Mùi nén cháy tuổi thơ
2020-09-09 01:20
Tác giả:
Ngọc Phúc Lưu
blogradio.vn - Làm việc gì cũng hãy cứ cháy hết mình sẽ gặt hái được thành công. Mẹ tôi đã dạy tôi một bài học tuyệt vời qua mùi nén cháy. Mẹ tôi nay tóc đã bạc, chiếc cối đá xay bột như cuộc đời vất vả của mẹ được ba tôi cất lại để ở góc sau nhà, phủ lên một tấm áo cũ đã rất lâu rồi không còn dùng tới nữa nhưng mỗi lần về quê nhìn thấy nó lòng tôi lại bùi ngùi, tưởng như những ngày tháng bình yên tuyệt vời ấy như chỉ mới hôm qua.
***
Con người ai cũng có một quê hương, nơi chôn rau cắt rốn, nơi sinh ra và lớn lên và cũng chính là nơi để trở về.
Quê hương - hai tiếng thiêng liêng trong cuộc đời mỗi con người. Theo “định nghĩa” của nhà thơ Đỗ Trung Quân, quê hương là những điều thật bình dị, là chùm khế ngọt, là tuổi thơ thả diều trên đồng cỏ, là chiếc nón nghiêng che mỗi khi mẹ về.
Quê hương với tôi là bình dị và thân thương. Mỗi khi nhớ về quê hương, nhớ về tuổi thơ thì không thể nào quên được một thứ mùi đặc trưng - mùi nén cháy.
Quê tôi ở Quảng Nam, là nơi nổi tiếng với món mì Quảng. Nói là đặc sản nhưng thật ra mì Quảng là món ăn rất bình dị và phổ biến với người dân quê tôi.
Ngày xưa quê tôi còn nghèo, không có quán xá như bây giờ. Nên không phải lúc nào cũng được ăn mì Quảng. Mẹ tôi chỉ làm mì khi nhà có đám kị, hay có công thợ làm nhà, cắt lúa hoặc lúc anh chị tôi đi học xa về nhà. Vậy nên, những lúc nghe mẹ nói sẽ làm mì là tâm hồn tôi cứ vui phơi phới, háo hức, đợi chờ.
Thuở đó chưa có máy xay bột như bây giờ, muốn làm mì mẹ tôi phải ngâm gạo từ đêm hôm trước. Tờ mờ sáng mẹ tôi đã dậy rửa cối xay bột, chiếc cối đá xay bột rất nặng. Lúc đó tôi còn nhỏ nên xay không được, chỉ ngồi trông mẹ xay, thỉnh thoảng cầm cái bẹ chuối mẹ tôi cắt nhỏ để lùa nước bột xuống thau mẹ tôi hứng sẵn.
Mẹ tôi xay nhanh thoăn thoắt, những giọt sữa trắng hơi sền sệt chảy ra thành dòng xung quanh cối. Tôi nhìn mẹ, thấy trên trán mẹ lấm tấm giọt mồ hôi. Vậy đó, ngày xưa, đâu phải dễ dàng mà có được tô mì để ăn.
Nhà tôi đông người, lại chẳng mấy khi làm mì nên mỗi lần làm mẹ tôi thường ngâm nhiều gạo để khi làm xong còn đem cho cô dì, chú bác mỗi người một tô, vậy nên xay hết chỗ bột ấy cũng tầm 8h sáng.
Sau khi xay bột xong là đến khâu tráng mì. Trong khi mẹ tôi loay hoay tráng mì thì tôi đã làm sẵn một chén mắm cái ớt. Lá mì đầu tiên đem ra nóng hổi chấm với mắm ớt cay xè thực sự ngon không tả nổi.
Thế hệ 8X Quảng Nam trở về trước có lẽ còn nhớ cảm giác này. Sở dĩ tôi nói vậy bởi vì thế hệ 9X về sau ở quê tôi cuộc sống đã hiện đại dần. Người ta mua những chiếc máy xay bột về rồi tráng mì đem đi bán. Muốn ăn thì mua về ăn. Tiện lợi đấy nhưng đâu còn được cái cảm giác đợi chờ những lá mì nóng hổi ra lò như tôi thuở nào.
Mẹ tôi chặt hai tàu lá chuối rửa sạch, lót lên bàn. Những lá mì nóng hổi tráng xong, mẹ tôi dùng một que tre nhỏ được ba tôi vót mỏng để vớt ra đặt lên chỗ lá chuối ấy, đợi nguội rồi mới xếp chồng lên nhau.
Trước khi cắt mì ra thành những sợi nhỏ để chan nước thì mẹ tôi khử một chén dầu để thoa lên mì cho khỏi dính khi cắt. Dầu ở đây là dầu phụng - quê tôi người dân không ăn dầu thực vật đóng chai sẵn bày bán ở chợ mà ăn dầu phụng (phộng), dầu được ép thủ công từ cây đậu phộng.
Khi dầu nóng mẹ tôi đập dập vài củ nén bỏ vào. Thông thường người ta canh chừng khi nào những củ nén chuyển sang màu vàng là được nhưng mẹ tôi thì khác. Bà bảo để cho củ nén cháy một chút, không phải là cháy khét mà chỉ vừa cháy cháy vớt ra là được. Lúc đó dầu sẽ thơm hơn.
Mùi nén cháy ấy thực sự không lẫn đi đâu được, hồi đó tôi ước chi có thể gom hết cái mùi nén cháy nồng nàn ấy nhét vào cái hộp như hộp dầu cù là mẹ tôi hay dùng để ngửi cho thỏa thích. Dù ước mơ dị thường ấy không thành nhưng như có một phép màu, cái mùi tuyệt vời ấy cứ phảng phất trong tôi. Dẫu sau này trưởng thành, đi xa, mỗi lần ngang qua nhà ai phi thơm mùi nén lòng tôi lại bồi hồi nhớ quê, nhớ mẹ biết bao nhiêu.
Ngày đó tôi có một thắc mắc hỏi mẹ là tại sao phải để nén cháy một chút mới thơm. Mẹ chỉ cười “Ngày xưa lúc mẹ mới tập tành nấu ăn bà ngoại bày mẹ thế”. Nhưng sau này khi đọc tiểu thuyết “Tiếng chim hót trong bụi mận gai” tôi mới nghiệm ra một điều “Trước khi con chim lìa đời thì hót lên tiếng hót hay nhất của nó, các sự vật khác cũng vậy, trước khi tan vào hư không thường phát lộ hết tinh anh của mình”.
Làm việc gì cũng hãy cứ cháy hết mình sẽ gặt hái được thành công. Mẹ tôi đã dạy tôi một bài học tuyệt vời qua mùi nén cháy. Mẹ tôi nay tóc đã bạc, chiếc cối đá xay bột như cuộc đời vất vả của mẹ được ba tôi cất lại để ở góc sau nhà, phủ lên một tấm áo cũ đã rất lâu rồi không còn dùng tới nữa nhưng mỗi lần về quê nhìn thấy nó lòng tôi lại bùi ngùi, tưởng như những ngày tháng bình yên tuyệt vời ấy như chỉ mới hôm qua.
© Ngọc Phúc Lưu - blogradio.vn
Xem thêm: Khi mẹ nhớ con – mẹ gọi, khi con nhớ mẹ - mẹ ở đâu?
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.






