Mùi nén cháy tuổi thơ
2020-09-09 01:20
Tác giả:
Ngọc Phúc Lưu
blogradio.vn - Làm việc gì cũng hãy cứ cháy hết mình sẽ gặt hái được thành công. Mẹ tôi đã dạy tôi một bài học tuyệt vời qua mùi nén cháy. Mẹ tôi nay tóc đã bạc, chiếc cối đá xay bột như cuộc đời vất vả của mẹ được ba tôi cất lại để ở góc sau nhà, phủ lên một tấm áo cũ đã rất lâu rồi không còn dùng tới nữa nhưng mỗi lần về quê nhìn thấy nó lòng tôi lại bùi ngùi, tưởng như những ngày tháng bình yên tuyệt vời ấy như chỉ mới hôm qua.
***
Con người ai cũng có một quê hương, nơi chôn rau cắt rốn, nơi sinh ra và lớn lên và cũng chính là nơi để trở về.
Quê hương - hai tiếng thiêng liêng trong cuộc đời mỗi con người. Theo “định nghĩa” của nhà thơ Đỗ Trung Quân, quê hương là những điều thật bình dị, là chùm khế ngọt, là tuổi thơ thả diều trên đồng cỏ, là chiếc nón nghiêng che mỗi khi mẹ về.
Quê hương với tôi là bình dị và thân thương. Mỗi khi nhớ về quê hương, nhớ về tuổi thơ thì không thể nào quên được một thứ mùi đặc trưng - mùi nén cháy.
Quê tôi ở Quảng Nam, là nơi nổi tiếng với món mì Quảng. Nói là đặc sản nhưng thật ra mì Quảng là món ăn rất bình dị và phổ biến với người dân quê tôi.
Ngày xưa quê tôi còn nghèo, không có quán xá như bây giờ. Nên không phải lúc nào cũng được ăn mì Quảng. Mẹ tôi chỉ làm mì khi nhà có đám kị, hay có công thợ làm nhà, cắt lúa hoặc lúc anh chị tôi đi học xa về nhà. Vậy nên, những lúc nghe mẹ nói sẽ làm mì là tâm hồn tôi cứ vui phơi phới, háo hức, đợi chờ.
Thuở đó chưa có máy xay bột như bây giờ, muốn làm mì mẹ tôi phải ngâm gạo từ đêm hôm trước. Tờ mờ sáng mẹ tôi đã dậy rửa cối xay bột, chiếc cối đá xay bột rất nặng. Lúc đó tôi còn nhỏ nên xay không được, chỉ ngồi trông mẹ xay, thỉnh thoảng cầm cái bẹ chuối mẹ tôi cắt nhỏ để lùa nước bột xuống thau mẹ tôi hứng sẵn.
Mẹ tôi xay nhanh thoăn thoắt, những giọt sữa trắng hơi sền sệt chảy ra thành dòng xung quanh cối. Tôi nhìn mẹ, thấy trên trán mẹ lấm tấm giọt mồ hôi. Vậy đó, ngày xưa, đâu phải dễ dàng mà có được tô mì để ăn.
Nhà tôi đông người, lại chẳng mấy khi làm mì nên mỗi lần làm mẹ tôi thường ngâm nhiều gạo để khi làm xong còn đem cho cô dì, chú bác mỗi người một tô, vậy nên xay hết chỗ bột ấy cũng tầm 8h sáng.
Sau khi xay bột xong là đến khâu tráng mì. Trong khi mẹ tôi loay hoay tráng mì thì tôi đã làm sẵn một chén mắm cái ớt. Lá mì đầu tiên đem ra nóng hổi chấm với mắm ớt cay xè thực sự ngon không tả nổi.
Thế hệ 8X Quảng Nam trở về trước có lẽ còn nhớ cảm giác này. Sở dĩ tôi nói vậy bởi vì thế hệ 9X về sau ở quê tôi cuộc sống đã hiện đại dần. Người ta mua những chiếc máy xay bột về rồi tráng mì đem đi bán. Muốn ăn thì mua về ăn. Tiện lợi đấy nhưng đâu còn được cái cảm giác đợi chờ những lá mì nóng hổi ra lò như tôi thuở nào.
Mẹ tôi chặt hai tàu lá chuối rửa sạch, lót lên bàn. Những lá mì nóng hổi tráng xong, mẹ tôi dùng một que tre nhỏ được ba tôi vót mỏng để vớt ra đặt lên chỗ lá chuối ấy, đợi nguội rồi mới xếp chồng lên nhau.
Trước khi cắt mì ra thành những sợi nhỏ để chan nước thì mẹ tôi khử một chén dầu để thoa lên mì cho khỏi dính khi cắt. Dầu ở đây là dầu phụng - quê tôi người dân không ăn dầu thực vật đóng chai sẵn bày bán ở chợ mà ăn dầu phụng (phộng), dầu được ép thủ công từ cây đậu phộng.
Khi dầu nóng mẹ tôi đập dập vài củ nén bỏ vào. Thông thường người ta canh chừng khi nào những củ nén chuyển sang màu vàng là được nhưng mẹ tôi thì khác. Bà bảo để cho củ nén cháy một chút, không phải là cháy khét mà chỉ vừa cháy cháy vớt ra là được. Lúc đó dầu sẽ thơm hơn.
Mùi nén cháy ấy thực sự không lẫn đi đâu được, hồi đó tôi ước chi có thể gom hết cái mùi nén cháy nồng nàn ấy nhét vào cái hộp như hộp dầu cù là mẹ tôi hay dùng để ngửi cho thỏa thích. Dù ước mơ dị thường ấy không thành nhưng như có một phép màu, cái mùi tuyệt vời ấy cứ phảng phất trong tôi. Dẫu sau này trưởng thành, đi xa, mỗi lần ngang qua nhà ai phi thơm mùi nén lòng tôi lại bồi hồi nhớ quê, nhớ mẹ biết bao nhiêu.
Ngày đó tôi có một thắc mắc hỏi mẹ là tại sao phải để nén cháy một chút mới thơm. Mẹ chỉ cười “Ngày xưa lúc mẹ mới tập tành nấu ăn bà ngoại bày mẹ thế”. Nhưng sau này khi đọc tiểu thuyết “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” tôi mới nghiệm ra một điều “Trước khi con chim lìa đời thì hót lên tiếng hót hay nhất của nó, các sự vật khác cũng vậy, trước khi tan vào hư không thường phát lộ hết tinh anh của mình”.
Làm việc gì cũng hãy cứ cháy hết mình sẽ gặt hái được thành công. Mẹ tôi đã dạy tôi một bài học tuyệt vời qua mùi nén cháy. Mẹ tôi nay tóc đã bạc, chiếc cối đá xay bột như cuộc đời vất vả của mẹ được ba tôi cất lại để ở góc sau nhà, phủ lên một tấm áo cũ đã rất lâu rồi không còn dùng tới nữa nhưng mỗi lần về quê nhìn thấy nó lòng tôi lại bùi ngùi, tưởng như những ngày tháng bình yên tuyệt vời ấy như chỉ mới hôm qua.
© Ngọc Phúc Lưu - blogradio.vn
Xem thêm: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống






