Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nếu lỡ

2023-12-11 04:20

Tác giả: Therese


blogradio.vn - Và nếu lỡ, con chẳng còn nghe thấy nữa những mệt mỏi, lo lắng hay cằn nhằn của má thì sao? Dù chỉ là “nếu” thôi, con cũng không dám nghĩ tới. Nó khiến đôi vai con run rẩy bật khóc!

***

Trong cuộc sống, có thể con không sợ gì lớn lao nhưng con thật sự sợ một điều: “Nếu lỡ… Nếu lỡ, má dần buông tay con!!!”

Chẳng cần dịp gì đặc biệt, cũng chẳng cần cảm xúc thăng hoa. Chỉ cần cùng ăn một bữa cơm, chia nhau nửa cái bánh, hay đơn giản hơn là đặt lưng nằm cạnh nhau. Và rồi, con sẽ được nghe tiếng lòng của má: “Con ở nhà chẳng làm gì cũng được, chỉ cần ở nhà với má thôi. Chứ con ra ngoài kia má lo lắm, dù gần dù xa chỉ cần không thấy con là má lại nhớ.”

Má quen với việc có con bên cạnh, thì con cũng thế. Nếu lỡ, một ngày con mở mắt ra lại chẳng thấy má đâu. Nếu lỡ, ba giờ sáng con chẳng còn nghe thấy tiếng chuông đánh thức má dậy đi chợ. Nếu lỡ, đến giờ học sinh vào lớp rồi mà con vẫn chưa thấy má trở về cùng với chiếc wave cũ chất đầy hàng hoá. Và nếu lỡ, con chẳng còn nghe thấy nữa những mệt mỏi, lo lắng hay cằn nhằn của má thì sao? Dù chỉ là “nếu” thôi, con cũng không dám nghĩ tới. Nó khiến đôi vai con run rẩy bật khóc!

Má luôn nói vì thương, vì yêu nên có thể hy sinh tất cả cho con. Nhưng má có biết rằng, với con việc má tự thương lấy bản thân mình mới là thương con, là yêu con không? Má hy sinh cả một đời thức khuya dậy sớm; góp nhặt từng đồng chưa bao giờ dám nghĩ tới hai chữ “nghỉ ngơi”; cả một đời chỉ biết lo “bộ mặt” của con cái mà quên đi “bộ mặt” của chính mình.

Nhường hết cho con, vậy má nhận lại được gì? Là mái tóc, không chỉ bạc đi theo năm tháng, mà còn rụng dần theo những sai lầm của con. Là đôi mắt, không chỉ mờ vì tuổi tác, mà còn bởi những giọt nước mắt buồn tủi. Để rồi má chẳng còn nhìn rõ con gáixinh đẹp ra sao hay thay đổi những gì. Dành tất cả cho con, đến ăn cũng không dám ăn, mặc cũng không dám mặc. Thậm chí cả việc bản thân mình ốm đau, cũng cắn răng chịu đựng nhất quyết không chịu đi khám. Lúc nào cũng bảo: “Đi khám nó lại ra nhiều bệnh hơn, tiền đâu mà chữa!”.

Đúng, tiền rất quan trọng, không có tiền con người ta chẳng dám nghĩ đến việc chăm lo sức khỏe cho bản thân. Nhưng người ta vất vả cả một đời, chỉ mong đến cuối đời có thể dừng lại và hưởng thụ những thứ mình làm ra. Nếu đã mệt rồi, sao má vẫn chưa chịu dừng lại? Cứ tiếp tục, tiếp tục hoài, tiếp tục mãi. Để rồi, ngay cả món ăn mình thích nhất cũng không thể ăn; bộ đồ mình thích nhất cũng không thể mặc; nơi mình luôn hy vọng được đặt chân đến một lần cũng không thể đến được nữa. Cho đến một ngày, kể cả việc má được nhìn thấy con hay con được nhìn thấy má cũng không thể nữa, thì má mới chịu dừng lại, đúng không? Má luôn bảo, sau này dẫu ra sao, bất cứ khi nào con mệt mỏi hay buồn phiền đều có thể trở về trong vòng tay má. Nhưng nếu, không còn vòng tay nào để con trở về nữa thì sao?

Con là vì sợ những cái “nếu lỡ” ở trên kia xảy ra, mà mỗi ngày đều muốn cùng má tận hưởng từng phút giây, những điều thiên hạ hay nói: “Phải đến khi lớn lên, có con rồi mới hiểu”. Nói yêu má, ôm hôn má, tâm sự chia sẻ cùng má những chuyện vui buồn hay đơn giản chỉ là im lặng lắng nghe má khóc. Cả khi thất bại hay thành công, xin lỗi hay cảm ơn, chẳng cần cầu kỳ con cứ thế an nhiên ngã vào lòng má mà khóc cho thoả thích. Dù đã làm hết mọi thứ, nhưng sao con vẫn thấy không đủ. Phải chăng là con còn thiếu gì đó mà con không biết? Mọi thứ chân thật quá! Chân thật đến đáng sợ! Thiệt không dám nghĩ rằng tất cả sự chân thật mà con cảm nhận bằng cả xác thịt lẫn tâm hồn bỗng một ngày nào đó đều hoá hư không. Con sẽ phải đối mặt với mọi thứ vốn rõ ràng bỗng trở thành ảo ảnh ra sao đây?

Sợ lắm cái ngày chỉ còn lại mỗi con. Sợ lắm đến cả mùi hương thịt cá bám vào cơ thể má cũng không còn ngửi thấy ở bất kỳ đâu nữa. Cái cảnh dù ở rất gần, ngay trong tim đây thôi lại không thể chạm vào, không thể ôm lấy, cũng không thể trao nhau câu yêu thương. Thật sự rất đáng sợ. Chính nỗi sợ ấy dạy con biết, dù con có trân quý từng giây phút bên cạnh má thế nào đi chăng nữa thì với má vẫn là chưa đủ. Thời gian như kẻ cắp lấy đi hết những gì con đang cố gắng làm cho má. Gấp rút và vội vã! Chỉ cần chúng ta lơ là một chút, sẽ phải hối hận cả đời. Làm ơn... đừng để thời gian giúp má có cơ hội buông tay con! Làm ơn!

© Therese - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Đừng Chỉ Ngồi Nhìn Em Khóc | Blog Radio 881

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Hãy để tâm hơn tới những giây phút hiện tại, bởi vì nó mới là thứ có thể mang lại cho bạn hạnh phúc. Tương lai là gì, nếu nó có hãy đưa ra cho tôi xem, và đương nhiên, không ai làm được điều đó.

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

“Bánh trái mùa xưa” - con đường mang theo dấu chân của người tần tảo, chứng kiến tấm lòng thơm thảo, là mái hiên trước nhà của bà già tốt bụng, là tiếng cười reo của đám con nít trong xóm, là tình cảm của hai ông bà già chắt chiu nồng đượm...

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta đều mong muốn có một mái ấm hạnh phúc và vun đắp xây dựng cho thật hoàn mỹ nhưng không phải gia đình nào cũng được như ý.

Tuổi Ngông Cuồng

Tuổi Ngông Cuồng

Đây là lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm, tớ chịu nhìn nhận lại tính cách của tớ. Cũng đã mười lăm tuổi rồi, tớ muốn mình phải chững chạc và trưởng thành hơn, không thể lúc nào cũng trẻ con, ích kỷ như thế được.

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Lũ trẻ bây giờ con được sinh ra, tự hỏi cái tuổi thơ thiếu thốn kia có gì mà người lớn quanh chúng cứ mãi đoái hoài. Bây giờ không phải tốt hơn sao?

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

“Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng.” – Đó là câu được đề ở bìa của trang sách. Cửu biệt trùng phùng có thể hiểu đơn giản chính là lâu ngày gặp lại, bạn tình cờ gặp một người ngoài đường, bạn nghĩ đó là lần đầu tiên gặp nhau, nhưng Bạch Lạc Mai nói đó chỉ là bạn đang gặp lại cố nhân, một người mà trong vô lượng kiếp trước đã từng đóng một vai trò nào đó trong cuộc đời bạn.

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những ngày sau này, Sài Gòn đã thay đổi con nhiều. Nhưng con vẫn cảm thấy mình là đứa trẻ tách biệt hoàn toàn so với cái thành phố ấy.

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao tôi đã hy sinh, đã làm mọi thứ cho người ấy nhưng tôi không hề nhận lại điều mà tôi muốn? Thay vào đó là sự hờ hững, coi thường, thậm trí còn tuyệt tình, phản bội khiến trái tim của chúng ta tan vỡ?

Tết

Tết " NHẠT '' hay chúng ta đã lớn ?

Tết - ngày lễ truyền thống của người Việt Nam đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng theo thời gian, có nhiều người cảm thấy Tết ngày nay trở nên nhạt nhẽo và không còn mang lại cảm giác hào hứng như trước. Liệu đây là dấu hiệu rằng chúng ta đã lớn hơn và quan niệm về Tết đã thay đổi?

Anh tôi

Anh tôi

Cầm nén hương trước ảnh người quá cố Cố kìm lòng mà vẫn thấy đau Tết năm trước còn chén thù chén tạc

back to top