Mẹ là trọn vẹn những yêu thương
2016-01-01 01:01
Tác giả:
Gửi tới người cả cuộc đời này con gọi tên là Mẹ!
Nếu như được sinh ra thêm một lần nữa, con có thể lại làm con gái của mẹ không?
Chắc chắn mẹ sẽ cười và gật đầu, mẹ sẽ trêu chọc con nữa. Nhưng con lại chẳng bao giờ dám hỏi mẹ điều giản đơn đó. Những lời thương yêu cứ mãi nằm gọn trong ngăn tim, để rồi sẽ tới một ngày con ăn năn vì đã chẳng thể lôi chúng ra gặp mẹ. Con ăn nói không khéo léo, sắc sảo như người ta. Con biết thảng khi mẹ cũng đượm buồn, nhưng con sẽ luôn sống tốt, để mẹ biết rằng con gái của mẹ, dù không nói ra nhưng yêu mẹ rất nhiều.
Đối với một đứa trẻ ngày thơ bé, mẹ là tay bế tay bồng, mẹ là thức ăn, là nguồn sữa ngọt. Khi lớn lên thêm một chút, nó nghĩ mẹ là người luôn luôn chiều chuộng mình. Lớn hơn nữa, nó bỗng dưng thấy mẹ thật lắm lời và phiền phức.
Và tới ngày nó trưởng thành, chín chắn hơn, đứa trẻ của ngày xưa giờ đây tin rằng mẹ là người phụ nữ nó yêu bằng cả con tim.
Có những đứa trẻ là kẻ may mắn như con vẫn kịp nhận ra tình yêu vẹn tròn của mình dành cho mẹ khi mẹ còn ở đó. Nhưng cũng có biết bao kẻ tới khi đánh mất mới loay hoay đi tìm, tìm lại hơi thở và vòng tay của mẹ, rồi chỉ có thể khóc than vì không bao giờ tìm ra người thứ hai để gọi lên tiếng “Mẹ” nữa.
Con đang cố gắng khiến mẹ cười thật nhiều khi có con bên cạnh. Con dành nhiều thời gian nói chuyện với mẹ hơn thay vì ngồi xem một bộ phim hay ngồi trước màn hình điện thoại. Từ khi con đi học xa nhà, không còn quanh quẩn gần mẹ như ngày xưa. Mỗi lần về nhà, con thực sự vui lắm, những mệt mỏi bám lấy con sau những chuyến xe đều rơi rụng cả. Nhìn mẹ cười, con hạnh phúc. Con hạnh phúc, mẹ sẽ vui cười.

Mẹ gói gọn cuộc đời mình trong căn nhà ấy. Ngày ngày lo cho gia đình từ những điều nhỏ nhặt nhất. Thế nhưng với mẹ đó là niềm vui, là tình yêu, là những việc khiến mẹ hạnh phúc.
Mẹ thật hiền, mẹ thật giỏi hy sinh, chịu đựng. Hai mươi năm nay mẹ ở bên bố, bên chúng con. Hai mươi năm mẹ tảo tần, cũng là quãng ấy thời gain mẹ mang tình thương rải khắp ngôi nhà, vườn tược. Dù nhiều khi những đứa con của mẹ không nhìn ra thứ yêu thương ấy, mẹ vẫn lẳng lặng vun trồng. Giờ thì ngay cả trong những giấc mơ, con vẫn có thể chạm vào nó. Nơi trí nhớ con còn lưu giữ, chẳng mấy khi con thấy mẹ khóc.
Con đã từng đọc và gần như sống trong những cuốn sách kể về người mẹ, và nhiều lần tim con đã thắt lại khi kết thúc một mảnh chuyện buồn – khi mà mãi tới ngày không còn mẹ nữa, đứa con mới biết mình vừa đánh mất món quà đẹp nhất trên đời.
Ngồi nghe mẹ kể về con khi còn thơ dại, con thấy mình thật là một đứa trẻ hư đốn. Con khóc suốt ngày, chẳng để yên cho mẹ làm việc. Ngày con chào đời, gia đình ta còn gặp nhiều khó khăn, vất vả, ấy vậy mà con lại cứ mè nheo như thế đấy. Nếu lời xin lỗi không quá ngượng ngập trong nhà, hẳn con đã nói xin lỗi mẹ mỗi ngày. Nhưng sẽ không bao giờ là đủ cho những mệt mỏi con từng vô ý gây ra.
Rồi tới khi con đi học, con cố gắng học tốt để được nhìn thấy khuôn mặt mẹ tự hào. Cho đến cái tuổi mà người ta gọi là “tuổi nổi loạn”, con vẫn không hề quậy phá hay hư hỏng gì, nhưng con bắt đầu khó chịu với mẹ, bắt đầu có vẻ chống đối và chán ghét mẹ. Những lời rầy la chỉ là muốn tốt cho con nhưng trong cái nhìn non dại của con ngày ấy, con nghĩ mẹ không thương mình. Những lần mẹ quan tâm quá mức cũng khiến con bực bội. Có lẽ điều gì mà ta có dư thừa, ta đều không coi trọng nhiều. Giờ nghĩ lại, con thấy mình thật khờ dại.

Thế nhưng mẹ chằng hề trách con. Mẹ là vậy đấy, vị tha và giàu tình thương vô bờ bến. Mãi mãi là mẹ của con!
Bố cho con đam mê cùng kiến thức, còn mẹ cho con ấm áp tâm hồn, khiến con thanh thản.
Cảm ơn bố đã tìm ra và yêu thương mẹ.
Cảm ơn bố đã chọn mẹ là người phụ nữ duy nhất trong đời.
Cảm ơn mẹ vì đã nhận lời cầu hôn từ bố.
Cảm ơn mẹ đã luôn là một phần quan trọng của gia đình.
Và con cũng vô cùng xin lỗi vì tất cả những lần khiến mẹ phiền lòng, những lần khiến mẹ buồn bã.
Con xin lỗi vì những lần trách móc, giận hờn, vì những lần con không nghe lời mẹ dạy.
Nếu có ai đó hỏi con đang muốn nói ra điều gì nhất, câu trả lời sẽ là “Con yêu mẹ nhiều lắm!”.
Nếu ai đó hỏi con có bao nhiêu yêu thương chất chứa trong trái tim của mẹ, con sẽ nói rằng nó là một con số dương vô cùng.
© Mầm – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.



