Lối mòn trên tháp cổ
2015-05-24 01:00
Tác giả:
Quê tôi là vùng bán sơn địa. Một bên là núi, giữa là đồng bằng bao bọc bởi biển. Nhớ ngày xưa, khi còn đi học, mỗi buổi chiều tan trường là lại rủ nhau lên vùng Tháp Chăm để chơi trốn tìm. Mãi mê với những trò chơi, màn đêm buông xuống vội vã và bất ngờ. Lúc đó cả bọn mới tay cầm dép, tay cầm cặp chạy nhanh về nhà. Mặt đứa nào cũng đầy mồ hôi, đất đỏ bám đầy quần áo... Nhưng tiếng cười vẫn vang khắp tháp cổ.
Hết cấp hai, chúng tôi vào học ngôi trường cấp ba to đẹp hơn ở tận trung tâm thị xã. Vì đường xa nên đứa nào cũng được cha mẹ sắm cho xe đạp. Thân thể chúng tôi có lớn hơn, có cao hơn nhưng vẫn nghịch không thua gì những ngày xưa. Vẫn kéo nhau lên tháp cổ mỗi chiều, vẫn cười vang khắp lối mòn xuống tháp.

Tâm tư của những đứa bé lúc ấy bắt đầu lớn dần. Thay vì chơi những trò ngày xưa, chúng tôi lấy bài vở ra chỉ bảo nhau. Những ưu tư của kẻ “bắt đầu lớn” cũng không làm mất đi niềm vui nhỏ.
Lần đầu tiên, tôi chợt nhận ra con bé Thủy đen đủi ngồi ở bàn đầu lớp 9, bỗng lớn hơn và xinh ra. Cô nàng chải chuốt, tóc còn kẹp nơ hồng. Cả đến thằng “Tân hậu đậu” cũng đã chững chạc hơn với cặp kính cận.
Sau cuộc thi tuyển vào lớp 10, bọn chúng tôi bắt đầu có những thay đổi. Đứa thi rớt nên bỏ học. Có đứa đậu vào trường khác. Nhưng tôi lại vô cùng may mắn khi vẫn học cùng lớp, cùng trường với Hảo - người bạn gái tôi thích từ năm lớp 6. Nhà Hảo sống thuần nông nên chỉ đủ ăn đủ mặc. Vườn nhà xanh mướt nho. Mỗi mùa thu hoạch, nho được bán quả tươi. Một phần nho đem làm rượu. Mấy đứa chúng tôi đã từng say “quắc cần câu” khi được Hảo cho uống thử loại rượu này. Vị nho ngọt thấm dần vào khiến chúng tôi mê mẩn. Dần dần hơi men bốc lên, đứa nào mặt cũng đỏ lựng, chân lảo đảo đi những bước không vững. Rượu nho say ngọt đầu lưỡi.
Nhưng đến cuối năm 12, Hảo chợt nghỉ học. Cô bạn tôi không thi tốt nghiệp cấp ba đồng nghĩa với việc từ bỏ ước mơ Đại học. Thì ra ba Hảo bệnh nặng rồi qua đời. Hảo là con gái lớn phải gánh vác gia đình với mẹ, nuôi đàn em bốn đứa còn ở tuổi đi học. Tôi thi đậu vảo môt trường Đại học danh giá ở Sài Gòn. Ba mẹ tôi quyết định chuyển về thành phố sinh sống luôn.
Phải xa thị xã nhỏ bé duyên hải miền Trung, xa luôn hình ảnh của Hảo dễ thương in trên nền trời hoàng hôn, phủ bóng xuống nóc những Tháp Chăm cổ kính. Thứ duy nhất tôi mang theo là hơi ấm từ đôi bàn tay Hảo nắm lấy tay tôi,vị ngọt tình đầu hảo trao cho tôi qua nụ hôn vội vã lúc chia ly. Chúng tôi ngồi bên nhau trên lối mòn dẫn lên cổ tháp. Những khuôn mặt tượng mờ ảo trong bóng xế chiều tà chứng kiến tình yêu chúng tôi.
Sáu năm sau, tôi mới có dịp đi công tác về quê cũ. Bây giờ tôi đã là một kỹ sư giỏi,có công việc tốt tại một công ty lớn. Đường sự nghiệp của tôi được coi là thành đạt nhưng còn tình yêu thì vẫn cô đơn.
Bộn bề với những công việc, với cuộc sống cuốn tôi vào guồng một cách nhanh chóng. Và rồi những lá thư ít đi, những lần gặp mặt không còn nhiều như trước. Thưa dần những lời thăm hỏi, bớt dần những yêu thương. Tất cả kỉ niệm dần nhật nhòa trên lối mòn tháp cổ.
Trở về xóm cũ, lạc dần bước chân chầm chậm nơi tháp cổ, những lời yêu thương, hơi ấm của cái siết tay thật chặt vẫn còn lưu luyến.

Bước lần theo lối mòn xưa, những cây cỏ dại đang lan dần che khuất đi những bước chân xưa cũ. Chắc rằng đã lâu không còn những buổi chiều rong chơi trên tháp cổ. Bóng chiều in dần lên những kí ức, phôi phai những bước chân. Tháp cổ vẫn im lìm đứng yên trông chờ những kỉ niệm.
Những tiếng cười vang vọng trong buổi chiều thẫm trời vàng vọt. Cái nắm tay thật chặt của những yêu thương. Lần chạm môi vội vã của mối tình đầu nhỏ bé. Tháp cổ chìm dần vào dòng kí ức xa xôi.
© Hải Triều – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.



