Khi người ta thay lòng
2009-12-01 14:49
Tác giả:
Blog Việt
Khi một người ra đi, sẽ có một câu thề chia đôi, một con đường chia đôi, một vạt mưa chia đôi, một hoàng hôn chia đôi...và một trái tim chia thành trăm mảnh...
Khi một người lỗi hẹn, sẽ có một hạnh phúc dở dang, một ước mơ dở dang, một nụ cười dở dang, một vòng tay dở dang... và những đêm dài không tròn giấc....
Nhưng, cuộc đời thì không thể dở dang!

Ảnh minh họa: Raysoda.com
Khi người ta thay lòng...
Người ta
Bỗng trở nên khách sáo
Bao lời âu yếm xưa
Giờ - nhàn nhạt đầu môi.
Khi người ta thay lòng...
Nụ cười
Bỗng trở nên gượng gạo
Hình như có gì
Gờn gợn ở trong tim.
Khi người ta thay lòng...
Mắt nhìn
Không còn men sóng sánh
Ngồi kề bên
Mà mắt dõi vu vơ.
Khi người ta thay lòng...
Nụ hôn
Nồng nàn, mê đắm
Khao khát nhớ nhung
Giờ - lạnh lùng, lạc lõng.
Khi người ta thay lòng...
Thời gian
Sao mà chi li thế
’’ Cứ bận hoài,
có rảnh mấy khi đâu ’’
Khi người ta thay lòng...
Khoảng cách
Bỗng trở thành nan giải
’’ Ở tít tận đường này...’’
Xưa - có thấy xa đâu?
Khi người ta thay lòng...
Tin nhắn
Yêu thương tràn ngày
Nhung nhớ đầy đêm
Giờ - tìm hoài chẳng thấy.
Khi người ta thay lòng...
Lỗi lầm
Mà ngày xưa tha thứ
Nay không thể làm lành
Không thể thứ tha!
Khi người ta thay lòng...
- Gửi từ Facebook Phan Nguyên - Cho bạn, cho tôi...
Bài cùng tác giả:
Vợ yêu dấu! Xa em rồi, anh biết làm thế nào?
Em đã đi chặng đường cuối cùng của đời mình
Mong yêu thương lại về nơi trái tim em
Em không sợ phải đợi nửa đích thực đời mình
Mong bình yên ngự trị trong tim mỗi người
Tôi thích bài thơ này , nỗi buồn nhè nhẹ, chấp nhận sự thật dù trong tim nhói đau một cuộc chia tay, khi người ta thay lòng. Dũng cảm đoán nhận nhưng vẫn chưa thể dứt bỏ nhũng kỉ niệm ngày xưa. Hoài niệm thật đẹp và dịu dàng nhưng vẫn chỉ là hoài niệm.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thong dong như gió, tự tại như mây
Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.
Chỉ một giây gió thổi
Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.
Biết đủ là hạnh phúc
"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.
Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con
Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.
Chỉ cần ở lại
Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.
Một ngày trong veo
Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.


Cuộc sống vốn vậy, chẳng lặng yên bao giờ, trải qua biết bao chuyện bất thường, bây giờ thấy những chuyện bất thường lại bình thường biết mấy, thậm chí thật tầm thường, thậm chí cả chuyện thay lòng cũng thế, đôi khi cũng là một điều may mắn, cái gì không thuộc về mất đi cũng nên tiếc, cái gì tầm thường bỏ đi cũng chẳng có gì phải hối hận