Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy vững bước nhé cô gái của tôi!

2018-08-27 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Con đường phía trước còn rất dài nhưng tôi tin rằng, sẽ không còn bất cứ khổ đau nào mà em không thể vượt qua, em là nữ chiến binh tuyệt vời trong lòng tôi và tất cả mọi người!

***

blog radio, Hãy vững bước nhé cô gái của tôi!

Dẫu biết sinh-lão-bệnh-tử là quy luật tất yếu trong cuộc sống mà ai cũng buộc phải trải qua, nhưng sao nỗi đau ấy lại đè nặng lên đôi vai em thế này - cô gái nhỏ 18 tuổi?

Tôi và em không máu mủ ruột thịt, cũng không hề thân thiết nhau từ trước, tôi chỉ là người dưng xa lạ, bỗng gặp em trên đoạn đường đớn đau của cuộc đời mình. Ấy vậy mà thấy em, tôi tự ngỡ như người thân!

Em không phải là một cô gái nhỏ nhắn yếu đuối, nhưng tâm hồn thì trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài. Tôi thương em, nhưng không phải cái kiểu thương hại, vì chính tôi cũng rất ghét sự thương hại, tôi thương em vì tôi hiểu những nỗi đau mà em đang gánh vác.

Sinh ra trong một gia đình không quá giàu có nhưng cũng không cơ cực, cuộc sống của em tưởng chừng như phẳng lặng mà bao người mơ ước, kể cả tôi. Gia đình vui vẻ hòa thuận bên nhau, em lại có thêm một người anh trai hết mực yêu thương, chiều chuộng. Thế rồi một cơn gió nhẹ làm mặt hồ không còn phẳng lặng như nó vốn có nữa.

Ba em ra đi, để lại cô gái nhỏ của tôi bên mẹ em và anh chị! 17 tuổi - cái độ tuổi đã đủ lớn để đối mặt với những khó khăn trong đời nhưng dù là khó khăn gì thì nỗi đau mất đi người thân cũng rất khó nguôi. Tôi vốn mất ba ở độ tuổi còn nhỏ hơn em, độ tuổi mà những kỷ niệm về ba rất dễ phai mờ, vậy mà tôi cũng ôm mớ ký ức vào lòng khóc.

Còn em nén đau thương tiếp tục vui vẻ học tập, phần để ba em ở một thế giới khác an lòng, phần để trấn an mẹ bớt lo lắng, phần để anh em yên tâm công tác xa. Cô gái nhỏ của tôi đã trưởng thành rất nhiều! Và em sắp sửa thực hiện ước mơ của bản thân, niềm tin của gia đình.

Không ai hiểu vì sao những cơn sóng mạnh lại vồ vập ập đến giữa mặt hồ vừa qua chao nghiêng! Phải chăng em đã làm gì không thuận ý cuộc đời để bão táp cuốn trôi những điều đẹp đẽ nhất. Anh em mất do tai nạn giao thông. Mẹ vẫn trong cơn nguy kịch.

Rối bời khi một mình ngược xuôi chuẩn bị lo hậu sự cho anh trai mà tâm trí vẫn luôn cầu mong mẹ bình an vượt qua tai nạn. Em tôi một lần nữa ngã quỵ đón nhận tin mẹ mất… Giữa đêm trời vốn lạnh, mà chắc sẽ không nơi đâu lạnh bằng ngôi nhà của em, mọi thứ diễn ra nhanh hơn cả một cái chớp mắt. Và… 2 ngày nữa thôi, em bước vào kỳ thi quan trọng nhất của đời học sinh – kỳ thi tốt nghiệp trung học phổ thông.

18 tuổi, em nén đau thương lo hậu sự cho người mẹ hết mực yêu thương và người anh lo cho em từng chút một. Em đã không còn sức lực để bước vào phòng thi nữa rồi… Ai cũng lo lắng thương em vô bờ, ai cũng mong em có thể mạnh mẽ bước vào kỳ thi, nhưng không ai khuyên em được, liệu em có đủ sức để thực hiện ước mơ của bản thân trong cảnh mất mác tang thương như thế này?

blog radio, Hãy vững bước nhé cô gái của tôi!

Nhưng may giữa lúc tỉnh sau những cơn ngất lịm, em tôi quyết định sẽ thi. Vì mẹ đã trông chờ được nhìn thấy em đỗ đại học, anh đã lo toan tư vấn lựa chọn ngành nghề giúp em, cả nhà đều mong em học hành có nghề nghiệp ổn định. Cô gái của tôi bước vào phòng thi với ba mảnh khăn tang… Đau đớn cứ nối tiếp nhau khi ngày đưa mẹ và anh trai đến gặp ba cũng là ngày thi cuối cùng, em không thể bên cạnh những người thân thương nhất của mình giây phút ấy. Nhưng cũng thật may khi em đủ mạnh mẽ thực hiện tốt lời hứa hẹn với gia đình! Tất cả mọi người chỉ biết cầu mong những điều may mắn còn sót lại sẽ đến với em.

Giờ đây, một mình em giữa bốn vách tường lạnh tanh không người thân, chỉ biết khóc, biết tâm sự với chính bản thân mình. Một mình em, ngồi trước hiên nhà lặng nhìn những nắm mộ đang vội xây...

- Chị ơi, bây giờ em cũng không biết em nên chọn trường gì nữa, em cũng không biết em thích gì nữa…

Nghe lời em nói, tôi phải im bặt vài giây để giữ lòng bình tĩnh, tôi chỉ muốn ôm em thật chặt. Cô gái ấy đã dần mất phương hướng sau giông bão cuộc đời. Lần đầu tiên, tôi dành nhiều thời gian cho một người vốn chẳng quen biết, tôi ngồi tìm hiểu về tất cả các trường có đào tạo những ngành em thích. Thầy cô, bạn bè ai cũng mong tin tốt từ em. Tôi ước, mình có thể giúp đỡ em nhiều hơn…

18 tuổi, em đã vô cùng mạnh mẽ bước qua mọi khó khăn của cuộc đời để vững bước trước cánh cổng đại học trong sự vui mừng của thầy cô, bạn bè. Thật sự cầu mong cuộc sống của em sẽ không còn những khoảng lặng nào nữa. Con đường phía trước còn rất dài nhưng tôi tin rằng, sẽ không còn bất cứ khổ đau nào mà em không thể vượt qua, em là nữ chiến binh tuyệt vời trong lòng tôi và tất cả mọi người!

Tương lai của em tuy không có ba mẹ và anh trai đồng hành, nhưng cô gái à em hãy yên tâm, vì họ luôn ở phía sau dõi theo từng bước đi của em. Họ vẫn luôn bên cạnh em theo một cách nào đó chính bản thân em có thể cảm nhận được. Khi em cho phép bản thân mình yếu đuối và muốn tìm một chỗ dựa, hãy nhớ bên cạnh em còn có Ánh - cô bạn thân đã luôn bên cạnh em, má Chính, má Huỳnh, bố Lữ, anh Trân, anh Đăng, chị Hằng, một bầy em loi nhoi như thằng Tiến, thằng Huy…. và cả chị - một người dưng đang đi một một đoạn đường khá giống em!

Nữ chiến binh của lòng tôi, em hãy tự viết nên trang mới của cuộc đời mình thật rực rỡ em nhé!

© Nguyễn Thị Minh Thảo – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi

Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1

Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.

 Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua

Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Phía sau một sự dung túng dịu dàng

Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.

Trả em về nơi bắt đầu

Trả em về nơi bắt đầu

“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn

Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”

Rồi Em Sẽ Quên Anh Thôi

Rồi Em Sẽ Quên Anh Thôi

Rồi Em Sẽ Quên Anh Thôi

Du Miên và Gió - Phần cuối

Du Miên và Gió - Phần cuối

Phần cuối, kết thúc của bộ: Du Miên và Gió

Du Miên và Gió - Phần 3

Du Miên và Gió - Phần 3

Phần tiếp theo của Du Miên và Gió (Phần 2)

Lời hẹn gặp lại

Lời hẹn gặp lại

Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.

back to top