Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người thông minh thường thích "một mình một cõi", không thấy cô đơn mà ngược lại còn hạnh phúc nhờ 3 điều này

2024-05-15 16:45

Tác giả:


Thay vì lãng phí thời gian và sức lực vào những mối quan hệ vô nghĩa, chi bằng học cách tận dụng những lúc ở một mình làm phong phú cuộc sống.

***

Một mình một cõi là lúc mỗi người có thể hoàn toàn là chính mình. Ai không cảm nhận được cái hay ho của những lúc ở một mình, thì từ phương diện nào đó, họ chưa biết cách yêu tự do tự tại thật sự. Bởi lẽ người sống ở đời, không phải lúc nào cũng có sự đồng hành, dìu dắt bên cạnh.

Ở một mình vẫn thấy vui chính là năng lực của người trưởng thành tự kiếm tìm hạnh phúc. Nghe thì đơn giản nhưng ít ai làm được.

1. Ở một mình, thoát khỏi nhiều cám dỗ ngoài kia

Mạng xã hội không còn xa lạ với con người ngày nay. Sáng sớm thức dậy, bạn nhấc điện thoại lên để lướt xem thông tin, chào hỏi mọi người khi ra ngoài, ăn uống và trò chuyện cùng nhau... đây đều là những tương tác xã hội thông thường.

“Ngoài đường dựa vào bạn bè”, “Càng có nhiều bạn, đường càng dễ đi”, nhiều người kết bạn vì những lời dạy này, giao lưu vì mục đích “hai người trở lên”, không muốn đối mặt với thời gian một mình.

Quá nhiều người đã quen với cái gọi là sự hướng ngoại và giỏi giang trong giao tiếp, lại đưa ra một định nghĩa không thể chấp nhận được cho sự cô đơn, “thà khóc khi giao tiếp xã hội thất bại, còn hơn thành công trong sự cô độc”.

Có một câu chuyện thế này:

Bạn là tiều phu, còn người kia chăn cừu. Bạn trò chuyện với anh ta một ngày, đàn cừu của anh ta đã ăn no, nhưng củi của bạn đâu?

Chúng ta có thể nghĩ thế này: Người tiều phu không thể đi cùng người chăn cừu, trò chuyện cả ngày cũng không mang lại giá trị hữu ích gì, tương tác xã hội vô giá trị như vậy có ích lợi gì?

Trong cuộc sống có rất nhiều mối quan hệ vô nghĩa, tưởng chừng như có thể giúp đỡ lẫn nhau nhưng khi cần thì tìm không thấy đâu.

Suy cho cùng, tương tác giữa các mối quan hệ là sự trao đổi có giá trị ngang nhau, những người khác không sẵn lòng giúp đỡ bạn vì họ biết rằng tương tác xã hội với bạn không có giá trị cao đến mức họ đưa ra sự giúp đỡ bằng cả trái tim và tâm hồn. Đương nhiên lúc này ta không tính đến tình huống đối phương không đủ năng lực để giúp đỡ.

Thay vì lãng phí thời gian và sức lực vào những mối quan hệ vô nghĩa, chi bằng học cách tận dụng những lúc ở một mình làm phong phú cuộc sống.

Sự bình tĩnh đúng nghĩa không phải là trốn tránh sự hối hả của xe ngựa, mà là dựng rào trồng cúc trong lòng. Nếu muốn đo trái tim của một người mạnh mẽ đến mức nào, hãy xem người đó có thể thấy vui khi ở một mình hay không, từ đó tỉnh ngộ, trở nên mạnh mẽ và độc lập.

2. Ở một mình, là khoảng thời gian giúp bản thân tăng giá trị hiệu quả nhất

Trong cuộc sống đời thường, chỉ những người sẵn sàng ở một mình mới có thể biết cách quan sát, phân tích và suy nghĩ trong im lặng, đồng thời có thể nhìn ra điều độc đáo trong điều bình thường và giải quyết sự hỗn loạn.

Ở đây không cổ xúy con người tách biệt với xã hội, xa lánh cộng đồng, mà là nhấn mạnh lợi ích của việc tập trung vào bản thân, sử dụng thời gian một mình để nâng cao năng lực, nhìn nhận đúng chính mình và tạo ra phương hướng mới.

3. Ở một mình, giúp bạn gặp được những người ưu tú hơn

Nghe thật vô lý đúng không? Ở một mình thì làm sao có sự giao tiếp mà kết giao với người mới? Nhưng nếu ngẫm lại, bạn sẽ thấy nó có lý vô cùng.

Ở đây, bạn cần hiểu đúng đắn “ở một mình”, nó không phải là “tự nhốt mình” thời gian dài, mà là nhắm vào những khoảnh khắc ở một mình để nâng cao bản thân, vẫn thấy vui khi không có sự can thiệp của người khác trong cuộc sống.

Khi ở một mình, chúng ta có cơ hội để suy ngẫm, nhìn nhận và thấu hiểu bản thân rõ ràng hơn, quan sát những thay đổi của môi trường xung quanh một cách toàn diện hơn, cho phép bản thân được tiến bộ hơn.

Khi bạn đủ giỏi giang, bạn sẽ tự nhiên thu hút được những người giỏi tương đương hoặc thậm chí giỏi hơn.

Trên thực tế, người xuất chúng thường có dũng khí bơi ngược dòng và dễ chịu đựng sự cô đơn. Không phải người giỏi khó gần hay không muốn hòa đồng, chỉ là họ có sự bình tĩnh hơn, biết khiêm tốn, không thích thể hiện, chọn lựa đối tượng cần giao lưu. Cô độc đối với họ như một loại hưởng thụ.

Theo Phụ nữ mới

Mời xem thêm chương trình:

Nếu Như Còn Một Ngày Để Yêu | Radio Tình Yêu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Dưới ánh bình minh (Phần kết)

Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.

Lối nhỏ cậu đi

Lối nhỏ cậu đi

Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Dưới ánh bình minh (Phần 1)

Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.

Mình yêu nhau xong rồi

Mình yêu nhau xong rồi

Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm

Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 1)

Cảm ơn anh đã đến bên em, khi em cần một người để sẻ chia. Cảm ơn anh đã cho em đủ mạnh mẽ để không gục ngã. Cảm ơn anh đã yêu em, và dạy em cách rời xa mà vẫn phải sống. Và sau tất cả, cảm ơn cuộc đời đã để anh và em gặp lại nhau. Có những tình yêu tồn tại không phải để nắm giữ, mà để dạy con người ta cách sống tử tế hơn với nhau.

Ta đang gieo gì cho chính ta

Ta đang gieo gì cho chính ta

Giữa dòng đời nhiều biến động, con người dễ bị cuốn vào những so đo, toan tính và những áp lực vô hình. Ta mải miết đi qua từng ngày, mà ít khi dừng lại để tự hỏi một điều tưởng chừng rất giản dị nhưng lại mang ý nghĩa sâu xa: mỗi ngày trôi qua, ta đang gieo gì cho chính ta?

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì

Cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nếu ta không mong đợi vào điều gì — không phải vì thế giới trở nên dịu dàng hơn, mà vì lòng người thôi tự làm mình nặng nề.

Những bông hoa dại

Những bông hoa dại

Bầu trời không phải lúc nào cũng màu xanh, nó cũng mang cả vẻ xám xịt khi sắp sửa đổ mưa. Thứ ánh nắng mà người ta muốn được tắm không phải là vào lúc giữa trưa. Cuộc sống vội vàng chật vật, ai cũng muốn vươn mình mà được sống tốt hơn.

Khi chúng ta học cách

Khi chúng ta học cách "Kệ Đi"

Thôi thì... tặc lưỡi. Dẫu sao vẫn phải sống. Sống đâu phải chỉ vì bản thân mình mà còn là trách nhiệm với gia đình và xã hội. Sự ràng buộc từ các mối quan hệ gắn bó mật thiết với cái sự nghĩ ngợi về tương lai xa phía trước. Nhìn ra xa thì cũng chỉ có thể là một khoảng không trắng đục, mờ ảo. Buông một câu “Kệ đi”.

back to top