Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mối tình nơi miền quê

2015-07-24 01:00

Tác giả:


blogradio.vn – Trên cánh đồng rộng mênh mông hun hút những gió chiều có ngôi mộ được xây bằng đá trắng. Nghe thoang thoang trong gió chiều những lời thề hẹn yêu thương, như của đôi trai tài gái sắc trong những ngày hạnh phúc.

***

Ở quê tôi có một cánh đồng được người ta gọi là “đồng hai mộ” bởi duy nhất ở nơi đó có một ngôi mộ được xây bằng đá trắng rất đẹp. Bên trong đó có một kim tĩnh chứa chung hai áo quan. Điều lạ thứ hai là hai người mất đó chưa kết hôn. Một tấm bia đá bị gió bụi thời gian ăn mòn ghi lại sự tích ngôi mộ. Những người địa phương như tôi thì được nghe kể câu chuyện này từ lúc bé.

Ngày xưa, cô Nga là thiếu nữ nhan sắc nhất vùng. Cô còn biết làm chiếu rất giỏi bởi làng tôi ngoài trồng lúa còn có nghề dệt chiếu. Những phiên chợ quê, cô Nga mang chiếu ra bán thì đắt hàng lắm. Một phần vì hàng cô làm đẹp, một phần vì cô gái dễ thương, lấy được tình càm của nhiều người. Trong số những kẻ cảm mến cô có cậu học trò tên hai Nhân, là con trai lớn của ông giáo Hoàng. Gia đình ông giáo là một tấm gương cho sự nề nếp gia phong. Năm người con của ông được lần lượt đặt tên Nhân, Trí, Tín, Lễ, Nghĩa như một tôn chỉ sống của gia đình ông. Còn một người theo đuổi cô Nga nữa , đó là Sáu Hoàng. Hắn là đứa con trai út cầu tự của gia đình ông cả Tùng. Gia đình này giàu “nứt đố đổ vách” ai trong vùng cũng biết. Hơn nữa có mấy đứa con gái đều lấy chồng làm quan, làm sĩ quan trong bộ máy chính quyền thời Pháp thuộc nên dân chúng đều nể mặt.

cánh đồng, tình yêu

Cuộc chay đua chiếm hữu trái tim người đẹp làng chiếu Tam Xuân chưa có hồi kết thúc bởi trái tim của cô Nga dành cho cậu Hai Nhân nhưng cha mẹ cô Nga lại vướng mắc công nợ với gia đình ông cả. Rồi cậu Hai Nhân đậu tú tài, phải lên Hà Nội học mấy năm. Trước lúc chia tay, đôi trai gái đã từng đến nơi mà sau này thành ngôi mộ đá để thề non, hẹn biển sẽ chung thủy đợi chờ nhau, sẽ thành vợ thành chồng.

Khi cậu Hai Nhân đi được chừng một năm thì ở quê nhà lại xảy ra nạn đói kém vì mất mùa, dịch bệnh. Ngoài số nợ cũ mà gia đình cô Nga chưa trả được cho gia đình ông cả Tùng, nay trong hoàn cảnh ngặt nghèo ấy gia đình cô lại phải đến vay mượn thêm của ông Cả. Đây đúng là thời cơ để họ giúp cho cậu con trai cưng đạt được ý nguyện. Gia đình ông Cả bắt buộc ông giáo phải gả Nga cho con trai họ nếu không sẽ đòi nợ cũ và không cho vay mới. Thậm chí họ còn đe dọa siết nợ ngôi nhà cả gia đình ông giáo đang ở cùng mấy sào ruộng. Cuối cùng vì chữ hiếu cũng không được, mà vì chữ tình cũng không trọn, cô Nga đã nhảy sông tự tử. Một buổi sáng trời còn se lạnh, người ta vớt được thi thể cô gái tuổi trăng tròn, xinh đẹp nết na. Theo lá thư tuyệt mệnh để lại dưới gối, cô bày tỏ chọn cái chết để chung thủy với lời hứa cùng Hai Nhân. Cô tạ lỗi cha mẹ và xin được chôn nơi cô và người yêu cô đã hẹn thề. Một ngôi mộ giản dị sau đó được dựng tại nơi cô gái di thư lại.

Tin dữ bay đến tai chàng trai đang chăm chỉ học hành ở Hà Nội. Chàng trở về làng cũ với tâm trạng vừa hận thù, vừa đau xót. Trong một đêm yên tĩnh vốn có của vùng quê, ngôi nhà ông Cả Tùng chìm trong biển lửa. Tất cả cơ ngơi mấy đời tích cóp bằng thủ đoạn xấu xa của gã phú hộ nay làm mồi cho lửa. Chính quyền sở tại nghi vấn do bàn tay Hai Nhân làm nhưng chúng chẳng thể bắt được thủ phạm vì Hai Nhân đã tự đâm vào ngực, nằm chết bên phần mộ người chàng yêu.

Rồi một ngôi mộ đất nữa được dựng kế bên ngôi mộ cô Nga. Từ khi hai người yêu thương nhau cho đến chết này mất đi, dân làng trong vùng nhận thấy như có sự phù hộ của họ. Đồng lúa tươi tốt quanh năm vì mưa thuận gió hòa. Trong giấc mơ, họ còn được thấy cô Nga và cậu Nhân về báo mộng dạy họ chăn nuôi, trồng trọt và xây đắp kênh mương tưới tiêu cho đồng ruộng.

Làng nghề dệt chiếu Tam Xuân cũng phát đạt hẳn lên từ khi sản phẩm gắn liền với câu chuyện tình đã trở thành bất tử trong đời sống người dân nhiều vùng. Tất cả già, trẻ đều đồng lòng quyên góp để xây lại hai ngôi mộ vào chung một quách bằng đá trắng, đẹp đẽ như hiện nay vì họ được tôn lên làm Thành Hoàng của làng. Đây cũng là ngôi mộ chôn đôi hai người yên giấc ngàn thu dưới ba tấc đất khi chưa thành vợ thành chồng.

Ngôi mộ đá ấy ngày càng được nhiều người đến nhang khói, thờ cúng. Những đôi trai gái trong làng yêu nhau cũng thường dẫn nhau đến mộ để thề ước chuyện tình yêu. Họ đồn thổi rằng ai gian dối trước vong linh cậu Nhân và cô Nga sẽ gặp kết thúc chẳng tốt đẹp! Tôi không dám lạm bàn về sự đa dạng của thế giới tâm linh chỉ viết lại một câu chuyện gắn với ngôi mộ đôi trên cánh đồng của quê tôi. Rất mong hậu thế biết làm điều lành, xa lánh điều dữ để những người yêu nhau chân thành như cô Nga, cậu Nhân sẽ không phải bảo vệ tình yêu của mình bằng những hành động tiêu cực nữa.

© Hải Triều – blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink


yeublogradio




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12

Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’

Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi

Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Nhà có hoa Tigon (Phần 1)

Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.

Có những yêu thương ở lại

Có những yêu thương ở lại

Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình

Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần

4 con giáp sau chuẩn bị tinh thần "hứng lộc" đúng dịp Tết này

Trong khi nhiều người còn đang loay hoay với những dự định dang dở, thì 4 con giáp dưới đây được dự báo sẽ có một cú "lội ngược dòng" ngoạn mục ngay từ dịp Tết, mở ra một năm tiền tài rủng rỉnh và cuộc sống viên mãn bất ngờ.

Con về đón Tết

Con về đón Tết

Con về đón Tết nao nao, Mừng vui vì thấy cha chào, mẹ trông. Tóc con giờ cũng trổ bông, Mẹ cha nay cũng lưng còng, da nhăn.

Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

Phụ nữ khổ tâm thường sẽ có thói quen này, muốn đổi vận hãy sửa ngay hôm nay

Người xưa có câu "tướng tự tâm sinh", mọi vất vả hay an nhàn của một người phụ nữ đôi khi không nằm ở số phận định sẵn, mà hiện hữu ngay trong từng bước đi, cách ăn uống mỗi ngày.

Những dấu chân không bao giờ mất

Những dấu chân không bao giờ mất

Giữa những bữa cơm gia đình tuổi mười sáu, mười bảy, có những dấu chân âm thầm in lại của yêu thương, tổn thương và những điều chưa kịp nói. Lớn lên rồi mới hiểu, có những ký ức tưởng rất nhỏ nhưng theo ta suốt cả đời.

back to top