Phát thanh xúc cảm của bạn !

Lời chúc khó thực hiện nhất, đó là: “Chúc bình yên”

2010-12-17 11:51

Tác giả:


Blog Việt

Nó – một con nhóc 21 tuổi. Tóc ngắn, kính cận, không xấu không đẹp, bình thường như bao đứa bạn cùng lứa.

Nó – sinh viên năm cuối đại học. Mang trên mình nhiều hoài bão, nhiều ước mơ và áp lực nặng nề.

Nó – trải qua “vài ba” mối tình. Yêu có, thích có, say nắng cũng có.

Nó cười nhiều, khóc cũng không ít. Và sau vài cơn sóng lớn, nụ cười có phần xiêu vẹo hơn.

Nó nhớ là nó từng yêu một người, năm nó 18 tuổi. Hồn nhiên nghĩ rằng tình yêu là thứ tình cảm đẹp nhất thế gian. Cuối cùng, nó mang trong lòng một vết sẹo lớn. Anh rời xa nó và nhận xét rằng “Nó yếu đuối quá, anh không thích”.

Nó ghét nhất người ta hiểu lầm nó, hiểu hoàn toàn đối nghịch với con người nó. Và nó đã vất vả chứng minh một chân lý “Nó không yếu đuối”. Đã gọi là chân lý thì không cần chứng minh. Ấy vậy mà nó vẫn làm. Vì nó thích rõ ràng.

Nó nhớ là nó từng thích “nghiêm chỉnh” một người (có nghĩa là nó đã từng thích “không nghiêm chỉnh” một số người). Năm nó 20 tuổi. Rốt cuộc thì những gì còn lại trong nó chỉ là cảm thấy chới với và hụt hẫng về một người mà nó tin tưởng. Anh bảo nó quên anh đi, anh không xứng đáng. Ừ thì quên. Nhẹ tênh như không có gì. Không phải vì nó thích anh không đủ nhiều hay anh không xứng đáng. Chỉ đơn giản là anh thích một người khác – không phải nó.

Nó thường bảo với bạn bè rằng “nó hiền”. “Hiền” theo quan điểm riêng của nó. Có nghĩa là nó không giận hờn hay thù dai. Nóng giận đó, nhưng nguội lại rất nhanh. Nó dễ mềm lòng và… nó hay thương người.

Nó thẳng tính. Người đời thì bảo là “ngu”. Còn nó thì bảo là sống thật với chính mình. Nó biết, đôi khi thẳng tính quá lại chẳng hay chút nào. Nhưng trời sinh tính tình nó vậy, nó biết phải làm sao?

Ảnh minh họa: vi.sualize

Hôm qua nó ngủ gà ngủ gật bên tách cà phê. Nhỏ bạn thân bảo với nó rằng “Người như bà chỉ hợp để làm bạn chứ không hợp để làm người yêu”. Nó bừng tỉnh. Không phải ý niệm này xa lạ gì đối với nó. Nó nhận ra từ lâu rồi. Nhưng nó cứng đầu… nó cố chấp… nó không muốn chấp nhận.

Nó thoải mái và nhiệt tình với bạn bè. Nhưng nó khắt khe và cầu toàn trong chuyện tình cảm. Có lẽ những vết sẹo mà nó mang làm nó nhớ và nhắc nó nhiều điều. Nó chân thành và đôi lúc nông nổi. Đôi khi nó không thể buộc người ta nghĩ và làm theo cái cách mà nó muốn. Chỉ vì người ta là một người khác, không phải là nó.

Nó muốn chuyện tình cảm phải rõ ràng. Mất lòng nhau thì cũng phải rõ ràng. Ghét cũng nói, mà yêu cũng nên nói. Nói rồi để đối phương biết họ như thế nào. Để họ biết là sửa, hay để rút kinh nghiệm. Xong xuôi… chia tay cũng được. Điều đó làm nó thấy nhẹ lòng hơn.

Mới đây thôi, có một người nó “thích nghiêm chỉnh” đã rời xa nó chỉ vì thấy không hợp. Nó không khóc cũng không đau lòng. Nó thích anh, là thích thật lòng. Nó biết có lúc nó bốc đồng và không kiềm chế. Nhưng cảm xúc mà, nếu không thể cảm thông và chấp nhận thì sao có thể tiếp tục được. Nó đã níu kéo và thấy mình thật đáng thương. Nhưng hình như nó quên… Nếu con người ta dễ dàng buông tay như thế, thì sự cố gắng từ một phía của nó chỉ là con số 0 tròn trĩnh. Nó quên… quên rằng nó không nên níu giữ một người một khi người đó đã muốn rời xa nó. Ừ thì vẫn là bạn :)

Ừ nhỉ... Miễn cưỡng để làm gì ???

... Vậy nên... nó buông tay!





Ảnh minh họa: monika-es

Nó viết nhiều. Viết cho gia đình, cho bạn bè, cho người nó từng yêu, và cho cả những người nó không quen biết. Chắc không ai nhận ra, với nó, đau nhất là khi viết cho chính mình. Bởi không ai viết cho nó, không ai có thể xoa dịu hay vỗ về thì nó phải tự làm thôi. Đôi lúc sự gắng gượng chỉ làm nó thêm mệt mỏi. Nhưng rồi nó nghĩ, mình không mang lại niềm tin và hạnh phúc cho mình thì ai có thể làm được điều đó?

Nó vẫn nghe người ta thường nói với nhau về tình yêu: “Có cũng được, không có cũng chẳng sao, tất cả là duyên nợ”. Nó nghĩ, đừng bao giờ đổ tất cả cho duyên nợ, chỉ là người ta dễ dàng buông tay quá thôi. Biết rằng có những việc là ngoài tầm với, nhưng người ta đã thử cố gắng chưa? Cố gắng hết mình ấy. Sống thật một chút, tin vào bản thân mình một chút. Và đừng quá phụ thuộc vào chữ “duyên”.

Giờ thì nó quyết định sống một cuộc sống bình lặng.

Tư tưởng của một người “không còn gì để mất” khác hẳn với tư tưởng của một người “cái gì cũng sợ mất”.

Nó thấy, nó chẳng còn gì để mất.!

Nó…

Sẽ thoải mái và vui vẻ hơn.


Sẽ yêu đời và cười nhiều hơn.


Sẽ yêu thương và biết trân trọng hơn.

Bởi vì nó tin…

Tin những con người đi qua cuộc đời nó, dù ít hay nhiều, đã cho những kỉ niệm hằng sâu vào kí ức.

Ảnh minh họa: angel_muffin

Nó vẫn tin trên đời này vẫn có những tình yêu đẹp như thế. Đẹp như trong tranh vẽ. Đẹp như trong cổ tích và bước ra cuộc đời thực.

Nó vẫn tin trên đời này vẫn có những người tha thiết vì yêu.

Nó vẫn tin trên đời này có những yêu thương không bào mòn qua năm tháng.

Nó vẫn tin trên đời này còn nhiều điều để mình ước ao và hi vọng.

Nó vẫn tin, khi nó đi về phía mưa, sẽ có ai đó đợi nó ở dưới cầu vòng.

Người ta vẫn thường chúc nhau những lời chúc vui vẻ và hạnh phúc. Còn với nó, lời chúc khó thực hiện nhất, đó là “Chúc bình yên!”.

Nó và ai đó, chúng ta hãy luôn bình yên nhé. Bình yên rồi hạnh phúc cũng sẽ mỉm cười với ai đó thôi!

P.s: Viết ra đây để có chút tự tin đủ dũng khí bước tiếp trên con đường dành cho riêng nó. Ai đó cũng thế nhé!

  • Gửi từ Blogger Mashimay - mashimay283@

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hoa sim đỏ

Hoa sim đỏ

Câu chuyện là hồi ức của một giáo viên thế hệ 7x, anh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Nhân duyên đã đưa anh đến với vùng cao Tây Bắc. Nơi đây anh đã gặp mối tình đầu của mình. Câu chuyện cũng là giai đoạn thanh xuân tươi đẹp của một cán bộ Đoàn, một thời tuổi trẻ sôi nổi, nhiệt huyết. Có cả những bỡ ngỡ, va vấp khi mới bước chân vào đời. Bất cứ ai trải qua đều tự hào về những gì mình đã làm, dù nhỏ bé nhưng hữu ích.

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

back to top