Muộn màng cho một bắt đầu
2014-02-23 01:00
Tác giả:
Yêu 24/7 - Minh thích cảm giác đợi chờ một ai đó, cảm giác từng bước chân ai đó đang đi về phía mình khiến ta thấy bình yên. Và chính giây phút này, tôi hiểu rằng được một ai đó chờ đợi mình cũng là một hạnh phúc, bởi dẫu ta có lạc lối ở phương nào, vẫn có một bến đỗ mãi ở đó vì ta. Minh mỉm cười với tôi, nụ cười một thời rất quen thuộc.

“ Sống có trách nhiệm và người lớn hơn đi con” - Ba mẹ tôi vẫn thường khuyên vậy.
“ Sống tình cảm và vì người khác hơn một tí đi chị ” - Đứa em gái hay luyên thuyên với tôi như thế.
Uh, tôi là vậy rồi. Trời sinh ra, tính tôi cứ ương ương, dở dở, chả giống ai. Bướng bỉnh, cố chấp và vô tâm đến thế đó. Với gia đình, với bạn bè, với mọi thứ xung quanh... Và với Minh cũng thế, người bạn thân, và có lẽ còn quan trọng hơn thế, tôi vẫn cư xử như vậy.
Đôi khi, tôi vẫn tự thấy mình may mắn vì quen được Minh. Minh tốt với tôi, hơn cả những gì tôi mong muốn ở một người bạn. Tôi vẫn hay nhìn người bạn thân và tự hỏi tại sao Minh chịu đựng nổi một con bé như tôi. Uh, thì rồi dần dần cũng quen, tôi chẳng thắc mắc nữa. Minh bên tôi cứ như cái quy luật tất nhiên nhất của cuộc sống này.
Tiết sinh hoạt lớp lộn xộn bởi lời tranh cãi, bởi tiếng khóc thút thít của thủ quỹ. Số tiền quỹ còn lại của lớp tôi sau học kì một thế là mất hết. Lỗi tại ai? Người trách thủ quỹ vô ý khi đem theo số tiền lớn thế. Người bực bội buông lời gắt gỏng nhau. Mọi chuyện đến nước này, ai cũng đòi truy ra thủ phạm.
Lớp trưởng hét lớn:
- Yêu cầu các bạn trật tự.
Thủ quỹ phân tích:
- Số tiền mất vào ngày thứ sáu hôm qua, mình chỉ đi ra ngoài vào giờ ra chơi, nên số tiền đó chỉ có thể mất vào khoảng thời gian đó.
Một giọng nói phía dưới vang lên:
- Vậy ai ở lại lớp hôm qua thì là thủ phạm.
Lớp trưởng hỏi:
- Ai biết ai ở lại lớp hôm qua?
Giọng Tùng, cậu bạn ngồi gần thủ quỹ vang lên:
- Hôm qua Minh ở lại lớp đó, hỏi Minh đi.
Mọi ánh mắt đỏ dồn về phía Minh, kể cả tôi. Bất ngờ, ngỡ ngàng...
Bí thư lên tiếng:
- Bạn Minh có thể giải thích.
Minh đứng bật dậy nhìn khắp lượt rồi nói:
- Tôi ở lại, không có nghĩa tôi lấy. Tôi không muốn giải thích nhiều, sự thật rồi cũng có ngày sáng tỏ. Tôi chỉ muốn nói với người đã lấy số tiền đó, liệu bạn có hạnh phúc không khi dẫm đạp lên cả lòng tự trọng của mình.
Minh cầm lấy cặp rồi bước nhanh ra khỏi lớp. Cả lớp rộ lên lời bàn tán. Tôi chạy vội theo Minh.
- Minh ơi, chờ Nhi với.
Thật may là Minh vẫn nghe thấy tiếng tôi gọi, Minh dừng lại chờ tôi...
- Nếu Minh có lỡ tay lấy số tiền đó thì...
Minh cắt lời tôi khi tôi chưa nói xong câu, chưa bao giờ tôi thấy Minh giận dữ như thế, tôi không dám nhìn vào mắt Minh.
- Cả thế giới này có thể không tin Minh, nhưng tại sao, lại là Nhi...
- Nhi không có ý đó, chỉ là...
- Đủ rồi, con người ta đến với nhau bằng niềm tin, Nhi không tin Minh, Minh không còn gì để nói nữa, tạm biệt.
Minh quay đi khi tôi chưa kịp nói gì và tôi còn biết nói gì...Tại sao tim tôi đau nhói thế này?
Một tuần sau.
Minh đã được minh oan. Người lấy số tiền đó chính là Tùng, người ngồi gần thủ quỹ. Chính vì ngồi gần nên Tùng dễ dàng thực hiện được mà không ai nghi ngờ. Không ai khác mà chính Lan, bí thư đã tìm ra thủ phạm. Đã từ lâu tôi biết tình cảm Lan dành cho Minh rất đặc biệt, và có lẽ bây giờ tôi đã hiểu tình cảm đó nhiều đến thế nào...
Đã một tuần tôi không nói chuyện và liên lạc với Minh. Minh giận tôi. Uh, tôi biết tôi sai. Nhưng sự ích kỷ trong tôi không cho phép tôi nói lời xin lỗi. Bao nhiêu lần, tôi bấm số Minh rồi không đủ can đảm để nói, bao nhiêu lần tôi soạn tin nhắn: “Nhi xin lỗi” mà không dám gởi đi. Tôi hèn nhát, tôi hiếu thắng... Tôi cứ nghĩ rồi Minh cũng tha thứ cho tôi như bao lần trước. Mỗi một buổi sáng trước khi đi học, tôi vẫn nghĩ thầm, biết đâu hôm nay lên lớp, Minh lại cười với tôi...Và rồi, tôi lại thất vọng. Tôi không khóc, tôi ghét khóc. Uh, thì có gì đâu mà phải khóc. Không có Minh, tôi vẫn là tôi mà...
Tôi đã sai... không có Minh, tôi không còn là tôi nữa. Tôi buồn, tôi cô đơn và... tôi nhớ Minh đến da diết. Đôi khi, tôi muốn mình ghét Minh, nhưng tôi không làm được và tôi không có lý do gì để làm thế.
Trống rỗng là cảm giác càng ngày càng lớn lên trong tôi...

Một tháng sau.
Càng ngày Minh càng thân thiết với Lan hơn. Tôi bắt đầu có thói quen quan sát. Lan hay cười vu vơ trong lớp hơn. Minh cũng thường hướng ánh mắt về phía Lan. Có lẽ, trong quá khứ, ánh mắt đó đã từng dành cho tôi...
Tôi không đủ can đảm để làm hòa, tôi đâu có tư cách gì... tôi đã từng bỏ rơi Minh trong lúc Minh cần tôi nhất mà. Chính tôi còn không tha thứ được cho bản thân mình cơ mà. Tôi ước rằng mọi thứ có thể quay trở lại, Minh lại chở tôi đi học trên con đường quen thuộc. Minh lại hát cho tôi nghe những bản tình ca Ngô Thụy Miên đầy da diết, tác giả mà Minh rất yêu thích. Minh lại cùng tôi đi ăn kem trong những ngày đông lạnh tê tái dù đứa nào cũng rét run người...
Tôi hay lang thang một mình hơn, và lạ thay, dù đi dâu, tôi cũng thấy những kỉ niệm của hai đứa ùa về. Tôi như con ngốc lạc lối tìm lại kỹ niệm và vùng vẫy trong đó, để rồi khi nhận ra thực tế thì cảm giác càng buốt giá...
Có phải hạnh phúc là mong manh, khi đã mất đi rồi, ta mới nhận ra điều ta đã từng có là điều tuyệt vời nhất?
Ba tháng sau.
Năm học kết thúc, lớp làm lễ chia tay. Tôi cảm thấy nhẹ lòng hơn. Từ nay, tôi không phải gặp Minh và Lan nữa. Uh, thì tôi ghét Lan, ghét cái kiểu dịu dàng, ghét cái kiểu hay quan tâm người khác, ghét vì Lan khiến Minh xa tôi hơn... Hay tôi ghét cái tôi ích kỷ trong tôi. Tại sao tôi không thể nào thật lòng chúc mừng với hạnh phúc của Minh cơ chứ. Tôi... đồ đáng ghét...
“ Mình gặp nhau nha Nhi, công viên, chỗ cũ, 7h. Minh đợi Nhi...” Tin nhắn Minh gởi cho tôi vào ngày cuối cùng của năm học.
7h
Tôi tới điểm hẹn và thấy Minh đã ở đó. Minh vẫn luôn thế, luôn tới sớm và đợi tôi. Minh đã từng nói với tôi rằng, Minh thích cảm giác đợi chờ một ai đó, cảm giác từng bước chân ai đó đang đi về phía mình khiến ta thấy bình yên. Và chính giây phút này, tôi hiểu rằng được một ai đó chờ đợi mình cũng là một hạnh phúc, bởi dẫu ta có lạc lối ở phương nào, vẫn có một bến đỗ mãi ở đó vì ta. Minh mỉm cười với tôi, nụ cười một thời rất quen thuộc. Dường như mọi thứ tôi định sẽ nói với Minh đều trở nên vô nghĩa. Tôi ấp úng:
- Minh ah. Nhi... xin lỗi...về tất cả...
Minh xoa đầu tôi:
- Uh, Minh cũng từng nghĩ, Minh sẽ giận Nhi cả cuộc đời này... Nhưng rồi, Minh không làm được, Minh đã tha lỗi cho Nhi rồi...
Bỗng tôi nhận ra rằng thật lòng xin lỗi một ai đó với cả tầm lòng không phải là đáng xấu hổ mà chính là được sống thật với lòng mình nhất. Tại sao tôi không nhận ra điều này sớm hơn, để phải lãng phí quá nhiều thời gian.
- Lan là người tốt... hơn Nhi...
- Không, Nhi cũng là người tốt. Mỗi người đều là một ai đó, ai cũng có một tấm lòng để sống giữa cuộc đời này. Hãy là chính mình! Trước đây, Minh thích được tha thứ cho Nhi, được che chở cho Nhi, được chăm sóc cho Nhi... không vì một lý do gì cả. Vì ở bên Nhi, Minh thấy mình mạnh mẽ, thấy mình bao dung, thấy mình vui vẻ... Minh là thằng ngốc, phải không? Ai cũng có một phần ngốc nghếch trong con người mà, chính Minh cũng không hiểu tại sao mình như thế, và có lẽ cũng không cần phải có đáp án chính xác cho câu hỏi đó...
- Nhưng chưa bao giờ Nhi vì Minh...
- Uh, Minh không đòi hỏi gì cả... Có lẽ, Lan đã giúp Minh cảm nhận sâu sắc hơn cuộc sống này... Lan cho Minh nhiều hơn những gì Minh dành cho Lan. Tình cảm đó được xây lên bằng niềm tin trọn vẹn Lan dành cho Minh. Và với Minh, thế là đủ để ấm áp, đủ để yêu thương.
- Ôm Nhi một lần được không?... Như một người bạn...
- Nhi ơi, hãy sống bằng trái tim và cảm nhận bằng tâm hồn... Thế giới sẽ mở ra theo một góc nhìn hoàn toàn khác. Hãy tin Minh.
Cả cuộc đời này, tôi sẽ không quên cái ôm chặt và vòng tay ấm áp đó. Lần đầu tiên, tôi ước rằng giây phút này sẽ là mãi mãi.
Minh vẫy chào tôi, giờ Minh chỉ là cái bóng nhỏ phía xa tít. Con đường tôi đi bây giờ sẽ không còn Minh như trước đây nữa rồi.
“ Minh ah, Nhi sẽ bắt đầu lại, tập xin lỗi một người, tập chờ đợi một người, tập yêu thương một người bằng trọn vẹn niềm tin... Liệu có muộn màng cho một bắt đầu không Minh?”
Tôi sẽ không khóc đâu, tôi ghét khóc, chỉ là cái gì đó mặn chát trên môi tôi thôi...
- Gửi từ Mỹ Hương
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.



