Người thông minh thường thích "một mình một cõi", không thấy cô đơn mà ngược lại còn hạnh phúc nhờ 3 điều này
2024-05-15 16:45
Tác giả:
Thay vì lãng phí thời gian và sức lực vào những mối quan hệ vô nghĩa, chi bằng học cách tận dụng những lúc ở một mình làm phong phú cuộc sống.
***
Một mình một cõi là lúc mỗi người có thể hoàn toàn là chính mình. Ai không cảm nhận được cái hay ho của những lúc ở một mình, thì từ phương diện nào đó, họ chưa biết cách yêu tự do tự tại thật sự. Bởi lẽ người sống ở đời, không phải lúc nào cũng có sự đồng hành, dìu dắt bên cạnh.
Ở một mình vẫn thấy vui chính là năng lực của người trưởng thành tự kiếm tìm hạnh phúc. Nghe thì đơn giản nhưng ít ai làm được.
1. Ở một mình, thoát khỏi nhiều cám dỗ ngoài kia

Mạng xã hội không còn xa lạ với con người ngày nay. Sáng sớm thức dậy, bạn nhấc điện thoại lên để lướt xem thông tin, chào hỏi mọi người khi ra ngoài, ăn uống và trò chuyện cùng nhau... đây đều là những tương tác xã hội thông thường.
“Ngoài đường dựa vào bạn bè”, “Càng có nhiều bạn, đường càng dễ đi”, nhiều người kết bạn vì những lời dạy này, giao lưu vì mục đích “hai người trở lên”, không muốn đối mặt với thời gian một mình.
Quá nhiều người đã quen với cái gọi là sự hướng ngoại và giỏi giang trong giao tiếp, lại đưa ra một định nghĩa không thể chấp nhận được cho sự cô đơn, “thà khóc khi giao tiếp xã hội thất bại, còn hơn thành công trong sự cô độc”.
Có một câu chuyện thế này:
Bạn là tiều phu, còn người kia chăn cừu. Bạn trò chuyện với anh ta một ngày, đàn cừu của anh ta đã ăn no, nhưng củi của bạn đâu?
Chúng ta có thể nghĩ thế này: Người tiều phu không thể đi cùng người chăn cừu, trò chuyện cả ngày cũng không mang lại giá trị hữu ích gì, tương tác xã hội vô giá trị như vậy có ích lợi gì?
Trong cuộc sống có rất nhiều mối quan hệ vô nghĩa, tưởng chừng như có thể giúp đỡ lẫn nhau nhưng khi cần thì tìm không thấy đâu.
Suy cho cùng, tương tác giữa các mối quan hệ là sự trao đổi có giá trị ngang nhau, những người khác không sẵn lòng giúp đỡ bạn vì họ biết rằng tương tác xã hội với bạn không có giá trị cao đến mức họ đưa ra sự giúp đỡ bằng cả trái tim và tâm hồn. Đương nhiên lúc này ta không tính đến tình huống đối phương không đủ năng lực để giúp đỡ.
Thay vì lãng phí thời gian và sức lực vào những mối quan hệ vô nghĩa, chi bằng học cách tận dụng những lúc ở một mình làm phong phú cuộc sống.
Sự bình tĩnh đúng nghĩa không phải là trốn tránh sự hối hả của xe ngựa, mà là dựng rào trồng cúc trong lòng. Nếu muốn đo trái tim của một người mạnh mẽ đến mức nào, hãy xem người đó có thể thấy vui khi ở một mình hay không, từ đó tỉnh ngộ, trở nên mạnh mẽ và độc lập.
.jpg)
2. Ở một mình, là khoảng thời gian giúp bản thân tăng giá trị hiệu quả nhất
Trong cuộc sống đời thường, chỉ những người sẵn sàng ở một mình mới có thể biết cách quan sát, phân tích và suy nghĩ trong im lặng, đồng thời có thể nhìn ra điều độc đáo trong điều bình thường và giải quyết sự hỗn loạn.
Ở đây không cổ xúy con người tách biệt với xã hội, xa lánh cộng đồng, mà là nhấn mạnh lợi ích của việc tập trung vào bản thân, sử dụng thời gian một mình để nâng cao năng lực, nhìn nhận đúng chính mình và tạo ra phương hướng mới.
3. Ở một mình, giúp bạn gặp được những người ưu tú hơn
Nghe thật vô lý đúng không? Ở một mình thì làm sao có sự giao tiếp mà kết giao với người mới? Nhưng nếu ngẫm lại, bạn sẽ thấy nó có lý vô cùng.
Ở đây, bạn cần hiểu đúng đắn “ở một mình”, nó không phải là “tự nhốt mình” thời gian dài, mà là nhắm vào những khoảnh khắc ở một mình để nâng cao bản thân, vẫn thấy vui khi không có sự can thiệp của người khác trong cuộc sống.
Khi ở một mình, chúng ta có cơ hội để suy ngẫm, nhìn nhận và thấu hiểu bản thân rõ ràng hơn, quan sát những thay đổi của môi trường xung quanh một cách toàn diện hơn, cho phép bản thân được tiến bộ hơn.
Khi bạn đủ giỏi giang, bạn sẽ tự nhiên thu hút được những người giỏi tương đương hoặc thậm chí giỏi hơn.
Trên thực tế, người xuất chúng thường có dũng khí bơi ngược dòng và dễ chịu đựng sự cô đơn. Không phải người giỏi khó gần hay không muốn hòa đồng, chỉ là họ có sự bình tĩnh hơn, biết khiêm tốn, không thích thể hiện, chọn lựa đối tượng cần giao lưu. Cô độc đối với họ như một loại hưởng thụ.
Theo Phụ nữ mới
Mời xem thêm chương trình:
Nếu Như Còn Một Ngày Để Yêu | Radio Tình Yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.
Nhà
Khi còn bé chỉ muốn cất cánh bay đi xa nhưng khi trưởng thành chỉ muốn sắp xếp hành lý để về nhà . Uất ức muốn về nhà, vui vẻ cũng muốn về nhà bởi vì ở nơi đó chúng ta biết chúng ta được quyền bé lại không cần phải lo nghĩ về những áp lực trên vai. Ở nơi đó có người vì chúng ta mà chống đỡ.
Chậm một nhịp yêu (Phần 1)
Chuyến xe lại dừng, mỗi lần thắng xe là y như rằng cô lại bị đẩy lùi ra sau nhưng lần này, cảm giác khó chịu không còn nhiều như trước. Hóa ra là do anh đứng ngay phía sau, nhanh chóng nắm lấy vai cô, kéo sát vào người mình để giảm bớt độ xóc cũng như tránh cho cô va phải người khác.
Chỉ là tôi không còn chờ được nhớ đến
Và có lẽ, điều mạnh mẽ nhất ở tôi không phải là việc tôi không còn tổn thương nữa, mà là việc dù vẫn còn tổn thương, tôi vẫn chọn không gục ngã, vẫn chọn bước tiếp, vẫn chọn tin rằng mình xứng đáng với một cuộc sống tử tế hơn — kể cả khi điều đó bắt đầu chỉ từ chính mình.
Tết này con sẽ về (Kết thúc)
Chúng tôi đứng cạnh nhau, lặng lẽ. Nắng đã lên cao, chiếu xuống sân chùa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra một điều rất rõ ràng: mẹ chưa bao giờ rời bỏ tôi. Mẹ chỉ đổi cách ở lại. Mẹ ở trong giọng nói trầm lặng của ba, trong tiếng cười rộn ràng của em trai, trong từng lần tôi đủ can đảm quay về nhà. Mẹ ở trong việc tôi học cách sống tiếp, không còn trốn chạy hạnh phúc. Trong căn nhà quen thuộc ấy, tôi chợt nghe như có một giọng nói rất khẽ, rất quen, vang lên đâu đó giữa những ngày giáp Tết. “Về rồi hả con.”
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?






