Mùa hè năm ấy
2014-11-27 01:00
Tác giả:
Tôi bị quẳng khỏi nhà khi đỗ vào đại học. Đã qua 3 năm, tôi 22 tuổi, là sinh viên năm cuối. Tôi kém năng động, chỉ số may mắn tụt thấp nên chưa làm được việc gì. Những con người vô công rồi nghề như tôi vẫn nhận “lương” trợ cấp hàng tháng từ gia đình. Tôi bị đeo bám nặng nề bởi suy nghĩ mình là đứa ăn bám.
Kết thúc học kỳ, tôi xin vào làm ở một cửa hàng tạp hóa. Đến như đã hẹn, tôi gặp một người đàn ông gầy gò, cao khoảng 1m6, đang giương đôi mắt to thô lố nhìn ra ngoài đường. Đó là anh chủ cửa hàng. Tôi học ngành Văn, lại chậm tính toán. Anh từ chối, bảo tôi “không phù hợp với công việc kinh doanh cho lắm”. Cái miệng tôi cứ dẻo kẹo xin, cuối cùng tôi được nhận vào làm.
Chỗ làm của tôi có chị U30 vẫn chưa chồng. Vẻ u buồn không che giấu được dưới cặp kính dày như đít chai của chị đôi khi thành trò tếu cho anh, tôi và mấy nhân viên trẻ hơn. “Anh có tuổi rồi nhưng không ưng gái già đấy”. Còn anh, các chị đặt biệt danh là “mắt ếch”. Tôi nghĩ đôi mắt ấy lợi hại hơn camera trong cửa hàng. Anh quan sát khách vào mua hàng, cách nhân viên chăm sóc khách, thao tác khi thanh toán dưới quả mắt vĩ đại ấy.
Mùa World Cup, cửa hàng đông khách mua bia, rượu, cafe, thuốc lá, đồ nhậu. Tôi chạy chóng mặt chuyển hàng từ chỗ giao nhận vào kho, lại bưng bê đồ giúp khách đến cận giờ nghỉ làm. Đêm muộn, thỉnh thoảng có khách hàng quen mua hàng rồi tiện đường đưa tôi về. Tôi chẳng nghĩ gì, trèo tót lên xe. Có hôm vội vã từ trường về không kịp thay đồ, tôi mặc váy, ngồi vắt chéo chân, choàng tay qua eo anh khách để khỏi ngã.

Ngày hôm sau, câu chuyện bắt đầu từ những lời giáo huấn, đôi khi đầy triết lý, lắm khi cũng hằn học khi người ta bực giận đến mất trí. Như chỉ đợi tôi mắc lỗi, anh tuôn vẻ khó chịu mạnh như núi lửa:
- Cô đi làm hay đi chơi đấy? Tôi đã nói ngay từ đầu, đi làm tiếp xúc với nhiều người thì không mặc váy ngắn hay quần sooc. Nói cô không nghe, bây giờ lại còn đi về nửa đêm với đàn ông lạ mặt.
Tôi nhìn anh, mắt long lanh như hai hòn bi ve vừa vớt dưới nước lên. Tôi mở căng mắt không dám chớp. Chỉ e rằng một chuyển động nhẹ nhàng của đồng tử cũng đủ khiến túa ra bao hờn tủi và uất ức. Các chị nháy mắt, hiệu tôi đừng cãi lại. Anh bao giờ cũng thế, luôn làm ầm lên khi nhân viên làm việc không ưng ý. Khi đi làm, tôi phải học cách nhẫn nhịn và chấp nhận cả khi mình đúng hoặc những lý do kia hoàn toàn vô lý. Cuộc sống mưu sinh là một mặt khác của đời sống này khi tôi còn là sinh viên. Ở môi trường đại học của tôi, thầy cô thích nhất khi sinh viên phản biện, tranh luận sôi nổi và bày tỏ chính kiến riêng. Như tôi đang suy nghĩ miên man đủ mọi thứ trong đầu đây, chỉ một câu cãi lại không tốt, người chủ có quyền hất tôi ra khỏi quán và từ biệt người nhân viên mới. Nghĩ đến thế, tôi không khóc, cũng không cãi lại. Chỉ cúi đầu lặng lẽ như ăn năn, hối lỗi chân thành.
Ngày kỷ niệm khai trương bốn năm mở cửa hàng, chúng tôi quẩy ở một quán bar trong lòng thành phố. Sau đó, anh đưa tôi về dù đã ngà ngà say. Xe chạy dưới đường vắng, anh băng qua những ngã rẽ tắt xa lạ. Khắp các con phố lập lòe ánh đèn từ các biển hiệu nhà nghỉ. Đến đầu phố Nhân Hòa, anh đưa tôi vào nằm chung trong một cái ổ trâu cùng với anh và chiếc Liberty nặng trịch. Tôi chỉ hơi đau tay một chút. Tôi chật vật để nhấc xe lên, kéo cả anh dậy. Tôi cầm lái. Anh ngồi sau, đầu đập đập vào lưng tôi, rên rỉ:
- Anh đau đầu quá!
Tôi tính đưa anh về cửa hàng để đứa cháu anh xử lý. Nó chưa về. Tôi ngồi cạnh anh, nghe những tiếng rền rẫm nồng nặc mùi rượu của anh: Anh muốn tắm! Sao em không về nhà em đi…
Tôi không yên tâm để anh ở lại một mình. Tôi sợ nếu anh chết, những chiếc camera đặt ở một vài vị trí quan trọng sẽ giúp công an dễ dàng truy ra. Tôi giữ người anh khi nôn mửa, thay áo cho anh 3, 4 lần dính bẩn, kéo anh từ đất lên giường khi anh ngã. Khi anh thiếp dần đi trong giấc ngủ, tôi cứ ngồi bên cạnh anh, để anh nắm chặt những ngón tay gầy bé.
Gần 1h30 sáng, đứa cháu trở về cười hềnh hệch:
- May quá, về sớm lại chết mình dọn dẹp.
Tôi làm nhân viên bán hàng tại cửa hàng của anh được hai tháng. Sau đó, tôi chủ động xin nghỉ vì lý do tập trung làm khóa luận tốt nghiệp. Thỉnh thoảng, anh vẫn gọi điện thoại hỏi han việc học hành, sức khỏe. Thành như một thói quen, không khi nào anh quên nhắc chuyện nhiều khách hàng nam hỏi về tôi với giọng điệu giễu nhại khó chịu.
Thời gian cuối đang gấp rút, đêm nào tôi cũng thức đến muộn gõ luận văn trên laptop. Điện thoại đổ chuông. 23 giờ 30 phút. Chí Quân. Tên anh là Chí Quân.
- Anh qua đón em đi ăn khuya nhé!
Anh cúp máy vội, không cho tôi cơ hội được mở lời từ chối hay nhận lời.
- Em gầy đi thì phải. Làm luận văn vất vả lắm hả? Định lấy điểm tuyệt đối đấy hả cô sinh viên trường Văn?
Tôi cười, bất ngờ khi lần đầu tiên thấy con người này hỏi han vài lời dễ chịu như vậy:
- Anh ghét em lắm hả?
- Là thế nào nhỉ?
- Thì lúc nào anh cũng khắt khe với em, tỏ vẻ khó chịu với em.
Anh nhìn tôi, tay anh chạm vào phần xương quai hàm:
- Lỗi trang điểm này.
Kiểu cười cửa anh làm tôi thấy ngại. Tôi bỏ qua lời hỏi lúc trước khi anh tránh đi không trả lời. Anh đưa tôi về. Suốt đoạn đường chỉ đợi đến phút cuối nói “chào anh”, “chào em” rồi tôi cắm đầu đi mất dạng, không ngoảng lại.
Tôi nằm đợi anh nhắn tin chúc ngủ ngon, nhưng cũng phải gần một tiếng sau mới có tin nhắn gửi đến:
- Anh về nhà rồi. Em ngủ sớm đi.
Đàn ông 40 tuổi không biết lãng mạn. Chưa chắc. Nhiều tuổi phải tâm lý hơn ấy chứ! Tôi suy nghĩ về con người anh. Già. Ế vợ. Nóng tính. Không lãng mạn. Nói nhiều. Và n tật xấu khác. Tôi lắc đầu nguây ngẩy. Người như thế không thể nào mà chấp nhận được. Trong đầu tôi chỉ gạn lại lời hỏi chưa có lời đáp lại: Vì sao anh ấy luôn tỏ ra khó chịu với mình? Tôi muốn đuổi suy nghĩ ấy đi.
Những ngày cuối tháng Tư, luận án của tôi đã gác máy, đợi ngày bảo vệ. Tôi sửa soạn đồ đạc, tranh thủ về quê thăm gia đình. Điện thoại đổ chuông từ số điện thoại đã mốc vì lâu ngày không liên lạc:
- Cô nhân viên mới đã nghỉ việc ơi, tối rảnh em qua cửa hàng nhận quà nhân ngày Quốc tế lao động nhé!
Tôi nhìn nhanh lên tờ lịch tường thấy số 29 to đùng, nghĩ bụng chạy xe ra ngoài cửa hàng lại kiếm thêm ít quà cho túi đồ về thăm quê thêm phong phú:
- OK. Em cảm ơn anh ạ.
Buổi tối, như đã hẹn, tôi ra cửa hàng. Các nhân viên nhận quà và được nghỉ làm sớm từ 29 đến hết 1/5. Chúng tôi ngồi trò chuyện trong một quán cafe trên tầng thứ 21.
- Em xong luận án chưa?
Vẫn một vài câu hỏi cũ, anh chẳng bao giờ quên hỏi chuyện học hành của tôi cả. Câu chuyện vẫn dài, tôi đứng dậy đi trước khi điện thoại réo chuông của cô bạn cùng phòng.
- Có lẽ em phải về thôi. Nhà trọ em có quy định đóng cửa trước 11h30 đêm anh nhé!

Tiếng vỗ tay rào rào từ phía dưới hội trường. Bạn bè tôi lục đục chen chân nhanh khỏi vị trí ngồi tiến lên trên bục cao, nơi tôi vừa kết thúc buổi bảo vệ khóa luận.
Trong đám bạn bè lố nhố ấy chen vào một giọng đàn ông đã lớn tuổi:
- Chúc mừng em!
- Ơ, sao anh biết…
Anh tặng tôi bó hoa to đùng với nụ cười tươi vui hiếm thấy. Anh nói sẽ đợi tôi bên ngoài. Kết thúc câu chuyện sớm với bạn bè, tôi đánh võng trên đôi giày cao gót ra phía ngoài cổng trường Nhân Văn. Anh vẫn đứng đợi. Đôi mắt to như mắt ếch đang nhìn đường phố trong lúc chờ đợi. Anh đưa tôi đi ăn những món tôi thích, dù “phải lên rừng hay xuống biển”, “vì hôm nay là ngày của em”.
- Anh này, sao anh biết hôm nay là ngày em bảo vệ hay vậy?
- Facebook thật kỳ diệu khi có tính năng tạo các mối quan hệ “Sam Sam đang có quan hệ chung sống với Lynh Paris” mà. Em nhớ không, trong hồ sơ xin việc em gửi qua email có tất tần tật thông tin về em. Có cả link facebook nữa đấy. Đúng chưa?
- Anh khôn phết nhỉ?
- Này nhé, anh là người, phải nói anh thông minh chứ. À, anh add facebook với em rồi đấy, lúc nào online xác nhận, sẵn tiện em click chuột chỉnh sửa thành “Sam Sam đang hẹn hò với Chí Quân” nhé! Mà em đi làm trở lại được rồi chứ?
Tôi im lặng không nói. Gương mặt vốn đỏ gay vì nắng tháng Năm lại càng tưng bừng hơn trước đề nghị của anh. Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện có mối quan hệ đặc biệt nào đó với người lớn tuổi hơn mình, chưa kể đó còn là người đàn ông luôn gây cho tôi cảm giác bực dọc, khó chịu trước những câu nói khó chịu, soi xét. Trời nóng, tôi muốn mặc quần sooc. Tôi đi bộ đi làm, tôi sẽ nhảy tót lên xe một khách quen trong trường hợp dự cảm của mình là tin tưởng được,.. Anh khó chịu với những chuyện đó, có nghĩa là tôi không làm hài lòng anh. Nhưng ngay lúc này điều tôi cần làm là nói một điều gì với anh ấy? Đồng ý hay từ chối? Bỏ đi hay ngồi lại? Mỉm cười hay lạnh lùng?
Chúng tôi ngồi đối diện nhau. Tôi không dám đối diện với anh. Điện thoại báo tin nhắn mới, tôi mở máy đọc:
- Híc. Em im lặng vậy?
Tôi ngẩng cao đầu, nhìn anh:
- Vâng, từ ngày mai em trở lại cửa hàng làm việc!
Sau ngày bảo vệ tốt nghiệp, tôi trở nên bận bịu. Bận đợi lấy bằng, bận đi làm trở lại ở cửa hàng, bận hẹn hò với anh già đầu Bốn. Anh vẫn nói nhiều, khó tính khi tôi cởi mở với khách nam, mặc quần sooc bán hàng. Ngày trước chỉ tỏ ra khó chịu, nhưng bây giờ là anh ghen.
- Lynh TrAng
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.


