Hãy trả lời em!
2013-02-06 10:35
Tác giả:
Em đang đứng trên mảnh đất thủ đô, cũng yêu lắm Hà Nội, yêu lắm mùa hoa sữa nơi này, nhưng em yêu hơn mảnh đất nơi có anh, Sài Gòn nắng ấm… Hai lần đặt chân vô đó, em ôm theo cả một miền ký ức về nơi xa xôi này… Nhớ anh, em câm lặng trong đau đớn. Tại sao mình mất nhau hả anh? Trăm nghìn lần em tự hỏi… Bâng quơ, anh chọn cách vô tình và lặng im, em băn khoăn đi tìm câu trả lời trong vô vọng…
Tình yêu em dành cho anh theo thời gian mà lớn dần, mà sâu sắc. Nhiều khi em nghẹt thở khi giật mình nhận ra yêu thương dành cho anh đã quá lớn. Lần đầu tiên nhận được thiệp chúc mừng sinh nhật của anh, em đã khóc vì hạnh phúc. Những ngày sau đó, em ôm tình yêu dành cho anh gửi theo những dòng chữ, ôm tình yêu gửi trọn cho anh vào từng ngôi sao nguyện ước. Đúng 1000 ngôi sao tự tay em gấp, cho một điều ước “anh hạnh phúc nhé”, kèm một lời yêu “Em yêu anh rất nhiều”, bởi em vẫn luôn ngây thơ nghĩ, em là hạnh phúc của anh. Rằng trên thế gian này, sẽ chẳng có ai yêu anh nhiều hơn em…
Rồi khoảng cách cũng không thể làm giảm đi, dù chỉ một chút tình yêu em dành cho anh. Càng xa em càng nhớ, càng xa em càng thương anh nhiều hơn…Nhưng cũng chính khoảng cách đã khiến anh xa em và em đã mất anh. Vậy là ngày đó mình đã xa nhau… Em biết mình chẳng đủ vị trí nào để thay đổi quyết định của anh… Em vật vã với cái nhớ dai dẳng dành cho anh, em khóc, em hét giữa bầu trời vô vọng… Lao vào một cuộc tình mới cũng chẳng khiến em quên được anh, em suy sụp… Anh lại trở về, an ủi, vỗ về em, ân cần và ấm áp. Anh biết không, em run rẩy trong hạnh phúc khi mình “yêu lại từ đầu”, cái mong ước mà bấy lâu bên người con trai khác em vẫn luôn mong mỏi. Dường như lần này, em dành hết trái tim mình cho anh, quên cả việc chừa cho mình một lối thoát nếu có chia ly. Yêu và yêu, dẫu có khoảng cách của hai miền Tổ quốc, vẫn rất hạnh phúc đúng không anh? Em nắn nót từng nét trang nhật ký, gói gọn nỗi nhớ gửi nơi anh. Cuộc nói chuyện với anh, chưa bao giờ làm em không nhớ nhung, chưa bao giờ khiến em thôi thèm khát. Em khát giọng nói ấy, em khát hơi ấm đó, dù chỉ là qua điện thoại, qua dòng chat yahoo. Em thèm lắm câu nói “anh nhớ em”, em muốn lắm những tin nhắn anh giận dỗi, anh lo lắng khi không liên lạc được với em… Anh biết không? Ngày xa anh khi mình vẫn là một “cặp”, em luôn tươi cười, luôn ví von như một con nhóc nhỏ của anh. Em cố gắng thật nhiều trong học tập, cố gắng giành giật học bổng để được gặp anh, bởi muốn gặp anh, em phải bay mất một tấm vé khứ hồi. Nhưng em đã làm được, một chuyến du hí vào Sài Gòn gặp anh trong chốc lát. Em chắt chiu từng giây phút bên anh, để đem về Hà Nội một bầu trời nhung nhớ.

1h sáng, máy bay hạ cánh, em vỡ òa hạnh phúc khi nhìn thấy anh, nhưng vẫn kiêu kiêu của một con bé quê lúa, một chút lạnh lùng im lặng phía sau lưng anh. Phố Sài Thành về đêm thật đẹp, anh đưa em vi vu qua những con phố đó, em thấy mình nhỏ bé vô cùng, như thể anh là người “khổng lồ” dành riêng cho em… Nhớ không anh, những giây phút đó? Nhớ không anh, con bé nhõng nhẽo đòi được ăn bún bò Huế cùng anh, đòi được anh đưa đi chơi miền đó? Còn nhớ không anh, phút giây em chưa lớn cố tình chọc giận anh, để được anh rượt đuổi chạy lăng quăng? Tất cả là ký ức trong em đó, nhớ hơi ấm của vòng tay ấy…
Khoảng thời gian bên anh trôi quá nhanh, em phải trở về Hà Nội để tiếp tục con đường học tập. Ngày đưa em ra sân bay, em cố lạnh lùng nhưng vẫn không giấu nổi giọt nước mắt, em không muốn xa anh… Em quay mặt để anh bước đi trước, rồi dáo dác tìm bóng hình anh trong đám đông người đó. Nước mắt em rơi lã chã mặc cho bao ánh mắt đổ dồn về phía mình, bởi chỉ là chuyến bay trong nước thôi, sao lưu luyến quá? Anh, đã đứng cuối bậc thềm thang máy đó, anh nhìn em, em biết mà…
Thêm một lần nữa, khoảng cách lại mang anh rời xa em. Anh sợ phải chờ em? Em không tin, chẳng lẽ anh hết yêu em rồi ư? Tại sao anh lại chọn cách im lặng rời xa em? Tại em không tốt à? Rất nhiều câu hỏi em tự đặt cho mình, anh đáp lại bằng sự vô tình đến rợn người. Thời gian có thể chữa lành vết thương sao anh? Đã có lúc em tưởng mình đã chai sạn mọi cảm xúc. Em ít cười, em ít nói, em lạnh lùng và em cũng lại vô tâm với những người đã yêu em… Giá như cứ chai sạn như thế lại tốt đúng không anh? Vậy mà hôm nay đây, mọi ký ức trong em lại ùa về, em ngộp lắm anh ạ. Cứ tưởng em chẳng còn nước mắt để rơi vì anh, thì hôm nay đây, em ngồi khóc như một đứa con nít, một đứa con nít đã qua tuổi người lớn rồi… Vì em nhớ anh, nhớ hơi ấm, nhớ vòng tay anh. Em nhớ lắm từng nét trên khuôn mặt ấy, nhớ lắm Sài Gòn có anh. Nhớ con mưa rào vội vã, nhớ cái nắng anh thích…Vì em rất nhớ… Rất nhớ anh…
Hạnh phúc có anh, em đã chẳng thể với đúng không anh? Anh còn yêu em không, cớ sao em vẫn luôn hy vọng, ngày anh trở về, có không anh? Cảm nhận của em lại sai nữa à anh, bởi em vẫn tin, nơi đó, anh cũng dành cho em một nỗi nhớ không hề nhỏ? Phải chăng em đang ngộ nhận? Hãy trả lời em đi… Những người yêu nhau, sẽ lại trở về bên nhau đúng không anh? Tại sao anh không thể nói “Em hãy đợi anh” mà lại dày vò em trong nỗi nhớ?
Hãy nói em chờ anh về, hoặc cho em một câu trả lời cho tình yêu em đang dành cho anh được không? Trả lời em đi…
Có chăng một ngày nắng ấm, anh sẽ trở về? Em sẽ tha thứ tất cả. Có chăng một ngày, anh nói "Mình bắt đầu lại nhé?"... Và có lẽ em sẽ lại gật đầu rụp một cái như chưa từng có chia ly, như ngày đó ta bắt đầu...
- Gửi từ huê nguyễn thị - hue120391@
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tia sáng tình yêu
Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.



