Kí ức tình đầu
2013-05-17 08:19
Tác giả:
Mưa! Những giọt mưa mùa hè vội vã tuôn rơi, đẩy lùi cái nắng nóng gay gắt của miền Trung cằn cỗi. Mưa xua tan cái oi bức, xóa nhòa không gian ngột ngạt đến khó thở của những ngày nắng nóng. Mưa mang đến nơi đây một khung cảnh tươi mới, mát mẻ, trong lành.

Tôi muốn tận hưởng cái cảm giác này, cảm giác mát mẻ sau những ngày oi bức, cảm giác nhẹ nhàng sau những ngày làm việc. Điều này khiến người ta lâng lâng một cảm giác muốn tận hưởng một cuộc sống tươi đẹp, êm đềm. Lặng nhìn những giọt mưa tí tác rơi bên khung cửa sổ, một khoảng ký ức xa xăm trở về trong tôi, ký ức gắn liền với cơn mưa mùa hạ, ký ức có hình bóng em và những kỷ niệm ngọt ngào của mối tình đầu thơ dại.
Hồi ấy, tôi – một cậu trai mười bảy tuổi nhút nhát, ngờ nghệch. Em - một cô bé mười năm, em đẹp như một vườn hoa muôn màu khoe sắc đầy sức sống mãnh liệt và thanh khiết. Em năng động và hoạt bát như những chú chim họa mi chào đón mỗi buổi bình minh. Sự thanh khiết trong tâm hồn và nụ cười tỏa nắng của em làm tôi say lòng, điều ấy đến như một sự hiển nhiên.
Em tung tăng đi bên tôi trên mỗi ngó ngách con đường làng. Em cười khúc khích, líu lo kể cho tôi nghe những câu chuyện không đầu không cuối. Tôi ngây ngô đi bên em để nhìn em cười, để nghe em nói và thỉnh thoảng ậm ừ trả lời những câu hỏi vu vơ của em.
Tình đầu ấy mà, đẹp như những bông hường lung linh trong gió, thoang thoảng như loài hoa cỏ trong vườn xanh. Tình đầu ấy tươi mới như cơn mưa mùa hè dội vào tâm hồn của cậu trai mới lớn, lần đầu tiên biết cảm giác thương, nhớ và đợi chờ. Tình đầu ấy, em đã thổi vào tâm hồn tôi những điều mới mẻ, đã cho tôi một vùng trời ký ức đẹp đẽ.
Mười bảy tuổi, trong tôi sự nhút nhát, cái ngại ngần pha lẫn với cảm giác yêu thương, khao khát được che chở cho em. Những điều trái ngược đó khiến đứa con trai như tôi trở nên vụng về, ngớ ngẩn. Có lúc tôi mạnh mẽ bước cạnh em nhưng cũng có lúc tôi ngây ngô như một đứa trẻ chẳng biết làm gì. Đôi tay tôi run run mỗi lần em đến cạnh bên, đôi má tôi đỏ ửng mỗi lần em trêu đùa. Trái tim tôi loạn nhịp, thậm chí muốn thoát ra khỏi lồng ngực khi vô tình bắt gặp ánh mắt em. Mười bảy tuổi mà, tình cảm ấy hồn nhiên, trong sáng biết bao nhiêu.
Tình đầu ấy cũng khiến cho một cậu trai nhút nhát như tôi biết trở nên mạnh mẽ để là bờ vai vững chắc che chở, biết khao khát làm những điều tốt đẹp cho em. Tôi muốn nắm tay em bước trên những con đường dài thênh thang. Tôi muốn cùng em vượt qua mọi thời điểm, không gian và thời gian. Tôi muốn đưa em tới những chân trời chỉ có mây trời, biển rộng, chỉ có em và tôi.
Tôi muốn… muốn làm cho em nhiều hơn những gì tôi có thể, việc mà những đứa con trai mười bảy khác muốn làm cho người con gái đầu tiên mình yêu thương. Tôi khám phá khu vườn chứa đầy hoa đồng nội để em được chiêm ngắm. Tôi tìm kiếm những con đường đầy nắng, những góc vườn có thể ngắm bình minh, những triền đê trải đầy bông lau trắng, hay lòng sông đỏ rực màu hoàng hôn. Tôi dành cho em, cho tình đầu e ấp, ngây dại của mình những điều mà tôi cho là tốt đẹp nhất.

Em yêu mưa, em thích ngắm những cơn mưa mùa hạ chợt đến chợt đi bất ngờ. Tôi thích nhìn em trong mưa. Em cũng trong lành, cũng mát rượi như những hạt mưa ấy. Tôi và em thường lang thang trong những cơn mưa chiều mùa hạ. Đôi vai mềm ướt sũng, đôi chân trần thích thú lội qua những dòng nước chảy vội và đôi tay nắm chặt đôi tay. Tôi kết một vòng hoa đồng nội, rồi đội lên đầu em. Em bảo em là cô dâu rồi tung tăng dưới mưa như những cánh bướm xinh đẹp trong vườn hoa tươi thắm. Tôi đưa em đi qua cánh đồng thoảng hương lúa non, qua thung lũng đầy màu hoa sim tím, rồi tới cánh đầm lầy có hoa súng trắng. Em ngoan ngoãn bước theo tôi từng bước rồi thích thú chiêm ngắm những thế giới mà tôi mang đến cho em. Tôi vui thú nhìn em cười hạnh phúc. Bên em, tôi thấy mình lạc vào một thế giới khác, thế giới chỉ có những điều hạnh phúc, chỉ có những điều đẹp đẽ. Thế giới ấy tôi nhìn qua đôi mắt biết nói của em. Bên em, tôi chỉ muốn thời gian dừng lại, chỉ muốn giây phút ấy trở thành mãi mãi.
Mười bảy tuổi thơ mộng, tôi nếm trải cái cảm giác ngọt ngào đến kỳ lạ, ấm áp một cách khó tả khi em đặt lên má tôi nụ hôn đầu tiên của tình đầu. Giây phút ấy, cả đất trời xung quanh dường như xoay vần chuyển hướng. Giây phút ấy vụt nhanh trong tích tắc khiến tôi ngỡ ngàng, nhưng cảm giác ngọt ngào nguyên vẹn còn đọng lại trong tôi. Hạnh phúc đến nỗi tim chỉ muốn vỡ òa ra. Ôi! Tình đầu, tươi đẹp biết mấy, ngọt ngào biết mấy!
Ngày ấy, mỗi buổi tối, tôi, em và những người bạn trong ca đoàn thường cùng nhau ngắm trăng trên con đê đầu làng, lộng gió. Những bài hát lứa tuổi học trò, những câu chuyện cười đùa làm rộn ràng cả xóm nhỏ. Tôi hát những bài hát em thích nhưng vờ như không biết. Rồi bí mật tặng em một bông hường hái được trong vườn khuya, đôi tay tôi rơm rớm những giọt máu vì gai hường. Em lén lút đưa tôi chiếc khăn tay để cầm máu. Rồi bất ngờ khi bị lũ bạn phát hiện và trêu đùa, hai đứa đỏ mặt ngượng ngùng chối như không có chuyện gì. Chúng bạn đuổi bắt tôi lấy chiếc khăn tay có thêu tên em để làm bằng chứng. Tôi chạy khắp làng đến mệt nhoài để giữ cho được chiếc khăn của em…
Những điều đó cứ như vừa mới xảy ra đây thôi. Ba năm tình đầu với những kỷ niệm đẹp đẽ gắn liền với tuổi thơ ngây ngô nơi vùng quê yên bình ấy. Người ta nói, tình đầu thường giang dở và tình giang dở là tình đẹp. Với chúng ta cũng vậy, tình đầu ấy, chẳng bao giờ tôi quên được.
Giờ đây, sau hơn một thập niên của cuộc sống, biết bao điều đã đổi thay. Chúng ta cũng vậy, mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình. Em hạnh phúc bên chồng và những đứa con ngoan. Tôi hạnh phúc trên con đường riêng tôi đã chọn. Tôi luôn nhớ về em, về tình đầu thơ mộng tuổi mười bảy. Như lúc này đây, trên đất khách quê người, cũng có cơn mưa mùa hạ, tôi nhớ về em, về những kỷ niệm. Đó không phải là một hành động của sự nuối tiếc, hay ân hận. Nhưng vì đó là một phần trong quá khứ của tôi, những kỷ niệm trong sáng đó là những kỷ niệm đẹp nhất trong ký ức của tôi. Tôi hạnh phúc và em hạnh phúc dù chúng ta không còn bước chung đường. Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhớ về em và có lẽ em cũng vậy, cũng nhớ về tôi và những kỷ niệm trong vùng ký ức đã xa ấy – ký ức tình đầu.
Huế, ngày có mưa…
- Gửi từ Maria Tuyết Hồng - hoanghontim108@
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.


