Kí ức tình đầu
2013-05-17 08:19
Tác giả:
Mưa! Những giọt mưa mùa hè vội vã tuôn rơi, đẩy lùi cái nắng nóng gay gắt của miền Trung cằn cỗi. Mưa xua tan cái oi bức, xóa nhòa không gian ngột ngạt đến khó thở của những ngày nắng nóng. Mưa mang đến nơi đây một khung cảnh tươi mới, mát mẻ, trong lành.

Tôi muốn tận hưởng cái cảm giác này, cảm giác mát mẻ sau những ngày oi bức, cảm giác nhẹ nhàng sau những ngày làm việc. Điều này khiến người ta lâng lâng một cảm giác muốn tận hưởng một cuộc sống tươi đẹp, êm đềm. Lặng nhìn những giọt mưa tí tác rơi bên khung cửa sổ, một khoảng ký ức xa xăm trở về trong tôi, ký ức gắn liền với cơn mưa mùa hạ, ký ức có hình bóng em và những kỷ niệm ngọt ngào của mối tình đầu thơ dại.
Hồi ấy, tôi – một cậu trai mười bảy tuổi nhút nhát, ngờ nghệch. Em - một cô bé mười năm, em đẹp như một vườn hoa muôn màu khoe sắc đầy sức sống mãnh liệt và thanh khiết. Em năng động và hoạt bát như những chú chim họa mi chào đón mỗi buổi bình minh. Sự thanh khiết trong tâm hồn và nụ cười tỏa nắng của em làm tôi say lòng, điều ấy đến như một sự hiển nhiên.
Em tung tăng đi bên tôi trên mỗi ngó ngách con đường làng. Em cười khúc khích, líu lo kể cho tôi nghe những câu chuyện không đầu không cuối. Tôi ngây ngô đi bên em để nhìn em cười, để nghe em nói và thỉnh thoảng ậm ừ trả lời những câu hỏi vu vơ của em.
Tình đầu ấy mà, đẹp như những bông hường lung linh trong gió, thoang thoảng như loài hoa cỏ trong vườn xanh. Tình đầu ấy tươi mới như cơn mưa mùa hè dội vào tâm hồn của cậu trai mới lớn, lần đầu tiên biết cảm giác thương, nhớ và đợi chờ. Tình đầu ấy, em đã thổi vào tâm hồn tôi những điều mới mẻ, đã cho tôi một vùng trời ký ức đẹp đẽ.
Mười bảy tuổi, trong tôi sự nhút nhát, cái ngại ngần pha lẫn với cảm giác yêu thương, khao khát được che chở cho em. Những điều trái ngược đó khiến đứa con trai như tôi trở nên vụng về, ngớ ngẩn. Có lúc tôi mạnh mẽ bước cạnh em nhưng cũng có lúc tôi ngây ngô như một đứa trẻ chẳng biết làm gì. Đôi tay tôi run run mỗi lần em đến cạnh bên, đôi má tôi đỏ ửng mỗi lần em trêu đùa. Trái tim tôi loạn nhịp, thậm chí muốn thoát ra khỏi lồng ngực khi vô tình bắt gặp ánh mắt em. Mười bảy tuổi mà, tình cảm ấy hồn nhiên, trong sáng biết bao nhiêu.
Tình đầu ấy cũng khiến cho một cậu trai nhút nhát như tôi biết trở nên mạnh mẽ để là bờ vai vững chắc che chở, biết khao khát làm những điều tốt đẹp cho em. Tôi muốn nắm tay em bước trên những con đường dài thênh thang. Tôi muốn cùng em vượt qua mọi thời điểm, không gian và thời gian. Tôi muốn đưa em tới những chân trời chỉ có mây trời, biển rộng, chỉ có em và tôi.
Tôi muốn… muốn làm cho em nhiều hơn những gì tôi có thể, việc mà những đứa con trai mười bảy khác muốn làm cho người con gái đầu tiên mình yêu thương. Tôi khám phá khu vườn chứa đầy hoa đồng nội để em được chiêm ngắm. Tôi tìm kiếm những con đường đầy nắng, những góc vườn có thể ngắm bình minh, những triền đê trải đầy bông lau trắng, hay lòng sông đỏ rực màu hoàng hôn. Tôi dành cho em, cho tình đầu e ấp, ngây dại của mình những điều mà tôi cho là tốt đẹp nhất.

Em yêu mưa, em thích ngắm những cơn mưa mùa hạ chợt đến chợt đi bất ngờ. Tôi thích nhìn em trong mưa. Em cũng trong lành, cũng mát rượi như những hạt mưa ấy. Tôi và em thường lang thang trong những cơn mưa chiều mùa hạ. Đôi vai mềm ướt sũng, đôi chân trần thích thú lội qua những dòng nước chảy vội và đôi tay nắm chặt đôi tay. Tôi kết một vòng hoa đồng nội, rồi đội lên đầu em. Em bảo em là cô dâu rồi tung tăng dưới mưa như những cánh bướm xinh đẹp trong vườn hoa tươi thắm. Tôi đưa em đi qua cánh đồng thoảng hương lúa non, qua thung lũng đầy màu hoa sim tím, rồi tới cánh đầm lầy có hoa súng trắng. Em ngoan ngoãn bước theo tôi từng bước rồi thích thú chiêm ngắm những thế giới mà tôi mang đến cho em. Tôi vui thú nhìn em cười hạnh phúc. Bên em, tôi thấy mình lạc vào một thế giới khác, thế giới chỉ có những điều hạnh phúc, chỉ có những điều đẹp đẽ. Thế giới ấy tôi nhìn qua đôi mắt biết nói của em. Bên em, tôi chỉ muốn thời gian dừng lại, chỉ muốn giây phút ấy trở thành mãi mãi.
Mười bảy tuổi thơ mộng, tôi nếm trải cái cảm giác ngọt ngào đến kỳ lạ, ấm áp một cách khó tả khi em đặt lên má tôi nụ hôn đầu tiên của tình đầu. Giây phút ấy, cả đất trời xung quanh dường như xoay vần chuyển hướng. Giây phút ấy vụt nhanh trong tích tắc khiến tôi ngỡ ngàng, nhưng cảm giác ngọt ngào nguyên vẹn còn đọng lại trong tôi. Hạnh phúc đến nỗi tim chỉ muốn vỡ òa ra. Ôi! Tình đầu, tươi đẹp biết mấy, ngọt ngào biết mấy!
Ngày ấy, mỗi buổi tối, tôi, em và những người bạn trong ca đoàn thường cùng nhau ngắm trăng trên con đê đầu làng, lộng gió. Những bài hát lứa tuổi học trò, những câu chuyện cười đùa làm rộn ràng cả xóm nhỏ. Tôi hát những bài hát em thích nhưng vờ như không biết. Rồi bí mật tặng em một bông hường hái được trong vườn khuya, đôi tay tôi rơm rớm những giọt máu vì gai hường. Em lén lút đưa tôi chiếc khăn tay để cầm máu. Rồi bất ngờ khi bị lũ bạn phát hiện và trêu đùa, hai đứa đỏ mặt ngượng ngùng chối như không có chuyện gì. Chúng bạn đuổi bắt tôi lấy chiếc khăn tay có thêu tên em để làm bằng chứng. Tôi chạy khắp làng đến mệt nhoài để giữ cho được chiếc khăn của em…
Những điều đó cứ như vừa mới xảy ra đây thôi. Ba năm tình đầu với những kỷ niệm đẹp đẽ gắn liền với tuổi thơ ngây ngô nơi vùng quê yên bình ấy. Người ta nói, tình đầu thường giang dở và tình giang dở là tình đẹp. Với chúng ta cũng vậy, tình đầu ấy, chẳng bao giờ tôi quên được.
Giờ đây, sau hơn một thập niên của cuộc sống, biết bao điều đã đổi thay. Chúng ta cũng vậy, mỗi người đều có cuộc sống riêng của mình. Em hạnh phúc bên chồng và những đứa con ngoan. Tôi hạnh phúc trên con đường riêng tôi đã chọn. Tôi luôn nhớ về em, về tình đầu thơ mộng tuổi mười bảy. Như lúc này đây, trên đất khách quê người, cũng có cơn mưa mùa hạ, tôi nhớ về em, về những kỷ niệm. Đó không phải là một hành động của sự nuối tiếc, hay ân hận. Nhưng vì đó là một phần trong quá khứ của tôi, những kỷ niệm trong sáng đó là những kỷ niệm đẹp nhất trong ký ức của tôi. Tôi hạnh phúc và em hạnh phúc dù chúng ta không còn bước chung đường. Thỉnh thoảng, tôi vẫn nhớ về em và có lẽ em cũng vậy, cũng nhớ về tôi và những kỷ niệm trong vùng ký ức đã xa ấy – ký ức tình đầu.
Huế, ngày có mưa…
- Gửi từ Maria Tuyết Hồng - hoanghontim108@
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.


