Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người cất giữ kí ức

2014-02-21 01:00

Tác giả:


Yêu 24/7 - Duy nhìn An cười hiền. Trên thế giới này, có những con người mà mỗi lần bạn gặp, một phần kí ức mà bạn tưởng rằng đã quên sống dậy, chân thực như mới xảy ra ngày hôm qua. Đó là những người cất giữ kí ức.




Tặng cậu, người bạn tốt nhất của tớ!

An bước trên con đường rải sỏi. Những tia nắng đầu xuân hôn nhẹ lên gò má ửng hồng của cô bé. Đã hăm mốt tuổi đầu mà nhìn An vẫn như một cô gái mới lớn. Trên con đường này, cách đây mấy năm, đã có một người bắt An tháo giày ra, đi chân không trên những viên sỏi lạnh tê tái. Đau. Đau phát khóc. Nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của người đó, An cắn răng đi hết con đường mà không rơi một giọt nước mắt nào. Để rồi lúc người ấy cõng An về, An gật gù trên vai người ấy. Trong cơn mơ, An nghe tiếng thì thầm: “Cậu là người con gái mạnh mẽ, tớ có thể yên tâm để cậu ở lại đây”.

Vậy đấy. Quá khứ lúc nào cũng như cơn gió thoảng qua An những lúc An ghé qua những nơi chất chứa kỉ niệm.

Một lúc sau Duy đến. An cười:

- Cái đồ mà ghê gớm. Về gần một tuần rồi mới chộ mặt.

Duy vênh mặt:

- Biết người ta về gần một tuần rồi mà không thèm gọi hỏi, còn nói gì nữa chứ!

Cái giọng Bắc âm ấm đã lâu rồi An không được nghe. An đánh trống lảng:

- Này, ngày ấy bên nớ bắt tui đi chân không trên đó tui còn chưa bắt đền đó nghe!

- Khiếp, thù dai nhỉ.

- Không phải thù dai mà là nhớ lâu. Người nhớ lâu vẫn thường hay khổ - An ngước mặt lên trời, vờ thở dài.

Duy bật cười:

- Vậy chứ muốn đền gì đây?

- Kem nhá! - nụ cười tươi nở tròn xoe trên đôi môi cô bé.

Thời cấp ba, hai đứa là đôi bạn thân. Thân đến mức nhìn hai đứa ai cũng tưởng là một đôi tình nhân. Nhìn hồi lâu mới biết không phải. Có đôi tình nhân nào vác chổi rượt nhau suốt ngày. Nhưng An thích người ta tưởng vậy. An thích người ta nhìn hai đứa mỉm cười ẩn ý, rồi trố mắt ngạc nhiên lúc hai đứa chí chóe với nhau. Thực chất An rất hiền, chỉ là An thích nhìn lúc Duy cau mày, nhăn nhó khi đuối lí. An cũng thích cả lúc Duy xoa đâu khen khi An làm được bài tập Lí, vốn dĩ là một môn khó nhằn với hầu hết bọn con gái. Thích cả lúc Duy trố mắt ngạc nhiên khi An giải toán vèo vèo. Thích cả lúc Duy chăm chú đọc những truyện ngắn, những câu thơ vớ vẩn An sáng tác lúc lười học. Ừ, An thích Duy lắm lắm. Nhưng chả hiểu vì cái lí do gì, lúc Duy nhìn thẳng vào mắt An và nói: “Tớ yêu cậu…”, An tròn xoe mắt bảo: “Điên à?”. Thì thích là một chuyện, yêu là chuyện khác cơ mà…

Nhưng An thích tình cảm ấy của Duy. Thích như An thích Duy vậy.

Hai bên con đường rải sỏi là hàng ghế xinh xắn. Gió thổi hiu hiu. Ánh nắng tinh khôi của những ngày cuối năm vương vất chút khí lạnh còn sót lại của ngày đông dài. An duỗi chân khoan khoái. Hình như hôm nay trời đẹp hơn hẳn. An nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Duy. Duy cau mày:

- Nhìn cái gì đấy?

- Nhìn quá khứ - An mỉm cười.

Hôm ấy cũng là hăm chín Tết. Hai đứa cãi nhau ghê lắm. Mặc dù hay chí chóe, hạnh họe nhau, nhưng chưa bao giờ An cảm thấy giận đến thế. Chẳng biết mắc mớ gì mà Duy chả thèm nhịn An lấy một câu. Duy lạnh lùng lôi An ra trước con đường rải sỏi, lạnh lùng nói:

- Cậu cởi giầy ra. Nếu cậu bước hết con đường này, tớ sẽ xin lỗi cậu.

Hôm ấy, Duy phải chịu thua An. An đi một mạch hết con đường, đôi chân đỏ ửng trong giá lạnh khiến Duy áy náy vô cùng. Ra Tết, An ngỡ ngàng khi hay tin Duy nộp đơn ở tận Hà Nội. An đứng trước mặt Duy, ánh mắt giận dữ:

- Duy có còn coi tui là bạn không?

- Có - Ánh mắt Duy vẫn bình thản.

- Sao Duy làm vậy? Thậm chí Duy không thèm nói với An. Chẳng phải Duy đã hứa sẽ không quay lưng với An - Mắt An mở to, nước mắt chực ứa ra. Nhưng An không khóc.

- Sao cậu trẻ con vậy. Đây là con đường tớ lựa chọn.

- Không có An?

Duy gật đầu, ánh mắt lạnh lùng, xa cách. Phải rồi, An có liên quan gì đến Duy? Thế rồi An nghỉ chơi với Duy. Không có những ngày Duy ghé chở An đi học, cũng chả có lúc hai đứa ngồi giải đề thi. Mẹ An thấy lâu ngày Duy không ghé “ăn chực”, cũng hỏi. An gắt: “Không thèm, không có cậu ấy con vẫn sống tốt! ” khiến mẹ cũng ngạc nhiên không biết có chuyện gì.

Ngày có kết quả trúng tuyển đại học. An cầm giấy báo mà nước mắt chảy dài trên má. Ai cũng nghĩ An khóc vì mừng. Chỉ mình An biết. Như có một điều gì đó rơi mãi vào trong màn đêm sâu thẳm. Cánh cửa Đại học mở ra, cổng trường cấp ba khép lại, khép lại một thời mơ mộng. Ở sau kia có Duy, con đường phía trước An phải đi một mình như lúc An bước trên con đường rải sỏi. Duy đã rẽ một hướng khác, một hướng không có An. Những năm tháng ở trường đại học, trái tim An như say ngủ. Thì An vẫn học, vẫn chơi, vẫn yêu. Chỉ là nửa đêm ngủ không được, An vắt tay lên trán suy nghĩ, sao An thấy vô nghĩa. Tất cả mọi thứ đều vô nghĩa.

- Này, thực ra tui nhớ Duy lắm nhé. Duy như là người cất giữ những kí ức đẹp của thời học trò của tui vậy. Mỗi lần nhìn thấy Duy, tui thấy như được sống lại quá khứ tươi đẹp - An cười, nhưng ánh mắt nhìn Duy xa xăm.

- Tiếc rồi hả? Ai bảo ngày đó chê người ta.

- Đâu có chê. Chỉ là tui thích cảm giác bên Duy như người bạn vậy. Nếu là người yêu Duy, tui sẽ mãi không thể là bạn của Duy được nữa. Mà như thế thì buồn lắm.

- Đồ ngốc - Duy cốc đầu An.

- Vậy chừ hẹn hò có muộn không?

Duy hục hặc ho, cười:

- Hôm nay uống nhầm thuốc à?

- Không, hẹn hò hôm nay thôi. Ngày mai An hứa sẽ quên Duy, quên thiệt luôn, không tiếc nhớ nữa - An làm vẻ mặt năn nỉ.

- Vậy giờ cậu muốn đi đâu?



Duy chở An trên xe đạp như ngày xưa. Hai đứa dạo trên hành lang lớp học cũ. Cái hành lang chứng kiến biết bao kỉ niệm đẹp của hai đứa. An miết tay lên hàng chữ “A and D, BFF” trong góc bức tường cuối hành lang. Hai mặt cười toe toét nhìn An và Duy. An đã hì hục cả buổi để khắc lên hàng chữ đó trong lúc Duy ngồi ngẫm nghĩ mấy bài toán khó nhằn. Duy lại chở An vòng vèo qua những con phố quen. Không khí phảng phất mùi hương khói, mọi người đang tất bật chuẩn bị cho mâm cỗ cúng tất niên. Năm nay tết đến sớm hơn một ngày. Chiều, gió bỗng lạnh hơn, mưa lất phất đậu trắng xóa trên mái tóc An. Hai đứa đành ghé vào nhà thờ trú mưa.

- Duy có còn nhớ những ngày ấy không?

- Có… mỗi khi gặp An…

- Vậy thì An là người cất giữ kí ức cho Duy ha.

Duy nhìn An cười hiền. Trên thế giới này, có những con người mà mỗi lần bạn gặp, một phần kí ức mà bạn tưởng rằng đã quên sống dậy, chân thực như mới xảy ra ngày hôm qua. Đó là những người cất giữ kí ức. Có những kí ức đẹp, có những kí ức buồn. Nhưng với An, Duy là người giữ những kí ức đẹp.

Cơn mưa qua để lại không khí lạnh. An rùng mình. Lúc sáng trời còn nắng đẹp, giờ đã đổ mưa, An không kịp mang theo áo ấm. Duy xoa xoa hai tay vào nhau rồi áp lên má An, khẽ chạm môi vào mái tóc mềm của An:

- Ấm chưa?

- Ừ… cũng khá ấm… - An nghe trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.

- Vậy thì trả tiền đây, bịt má tớ mua tận Hà Nội đấy nhá! - Duy cười toe toét.

 An trợn mắt nhìn Duy. Duy lại bảo:

- Không mua thì thôi, nhìn gì ghê thế, tớ cho mượn xài tạm vậy thôi nhé.

Duy rút tay. Một làn gió lạnh phả vào mặt An. Bất giác, An mỉm cười.

Duy chở An về nhà. Tối nay An còn phải phụ mẹ làm mâm cỗ cúng giao thừa. Nhìn bóng Duy khuất dần về cuối con đường, An cảm thấy nao nao. Ừ thì kí ức rất đẹp. Nhưng nó vẫn là kí ức, mà An không thể sống mãi trong kí ức được. Bây giờ Duy không bước đi cùng An nữa, chỉ thỉnh thoảng gặp lại nhau như hai con đường bất chợt giao nhau. Dù vậy, An biết, Duy và An vẫn là bạn, An yên tâm rằng đã có một người luôn giữ gìn cẩn thận những kí ức đẹp của mình. Và An đã có tên cho những nỗi nhớ bâng khuâng, thi thoảng len lỏi vào những giấc ngủ chập chờn trong những cơn mưa đầu mùa. Đó là nỗi nhớ về Duy, về kí ức đẹp đẽ thuở học trò.

•    Gửi từ Tiêu Tiêu




Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


                                   



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

back to top