Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mặt trời của con

2025-02-03 18:20

Tác giả: Châu Hà


blogradio.vn - Mặt nó phụng phịu, khoanh tay chẳng chịu đút bánh vào mồm cho dù đã quá giờ học. Nhìn đĩa bánh cuốn trứng một cục mà nó thấy sao giống hòn bi ve và ông mặt trời thế, nhìn ghen ghét. Nó nhìn qua mặt mẹ…

***

Thưa cha, trăng hôm nay sao to và sáng thế?

Thưa mẹ, sao mặt trời lại to và đỏ hơn hôm qua?

Lúc còn nhỏ, con cảm tưởng nó chỉ to bằng hòn bi ve…

 

Cái bàn tày nhỏ xíu móng tay sắc dính toàn bùn đất cầm viên bi mà nhòm lên ông mặt trời. Nó nhíu mắt lại để đo kích thước. Mắt nó, bi ve và mặt trời như thẳng hàng nhau. Ánh nắng chiếu qua nước thuỷ tinh và cái dải trang trí bên trong hòn bi, chiếu vào con ngươi nó.

Nó nhăn mặt:

“Quái lạ, rõ ràng hôm qua hòn bi này còn to bằng mặt trời mà giờ nó đã bé đi rồi. Chẳng lẽ thằng Tèo lừa mình, tráo bi sao?”

Nó vừa lẩm bẩm vừa phân bua xem thằng Tèo hay ông mặt trời mới là kẻ lừa gạt nó.

Ai đã gạt mất viên bi thì nó không biết nhưng chắc chắn cái bụng đang réo lên òng ọc kia là đang không lừa gạt nó. Giờ nghỉ trưa, các bạn hì hục bát cơm trong lớp ở trường tiểu học của nó, nó vẫn cặm cụi với nền đất đá và mấy viên bi, so đo với mặt trời để mà lỡ giờ ăn. Nó hận thằng Tèo dụ nó chơi bi ve, nó hận ông mặt trời chói bức kì cục kia, hận cả mẹ nó sáng nay…

Nó còn nhớ y nguyên đĩa trứng trần mà mẹ nó mua cho nó sáng nay đi học, ở cái tiệm bánh cuốn quen thuộc ngay sát cửa cơ quan phân bón của bà ngoại. Mặt nó phụng phịu, khoanh tay chẳng chịu đút bánh vào mồm cho dù đã quá giờ học. Nhìn đĩa bánh cuốn trứng một cục mà nó thấy sao giống hòn bi ve và ông mặt trời thế, nhìn ghen ghét. Nó nhìn qua mặt mẹ…

ummm

Đến đây tôi chả nhớ gương mặt mẹ tôi lúc tôi tiểu học nữa nhưng…

Quay lại địa điểm gốc cây đa sau trường nơi bọn trẻ hay chơi bắn bi, nó đang hậm hực phần vì từ sáng đến giờ chưa có gì bỏ vào bụng, phần vì thấy ai, cái gì cũng chống đối lại nó. Nó ghét mẹ, nó đã bảo bao nhiêu lần là nó ghét cay ghét đắng bánh cuốn trứng nguyên lòng, nó phải chê ỏng chê eo bao nhiêu lần thì mẹ mới nhớ đây. Nó chẹp miệng than thở thở như ông cụ non, khổ nỗi là mẹ nó thích ăn loại bánh cuốn ấy mà nó thì lại không. Nó cũng muốn nhường mẹ nhưng lần một, lần hai thì được chứ, đến lần thứ e nờ rồi mà mẹ vẫn chẳng để tâm tới ý thích của nó chút nào. Tức quá, bức quá không làm gì được đá vào gốc cây cho bõ tức mà nó chợt liên tưởng mặt của mẹ với lòng đỏ trứng, ông mặt trời và hon bi ve, chợt no một bụng cười mà bõ công tức.

Đó, trẻ con chỉ vậy thôi, hồn nhiên và ngây dại, chả sợ ai và cũng chả hiểu cái gì, đến cả ông mặt trời nó còn gắt gỏng với.

Ấy vậy mà lớn lên chả có cái dũng khí chống đối lại ai nữa hoặc thậm chí còn không cho phép bản thân mình được tức giận trong lòng nữa. Lúc nào cũng sẽ phải đề phòng dạ vâng, dù sai, dù đúng, vẫn phải mỉm cười và thật bình tĩnh. Thực ra ta phải như vậy và điều đó cũng tốt nữa, chỉ là sẽ có đôi lúc mệt mỏi vì phải cuốn theo guồng quay của người trưởng thành, cảm giác hơi vô vị, sau đó sẽ là vô thức nhớ về cuộc sống vô tri của đứa trẻ ngổ ngáo trong ta ngày nào. Có bao nhiêu người đã nhận ra rằng chúng ta đều có điểm chung ấy?

Có bao nhiêu người dám nói lên tiếng nói của mình?

Đó, trẻ con chỉ vậy thôi, lúc nào chúng nó cũng nghĩ mình là trung tâm, ích kỷ và muốn mọi người chiều theo ý mình, so đo cả cái bánh cuốn với cả người đẻ ra mình.

Nhưng mà nó có đâu biết rằng, mẹ nó đã vất vả như thế nào để có được đĩa bánh cuốn 3 ngàn ấy, nó có đâu biết rằng mẹ nó dành tiền may áo của mình để có được 2 quả trứng mà đưa bác làm bánh cuốn và rồi mang về cho nó ăn?

Sau này nó lớn, nó mới nhận ra, những điều nhỏ nhặt ấy của mẹ, là tình cảm, là sự quan tâm, là kí ức tuổi thơ bồi đắp lên tâm hồn màu mỡ trong nó. Mẹ là duy nhất, giống như hòn bi ve bự duy nhất trong trò bắn bi, giống như quả trứng chỉ có một lòng đỏ, giống như mặt trời chỉ có một mà thôi. Cảm ơn mẹ vì đĩa bánh cuốn trứng ngày hôm đó. Cảm ơn mẹ đã cho con từ quả trứng cho đến cuộc sống này.

_Củi

02:38

29/11/2023

14/12/2024 (biên chỉnh)

© Châu Hà - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cuối Cùng Chúng Ta Vẫn Nên Buông Tay | Radio Tâm sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top