Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Luôn có một nơi để về

2020-06-12 01:20

Tác giả: Dilys


blogradio.vn - Con người chúng ta dường như luôn vướng một sự thường rằng: khi ngay ở gần cạnh thì cảm thấy tẻ nhạt, nhàm chán nhưng khi xa cách mới hóa quý trọng, nhớ thương da diết.

***

Mười tám tuổi, tôi xách ba lô lên và đi. Hành trang là một phong thái đầy tự tin, một niềm kiêu hãnh ngút ngàn, một niềm tin vào một viễn cảnh tươi sáng nơi phố thị phồn hoa, phát triển vượt trội. Nơi đó tôi sẽ phơi bày và chứng minh, vươn tới ước mơ và khát vọng của tuổi trẻ.

Hai mươi hai tuổi, tôi lầm lũi và vội vàng khăn áo tức tốc về quê khi chẳng kịp tham dự buổi lễ tốt nghiệp duy nhất trong đời, mọi thứ trên thế gian này đang một mực quay lưng và chống lại tôi.

Cuộc sống là chuỗi rất nhiều điều không thể lường trước được. Tôi đánh mất mười cân thịt, chân tay run rẩy, loạng choạng chẳng thể đứng vững khi phải gắng bám chặt đôi bàn chân tưởng chừng không vững trên nền đất màu đỏ nâu thân thuộc. Khi tôi chỉ còn một phần mười sức lực, ốm yếu và hom hem, thì tôi đã trở về. Và tôi nghĩ bụng, giờ sẽ được sống rồi.

Đất mẹ thân thương cùng gia đình vẫn yên vị nơi đó, mộc mạc, ấm ấp và đang dang rộng vòng tay đón một hình hài nhỏ bé yếu ớt trở về.

Với tôi thời khắc ấy, ở đó, có những người thương mình nhất, là chỗ dựa vững chắc nhất.

Gia đình.

Lạ thay cũng là lựa chọn sau cùng và duy nhất khi con người ta không may gãy cánh, đã rã rời khi tung hoành bay lượn đến khi bị thế giới ngoài kia làm cho nhào lộn, chao đảo, kiệt sức.

Mới chạm mặt tôi chừng một giây, mẹ bật khóc, bố đứng im như tượng. Những ngày tháng ở nhà, cảm giác đầu tiên là thoải mái và an toàn. Tôi chẳng phải gồng mình để trông ra vẻ thật ổn. Mệt thì sẽ nói mệt, muốn nghỉ ngơi sẽ thoải mái nằm yên. Mình nói đau thì gia đình sẽ xót xa, mình nói khát sẽ có ngay nước uống, mình nói không đi nổi sẽ có người sẵn sàng cõng. Mẹ thức thâu đêm chăm bẳm, cứ thở dài thườn thượt mỗi khi nhìn thấy đứa con, bố lắng lo thường trực qua ánh nhìn, trên vết nhăn càng rõ rệt thêm trong từng nếp suy nghĩ. Những người thân thiết cũng thấy xót xa và động viên an ủi.

Mình tin tưởng và được tin tưởng. Một niềm tin không bị nghi hoặc và không phải tự vấn, e dè hay cực nhọc ở người kế bên. Những điều này, đủ để tâm hồn và cơ thể đang yếu ớt được an yên dưỡng sức mà không bị bóp nghẹt cho đến khi tưởng như tắt thở.

Là tình thân, nặng trĩu như chùm khế ngọt, không xa hoa và đắt đỏ, đủ bình dị ngọt bùi và chân thành. Là tất cả thảy những điều chân chất nồng đượm, thật thà và hiền lành như cây cỏ, có tiền cũng chẳng thể nào đổi lấy.

Tôi thấy mình thở được trong trời đông lạnh giá ngay cả khi bụng cồn cào đói meo, khi tay chân run bần bật không ăn nổi một miếng cơm. Quê nhà vẫn hết thảy bao dung, không trách móc, không giận dữ một sinh linh nhỏ bé vốn đã từng một mực muốn bỏ đi thật xa. Ngày và đêm vẫn quay vòng, nắng và mưa, những cơn gió vuốt ve nhẹ đưa thưa thớt vào các tán lá cây xa tít tắp đan truyền nhau từ xa xăm dẫn vào tai tôi nghe âm thanh lắng đọng, tiếng chim rừng hoang dại vẫn hót đôi ba câu khi trời hửng nắng và trong cả bóng mát râm ran. Tôi cảm nhận như là lời hát ru của đất mẹ, cảm nhận rằng mình thực sự được chào đón trở về. Tâm hồn tôi như được cứu dỗi, chăm sóc đặc biệt mỗi ngày.

Từng luồng không khí trong vắt trong veo không thể nhìn thấu nhưng có thể cảm nhận thấy đang dồi dào trong lồng ngực, nơi đầu mũi, cuống họng và lá phổi non. Tiếng những sinh vật nhỏ bé kêu râm ran không mệt mỏi từ khi trời mới chập choạng tối đến xuyên cả màn đêm tạo thành bản đồng ca quen thuộc đến mê hoặc. Những chú đom đóm vẫn thong thả bay lượn trong đêm tối bung tỏa ánh sáng xanh non mờ ảo dạo quanh khắp trốn, mặc cho cả khi ánh đèn đường đủ sáng có thể làm chúng mờ nhạt đi. Chúng từng đã là những tia sáng nhất trên bầu trời đêm không có trăng sao, không có cả ánh đèn điện để soi đường cho lũ trẻ con chúng tôi chơi đùa hoặc đang mò mẫm đường đi nơi khóc tối.

Mọi thứ vẫn y nguyên, là quê tôi vẫn nguyên vẹn như vậy. Tôi được sạc lại cho đầy năng lượng với sự tận tâm, chăm sóc của gia đình, với hương vị bát ngát của đất trời. Bình yên đến lạ. Trong tất cả những điều thiêng liêng ấy, tôi thấy mình được hồi sinh. Có chăng, chỉ có con người là thay đổi và tôi cũng đã như vậy. Trước kia tôi chán trường quê nhà cỡ nào, tôi đã muốn đi đến xứ người để tìm kiếm tương lai thì giờ đổi lại tôi lại khát khao được nhiều lần hít hà không gian của đất trời thân thương ấy, được yên tĩnh lắng nghe những âm thanh đang tồn tại mà tôi đã từng bỏ lơ, từng thấy chán ngán.

Ngày cuối của tháng hai xanh trời mới đây, tôi lại đáp chuyến bay về thăm nhà, không ngắn cũng chẳng dài ngày. Về quê thì bao nhiêu cho đủ. Chẳng bao giờ đủ cả. Cứ đi xa rồi lại nhớ nhung. Như là chuyện yêu xa của đôi uyên ương vậy. Tôi chẳng lỉnh khỉnh đồ đạc, tôi chỉ háo hức như đứa trẻ. Khi con người ta đã chọn cho mình một vận mệnh tha hương để mưu sinh và có một lý do là phát triển bản thân và sự nghiệp thì mọi thứ với tôi mà nói, ngoại trừ quê hương ra mọi thứ đều trở nên mong manh và khó lòng chắc chắn. Đến những lần về thăm cũng là lời hứa không thể chắc nịch như đinh đóng cột và đếm được vẻn vẹn trên dưới mươi lần.

Thời gian cũng dần hẹp hòi khi phải tranh thủ để lắng nghe tiếng tĩnh mịch của đất trời. Vốn dĩ nơi đây, dòng sông, bến nước, con đò và cả thiên nhiên bao la vẫn bình dị và êm ả, chỉ có con người là nhân tố gây ra mọi sự hỉ nộ ái ố trên đời, yêu thương hay phẫn nộ đều do “nhân” mà ra cả, cớ sao cứ hay than trời trách đất. Chỉ có người dời khỏi đất, vì người có đôi chân biết đi, vì những nơi này chỉ cày lên sỏi đá, vì miếng cơm manh áo dễ kiếm hơn trên đất lạ, vì muôn vàn lý do để rời xa.

Đi cho đủ xa, năm tháng tách rời, khi thấy ngột thở là khi đó tôi lại thèm được hít hà thật sâu, thật lâu mùi quê hương đạm bạc mà ngà ngà nồng nàn như kẻ say tình. Chỉ cần mường tượng đến lúc được đặt chân trên mảnh đất quê, để gió và không gian ùa vây, xoay tròn xung quanh gột sạch đi hết những bám bụi và lạ lẫm ở tận đẩu tận đâu trên con người, chỉ còn lại là con người bé nhỏ, là xương thịt được nuôi dưỡng thuở xưa, tôi lại trở về là mình của thời bé bỏng, như là trẻ thơ. Quê hương vẫn yên vị nơi ấy, bao la, che trở như người mẹ hiền vĩ đại. Về mái ấm thân thương để mọi sự ồn ã bão giông tạm khép lại, rời nơi đô thị quay cuồng, tấp nập và hoa lệ về với chốn thôn quê dân dã. Mọi sự hơn thua, chấp niệm đều như là rác, buông bỏ đi như là rác cảm thấy thật nhẹ nhàng và an yên. Với những đám mây bàng bạc hờ hững che đi cảnh núi non trùng điệp. Nơi muốn chạy tới cho xem rõ sắc nước hương trời, màu xanh xanh trầm trầm bí ẩn.

Về thăm quê thăm những căn nhà đơn sơ đã thôi hẳn lụp sụp, nhấp nhô san sát những mái ngói gạch nung đang dần xưa cũ đi bám đầy rêu và trở nên phong trần bởi sức mạnh của thời gian.

Khói rơm đượm mùi thơm nồng nàn cùng cỏ cây khô héo, gió đưa phảng phất sự nghi ngút bay tít hoà tan đến tận trời cao. Về với cây đa, giếng nước, con đò lơ đãng mãi chẳng người qua. Về với rặng tre già nua từng chiều vươn mình đung đưa trước gió. Những nẻo đường quanh co, vòng vèo mà rõ đến từng chân tơ kẻ tóc. Mặt trời như thiếu nữ e thẹn lặn dần sau rặng tre, ánh nắng hãy còn vàng nhạt với dáng hình người nông dân cùng con trâu, cái cày ngã bóng lảng bảng xiêu vẹo dưới chiều buông.

Về với tuổi trơ đang chìm nghỉm dưới dòng sông hiền hoà, với những cánh đồng dài bất tận thẳng cánh cò bay, với cung trăng khi tỏ khi mờ, gió mát trời mênh mang giọng hát ru hời. Những cơn mưa ngâu dai dẳng, thuỷ chung bám chặt mùa đông lạnh giá đến lấm len bùn lầy, độ khi Xuân sang ngỡ ngàng thì chuyển mình nhanh chóng thành những hạt long lanh, bé tí như những chấm pha lê, thong dong tự tại cùng gió và không gian, cứ phun nhẹ nhàng đùa nghịch với trần thế.

Nơi ấy nhẹ nhàng và bình dị mỗi khi bình minh khẽ thức sau một đêm dài chìm sâu trong giấc ngủ. Nơi ấy ánh mặt trời san sát và to rộng trải dài ánh nắng lấp lánh trên mặt sông dài xanh mướt. Nơi ấy không khí trong lành thơm tho, hít thở thì thật đã.

Con người chúng ta dường như luôn vướng một sự thường rằng: khi ngay ở gần cạnh thì cảm thấy tẻ nhạt, nhàm chán nhưng khi xa cách mới hóa quý trọng, nhớ thương da diết.

Sau tất cả, tôi nhận ra rằng: chẳng may gục ngã, bơ vơ giữa quãng đường đời còn rất nhiều chông gai, quê hương và gia đình là hai tiếng thiêng liêng mà trong tâm khảm ta gọi tên thật nhiều. Nơi ấy, tôi thật tiếc khi thương tích đầy mình trở về và cũng thật diễm phúc vì có nơi để về, được trọn vẹn trong từng hơi thở, ở nụ cười bình dị trên môi, là chính mình, thậm chí là cả hồi sinh sau những lần lay lắt héo mòn. Tôi luôn thầm cúi đầu biết ơn vì điều thiêng liêng quý giá này. Trong thâm tâm luôn tâm niệm rằng: luôn có một nơi để về, nơi đó là gia đình, là quê hương. Nơi đó luôn nhắn nhủ tôi rằng: mệt rồi thì về nhà đi con.

Mến mến thương thương.

Trân trân quý quý.

© Dilys - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Quê hương trong tôi bình yên đến lạ | Family Radio

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

back to top