Năm tháng tựa chiêm bao
2021-10-27 01:15
Tác giả:
Ánh sáng hắt vào phòng
Mắt trừng trừng hé mở
Khóe mắt sâu thăm thẳm
Lờ mờ trời đã sáng.
Khập khiễng đôi chân trần
Loạng choạng cất bước đi
Sao trông như say xỉn
Lừ đừ mắt đỏ hoe.
Ngồi lên góc bàn nhỏ
Đôi vai gầy nhoi nhói
Cầm bút tay run run
Mắt còn chưa mở hẳn
Đầu đã gục xuống bàn.
Ngàn con chữ trước mắt
Nhún nhảy theo từng nhịp
Chữ vào rồi lại ra
Còn chưa kịp nhìn rõ
Cơn đói lại kêu gào.
Đôi môi khẽ mấp máy
Tay xoa xoa bụng nhỏ
Đồng hồ bảo còn lâu
Lòng đau đáu chờ mong.
Tiếng thầy còn văng vẳng
Dòng chữ viết nguệch ngoạc
Cắm đầu ta cứ viết
Ngước mặt đã hết giờ.
Vội vàng nhét miếng cơm
Bài tập còn đợi đó
Nào toán, lý, hóa, sinh
Rồi đến văn sử địa.
Loay xoay vẫn là tôi
Cuộn tròn trong đóng vở
Khi thì hát vu vơ
Khi thì khóc nức nở.
Đôi ba lần chán nản
Ôm lấy đôi vai gầy
Lòng bồn chồn khó tả
Đôi tay chợt buông lơi.
Rồi giật mình tỉnh giấc
Tiết toán sắp đến giờ
Lại vội vàng chồm dậy
Lật dở trang sách thưa.
Đêm đêm nằm tự hỏi
Như thế đến bao giờ
Chợt nhận ra ta đã
Bỏ lỡ bao điều hay.
Hằn sâu trong tiềm thức
Có nỗi đau chưa lành
Gió thổi mây đi mãi
Còn lại nỗi cô đơn.
Bao nhiêu điều mong ước
Vẫn còn mãi xa vời
Cứ bay lên cao mãi
Một mình ta chơi vơi.
Đường đi ta cứ bước
Rệu rã những tháng năm
Dẫu có bị vấp ngã
Vẫn ngẩng đầu ngắm sao.
Muôn ngàn nỗi đớn đau
Xin gác lại phía sau
Mỉm cười ta cất bước
Năm tháng tựa chiêm bao.
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Xem thêm: Những chuyện tình mùa thu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.
Hóa ra anh vẫn ở đây! (Phần 1)
Mai mang trong mình một bí mật không thuộc về tình yêu, nhưng chính cô cũng có thể tự mình hủy hoại nó. Tùng mang theo một quá khứ đủ nhiều mất mát để hiểu rằng, có những điều nếu không nắm chặt bằng sự tin tưởng, sẽ không bao giờ giữ được. Giữa họ là những ngày rất yên, những khoảnh khắc đời thường tưởng như có thể kéo dài mãi mãi cho đến khi biến cố đến, lặng lẽ và lạnh lùng như một cơn mưa không báo trước. Câu chuyện không hỏi ai đúng, ai sai. Chỉ hỏi: khi sự thật lộ diện, người ta có còn đủ dịu dàng để quay lại bên nhau hay không. Và sau tất cả, khi những trang sách cũ khép lại, họ hiểu ra một điều giản dị, hạnh phúc không phải là không từng lỡ nhịp bước mà là không rời đi nữa.
Hai năm dưới mái hiên nhà cùng anh (Phần cuối)
Ta vẫn tin, nhân gian không có cuộc gặp nào là thừa. Có người đến như gió thoảng qua hiên, có người ở lại như bóng trăng treo đầu ngõ, nhưng dù dài hay ngắn, mỗi duyên phận đều để lại trong lòng ta một vết mực không thể xóa. Yêu một lần, lòng sâu thêm một tầng. Mất một lần, tâm tĩnh thêm một bậc. Hai năm dưới một mái hiên, Hạ Vy và Hồng Đăng sống cạnh nhau trong sự quen thuộc. Anh luôn ở đó lặng lẽ, đủ đầy, chưa từng bước qua ranh giới. Cô có một tình yêu khác, và không nhận ra mình đã quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào. Chỉ đến khi anh rời đi, căn gác mái mới trở nên trống trải, và những điều chưa kịp gọi tên mới lặng lẽ ở lại.
Nhà có hoa Tigon (Phần 6)
Có lẽ, tôi không chỉ cần ngăn một cuộc hôn nhân. Tôi còn phải thay đổi nhiều điều khác nữa.
Chốn quê
Chốn quê bao dung đến lạ lùng. Dẫu ta trở về với ít nhiều thành công hay đôi bàn tay trắng, chốn quê vẫn mở rộng vòng tay đón nhận. Không cần giải thích, chẳng lời phân trần, chỉ mong ta còn nhớ lối về, thế là đủ.
Thạnh xuân tôi có bạn
Tiếng trống trường vang lên, Báo hiệu buổi học mới. Tôi với bạn hai đứa Ngồi chung bàn mỉm cười
Nhà có hoa Tigon (Phần 5)
Tôi không muốn chia sẻ chồng. Không muốn con mình thiếu một mái nhà. Nhưng tôi cũng biết, nếu có làm gì, tía tôi sẽ không cho phép. Với ông, sĩ diện gia đình luôn là trên hết.





