Mạnh mẽ như Kito Aya của ‘Một lít nước mắt’
2020-03-23 01:20
Tác giả:
Nguyễn Duy Hưng
blogradio.vn - Người ta vẫn hay mơ mộng về những phép màu nhưng đó là thứ không có thật. Điều bạn cần làm là luôn vững tin vào chính bản thân mình. Như vậy bạn mới có thể vực dậy để đối mặt với những khó khăn, thử thách trong cuộc đời.
***
Cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng với bất kì ai. Vậy nên, ở mỗi thời điểm khác nhau bạn sẽ gặp phải những câu chuyện khác nhau. Đó có thể là những câu chuyện vui. Đó có thể là những câu chuyện buồn. Đó cũng có thể là những câu chuyện làm bạn tổn thương và gục ngã.
Khi ấy, có rất nhiều cách để vực dậy tâm hồn bạn, vực dậy nghị lực sống trong bạn. Bạn có thể chọn nghe một bài nhạc hoặc một bộ phim truyền cảm hứng. Nhưng tôi nghĩ người ta chỉ thay đổi khi nhìn vào câu chuyện có thật của người khác.
Đó là "Một lít nước mắt" - quyển nhật kí đầy nước mắt ghi lại sự nỗ lực vượt qua cuộc đời bất hạnh của cô bé người Nhật Bản Kito Aya khi đối mặt với căn bệnh thoái hóa dây sống thiểu não quái ác.
Kito Aya là một nữ sinh trung học, em ấy vốn là một người có tâm hồn trong sáng. Mọi chuyện thật tốt đẹp cho đến năm 15 tuổi, khi Aya phái hiện mình bị mắc căn bệnh thoái hóa dây sống tiểu não. Lúc này Aya đã bắt đầu gầy đi, tuy vẫn có thể đi bằng hai chân nhưng những triệu chứng của bệnh đang dần lộ rõ.
Khi Aya 18 tuổi, em đã chuyển từ trường học công lập sang trường khuyết tật. Lúc này tình trạng bệnh của Aya đã kém đi nhiều, em phải ngồi xe lăn để thuận tiện cho việc di chuyển. Đã nhiều lần Aya phải nén những giọt nước mắt đắng cay mà vui vẻ tươi cười khi nói: "Thực ra mình chẳng thích ngồi xe lăn đâu."
Đến năm 23 tuổi, Aya đã rất yếu, không thể phát âm được chữ nữa. Muốn truyền đạt suy nghĩ, em phải khó nhọc chỉ tay lên bảng chữ cái để ghép thành câu và việc này tốn rất nhiều thời gian. Phải vô cùng kiên nhẫn mới có thể giao tiếp được với Aya.
Đối mặt với bệnh tật khó khăn là vậy, nhưng Aya chưa một lần bỏ cuộc. Ngay cả khi Aya ngã đến chảy máu miệng và gãy răng thì em vẫn tự đứng dậy và học cách thay đổi bản thân để thích nghi với nó.
"Vấp ngã ư? Chẳng vấn đề.
Dẫu thế nào ta vẫn có thể đứng lên.
Lúc vấp ngã hãy ngước lên nhìn trời kia.
Bầu trời xanh bao la ngút ngàn tầm mắt.
Có thấy nó đang mỉm cười với bạn không?
Bạn đang còn sống."
Đọc nhật kí của Aya, bạn sẽ nhìn thấy nghị lực sống đầy phi thường của cô bé ấy. Dù cho ngày mai không còn đến nữa, dù cho bệnh tật cướp đi mạng sống của Aya thì em vẫn giữ trong mình sự mạnh mẽ đáng khâm phục.
Mặc dù đã ra đi nhưng Aya vẫn là cô bé sống mãi với tuổi 15!
Người ta vẫn hay mơ mộng về những phép màu, rằng cuộc đời sẽ có cô tiên hiện ra và ban điều ước. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ không có thật. Điều bạn cần làm là luôn vững tin vào chính bản thân mình. Như vậy bạn mới có thể vực dậy để đối mặt với những khó khăn, thử thách trong cuộc đời.
Và dẫu biết rằng tổn thương là điều không thể tránh khỏi nhưng mong bạn hãy thật mạnh mẽ.
Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.
© Nguyễn Duy Hưng – blogradio.vn
Xem thêm: Hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông
Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"






