng…
- Gửi từ April
Để
những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các
thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác
của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa
chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

