Người đàn bà đứng sau rèm cửa
2015-06-17 01:00
Tác giả:
Có thể nói đối với hai anh em chúng tôi, cuộc đời của Mẹ là đau khổ nhất. Ngày hôm nay, tuy chúng tôi đã trưởng thành nhưng mỗi lần có dịp ôn lại quá khứ về Mẹ, chúng tôi đều rơi nước mắt cho tình yêu của cô gái quê ngây thơ.
Câu chuyện xảy ra tại vùng Long An thuộc miền Tây Nam Bộ. Thời kì còn tồn tại địa chủ thì bên ông bà ngoại tôi làm tá điền cho gia đình ông bà phú hộ Long. Tài sản của họ giàu có vô cùng. Ngoài cả trăm mẫu ruộng tích tụ từ mấy đời, họ còn có nhiều dãy nhà nguy nga, đẹp đẽ. Ông bà phú hộ Long chỉ có cậu cả Hào là trưởng nam, còn lại ba đứa con sau đều là gái. Bởi vậy cậu Hào là “báu vật” của gia đình. Cậu muốn gì được nấy, ăn chơi tuy không nổi tiếng như Hắc, Bạch công tử nhưng tại vùng Long An không ai là không biết tiếng tăm.
Nói về gia đình bên mẹ tôi thì mẹ tôi là con lớn, sau mẹ còn có hai người cậu và dì út . Ông bà ngoại tôi thời ấy gốc gác người địa phương, là tá điền thuộc loại giỏi của ông bà phú hộ nên được ông bà ấy tín nhiệm giao cho một chức trách như “tổ trưởng” một khu vực đồng ruộng mà dân gian hay gọi là “ông cai” .
Ở vùng nông thôn nghèo nàn lam lũ nhưng trời ban cho mẹ tôi có nhan sắc nhất vùng. Đây không phải là hạnh phúc mà là khởi đầu cho những bi kịch của cô gái vừa tuổi trăng rằm.

Mẹ tôi đã lọt vào mắt xanh của cậu cả Hào, cậu nhất quyết đòi ông bà phú hộ phải cưới cho được mẹ tôi.
Và dĩ nhiên, nào ai tôi dám lại cái đám cưới ấy. Khi miếng ăn còn phụ thuộc vào việc cho thuê ruộng của “sui gia tương lai”. Đã thế, ông ngoại tôi cũng đã phải nhờ cậy ông phú hộ Long khi hai cậu tôi suýt phải đi lính. Tiếng nói của ông phú đã giúp cho hai cậu thoát khỏi kiếp đi lính.
Và một đám cưới trọng thể với đầy đủ nghi lễ truyền thống nhà giàu đã diễn ra. Bao nhiêu người trầm trồ về đám cưới to, đám cưới đẹp. Họ ao ước được như mẹ tôi, là “may mắn về làm dâu” nhà giàu. Thế nhưng có ai biết được rằng tim bà đầy nước mắt. Bởi vì người bà yêu say đắm là anh Tân, một thanh niên thuộc loại lực điền, vừa dễ thương vừa giỏi việc đồng áng. Họ yêu nhau suốt ba năm nhưng vì lễ giáo vẫn trong sự giữ gìn,tôn trọng lẫn nhau. Trước ngày diễn ra đám cưới, anh Tân gặp mẹ tôi đề nghị cùng bỏ trốn để xây dựng tương lai.
Nhưng mẹ tôi gạt nước mắt từ chối.
Sau khi mẹ tôi trở thành dâu trưởng của nhà ông bà nội tôi, mẹ tôi chỉ như một món ăn lạ trên mâm cơm ê hề thức ăn của ba tôi. Có vợ rồi, ba tôi vẫn phong lưu với đầy đủ cờ bạc, trai gái. Riêng mẹ tôi dù người ở trong nhà một tiếng gọi là “mợ hai” nhưng chẳng quyền hành gì. Suốt ngày bà chỉ dám đứng phía sau rèm cửa phòng khách hoặc phòng trong để chờ xem ông bà nội tôi có sai bảo gì không. Mẹ tôi không được giao bất kỳ công việc gì cụ thề, chẳng khác chi một đứa đầy tớ gái trong nhà.
Câu chuyện yêu đương ngày xưa giữa bác Tân và mẹ tôi rồi cũng đến tai ông bà nội tôi. Để gọi là “gìn giữ gia phong”, ông bà tôi đã đuổi tất cả nhà bác Tân ra khỏi địa phận đất đai với hai bàn tay trắng. Mẹ bác uất ức, lên cơn đau tim rồi mất ngay sau đó, còn lại Bác Tân đưa người cha đi biệt xứ từ ấy.
Khi tôi ra đời, với tư cách đứa cháu trai đích tôn thì ông bà nội có nương tay hơn với mẹ tôi, tuy nhiên mẹ tôi vẫn chỉ là “chiếc bóng sau rèm cửa”, không quyền hành, không có tiếng nói tham gia bất cứ việc gì lớn nhỏ.
Rồi lần lượt thằng em trai thứ hai của tôi ra đời thì bắt đầu thời kỳ suy thoái của chế độ địa chủ - tá điền. Quen ăn chơi đến núi cũng lở nên gia đình ông bà nội tôi dần dần rơi vào bế tắc. Đau buồn trước thời thế thay đổi, ông bà nội tôi lần lượt qua đời. Số cơ ngơi, tài sản trao cho bố tôi - cậu cả Hào.
Sồ tiền ấy chẳng vào tay bố tôi, chẳng khác nào gió vào nhà trống. Vốn bản tính ham chơi ham ăn chứ chẳng lo lắng hay biết cách biết việc làm ăn, bố tôi chẳng biết thể làm gì để thay đổi cuộc sống gia đình. Sau cùng, bố tôi chia số tài sản thành bốn phần cho cả ba người cô để mỗi người tự lo cho cuộc sống của riêng mình.
Mẹ tôi, từ một người đàn bà luôn đứng sau rèm của chờ đợi sai bảo cũng phải trở nên táo bạo, lam lũ để lo toan cho gia đình.

Đất nước hòa bình, nhiều thay đổ, đây thực sự là lúc mẹ tôi, từ một người phụ nữ hai mươi năm ở phía sau rèm cửa, nay ra ngoài cuộc sống bươn chải. Mẹ phải rất cố gắng để nuôi một ông chồng đang thất nghiệp cùng hai cậu con trai đã trưởng thành. Trong bức tranh ảm đạm của gia đình tôi khi ấy thì bác Tân chợt xuất hiện. Người mà mẹ tôi trước đây hằng yêu thương bằng tất cả rung động của tình yêu đầu đời nay trở về bằng xương bằng thịt. Thậm chì bác ấy rất thành đạt, là một người kinh doanh nông sản giỏi ở Sài thành. Bác nghe người ta kể về thân phận của mẹ tôi nên nay về thăm. Ngoài số tiền Bác kín đáo đưa mẹ tôi mua một chiếc xe ôm để cho bố tôi có việc hằng ngày, bác Tân còn đưa chúng tôi lên thành phố làm việc trong cơ sở kinh doanh của Bác ấy.
Bây giờ khi tôi viết những dòng này thì hai anh em chúng tôi đã lập gia đình hạnh phúc. Chúng tôi muốn đưa mẹ tôi lên thành phố sống nhưng bà từ chối. Bà muốn ở lại quê để chăm sóc mồ mả ông bà nội ngoại và cả phần mộ của bố tôi nữa.
Tôi biết bà còn gắn bó với những kỷ niệm của một thời luôn đứng phía sau rèm. Nó tuy đau khổ nhưng đã là một phần của cuộc đời mẹ. Những điều thân thuộc ấy vẫn luôn in đậm trong tâm trí mẹ và chưa một lần oán trách.
Bác Tân bây giờ là chủ tịch một công ty kinh doanh lớn. Chúng tôi làm việc cùng bác, trong một chút xúc động, bao giờ bác ấy cũng kết luận một câu “Mẹ các cháu là người bác tôn trọng nhất.”
Nhưng chúng tôi tin rằng, đằng sau sự tôn trọng ấy chính là tình yêu dành cho người con gái chịu thương chịu khó suốt đời lam lũ.
Mẹ tôi, người đàn bà luôn đứng sau rèm cửa. Những ngày của tuổi thơ tôi chính là ánh mắt khép nép, hai bàn tay bé xíu bám chặt gấu áo mẹ, và len lén nhìn ra bàn chính nơi ông nội và bố tôi vẫn thường ngồi. Giờ đây, trong những cơn mơ vội vã, hình ảnh ấy vẫn hiện hữu rõ rệt như chính hình dáng hao gầy của mẹ.
© Hải Triều – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống


