Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hãy mở lòng và yêu đi

2014-03-18 00:15

Tác giả:


Kính tặng thầy

Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Yêu 24/7 - “Mở lòng, yêu đi. Rồi ai cũng phải có một bến đỗ cho riêng mình. Với thầy, Nhóc luôn là điều gì đó đặc biệt. Thầy không muốn thấy Nhóc buồn, không muốn nhìn Nhóc mãi cô đơn". Nghe đến đó, Việt Hà thấy lòng rất vui. Dù đó không phải là cái kết trọn vẹn mà lúc 17 tuổi, cô từng mơ.


***
- Trong tuần, cậu thích nhất thứ mấy, Việt Hà? - Quỳnh Hương hỏi cô.

- Thứ 3 và thứ 7, cậu à.

- Tại sao?

Cô im lặng ra vẻ bí mật.

Việt Hà không thể nói với Quỳnh Hương lý do tại sao cô thích ngày thứ 3 và thứ 7 hàng tuần. Dù là bạn thân của nhau, nhưng có những điều cô không thể sẻ chia. 

Vào thứ 3 và thứ 7, lớp Việt Hà có tiết Lịch Sử. Cô thích học Sử và lại là học sinh giỏi môn này, nên việc cô mong đến giờ Sử chẳng có gì lạ cả. Nhưng, cho đến lúc Quỳnh Hương hỏi, cô vẫn không biết là do mình yêu môn Sử hay quý mến thầy dạy Sử. Nghĩ lại, miệng cô bất giác nở một nụ cười.

Việt Hà trông bề ngoài rất cá tính. Cô hiền nhưng luôn thể hiện mình bướng, nhát gan nhưng tỏ ra mạnh mẽ. Cô sẵn sàng đứng giữa đám đông để bảo vệ bạn mình, dám tranh luận với thầy cô giáo nếu thầy cô đưa ra một vấn đề không đúng...  Với tính cách đó, cô dù nhiều bạn bè, nhưng lại chẳng có bạn thân. Chẳng ai thực sự hiểu cô, hay chính xác hơn là cô không cho người khác cơ hội hiểu mình. Cô cười giữa đông người, và khóc trong góc khuất. Ai cũng nghĩ cô vô lo vô nghĩ, không ai đoán định được nỗi lòng của cô.

mở lòng yêu thương

Nhà đông anh em, Việt Hà sớm phải lam lũ. Ngoài buổi đến trường, cô tất bật với trăm ngàn công việc. Đêm đến, khi ngồi vào bàn học, mắt cô ríu xuống, đầu gục lên trên trang chữ. Đã vậy, bố mẹ lại thường xuyên cãi nhau. Cứ mỗi lần mẹ khóc, bố đánh mắng, nước mắt cô cứ trào ra. Cô còn quá bé để làm được điều gì đó cho mẹ, nên chỉ biết khóc. Mắt cô ngày một buồn hơn, nhưng nụ cười cứ tự nhiên bật ra khi chân cô chạm cửa lớp. Chưa một lần cô (dám) mời bạn bè đến nhà chơi. Lòng tự trọng của một cô bé mới lớn khiến cô dấu đi những tổn thương. Cô càng như thế, bạn bè càng khó để hiểu cô hơn.

***

- Nhóc, có chuyện gì vậy?

Câu hỏi của Thầy khiến Việt Hà giật mình.

- Dạ thưa thầy, không ạ.

- Đừng giấu. Em đang lo nghĩ việc gì, đúng không?

- ...

- Có gì khó khăn, cứ nói với thầy nhé! Cần sách gì, thầy mang cho mà học.

- Dạ, em cảm ơn thầy..

Thầy luôn là người đầu tiên và dường như là duy nhất nhận ra những thay đổi trong lòng Việt Hà. Những nỗi buồn mà cô cố dấu luôn bị thầy phát giác. Thầy khéo léo chia sẻ, động viên cô thật nhiều. Cô thấy lòng nhẹ đi rất nhiều, ánh mắt không còn u xám. Qua những lần như thế, trái tim cô học trò 15 tuổi dần lỗi nhịp.

***
- Nhóc! - Thầy luôn gọi Việt Hà như thế những lúc không có ai.

- Sao vậy thầy?

- Nghỉ hè, rảnh thì rủ bạn vào nhà Thầy chơi. Thầy có mang cho em mấy cuốn tiểu thuyết, hè đọc cho đỡ buồn. Năm học tới, thầy dạy lớp em tiếp nhé?

Không chỉ "năm học tới", mà đến lớp 12, Việt Hà vẫn được học thầy. Cô thấy mình thực sự may mắn. Suốt 3 năm phổ thông, cô luôn đợi đến tiết Sử; đợi được nghe giọng nói của thầy, được nhìn thầy từ phía xa. Tình cảm của cô dành cho thầy mình qua thời gian cũng ngày một nhiều thêm. Cô hạnh phúc khi được thầy quan tâm, lẫn cả khi tự cô âm thầm thương yêu thầy.

Thấy thành tích học tập của cô ngày càng cao, mọi người khen cô chăm ngoan, chịu khó. Nhưng chỉ cô mới biết, sau bố mẹ, thầy chính là động lực lớn giúp cô đạt được những kết quả ấy.

***
- Thầy tin nhóc sẽ làm tốt. Cố gắng lên!

Lời động viên của thầy theo Việt Hà đến phòng thi. Cô đã làm bài tốt, đã đạt điểm cao trong kỳ thi đại học. Ngày nhận giấy báo trúng tuyển, cô mừng phát khóc, thốt lên câu: "Cảm ơn thầy".

Nếu không có thầy, có lẽ cô đã không đủ niềm tin vào bản thân. Nếu không có thầy, có lẽ cô đã không viết hồ sơ dự thi đại học. Thầy khiến cô có niềm tin vào chính mình; và cũng chính vì thầy mà cô tự nhủ phải cố gắng, để thầy không phải thất vọng.

***
Ra Hà Nội nhập học với đủ việc phải lo, Việt Hà chưa liên lạc được với ai. Mỗi lần nhớ nhà, cô chạy ra bưu điện gọi điện về cho mẹ. Cô nhớ thầy, nhưng cô không biết số điện thoại nhà thầy. Cô tự trách mình sao quá nhát, đến số điện thoại của thầy cũng chẳng dám xin.

Sinh nhật, Việt Hà ra bưu điện gọi về cho mẹ; chân cô vô thức bước vào quán nét bên đường. Mở Yahoo! Messenger, cô nhận được rất nhiều tin nhắn offline. Nick Yahoo ấy, đứa bạn cùng lớp lập giúp, cô chỉ add friend với thầy.

“Nhóc! Hà Nội không yên bình như ở quê. Rắn rỏi lên nhé, cô bé!”

“Hà Nội đẹp, nhộn nhịp. Chẳng chịu liên lạc gì với thầy.”

"Nhóc. Mãi mà chưa có tin gì từ em. Số điện thoại thầy là..., gọi cho thầy khi nhận được tin nhắn nhé!"

Cô đã không gọi cho thầy. Cô chọn cách viết thư!

***
Hai năm đầu Đại học, Việt Hà liên lạc với thầy bằng thư tay. Cô gửi thư về địa chỉ trường cho thầy, và lần nào cô cũng nhận được thư hồi đáp. Cầm lá thư có dòng chữ của thầy, cô nâng niu như báu vật. Mỗi lúc thấy mệt mỏi vì học hành, mất phương hướng trong cuộc sống, cô lại lật mở từng trang thư, như thể ở đó chứa đựng đầy những lời động viên, những lời nhắn nhủ.
Lên năm 3, cô có điện thoại, những trang thư thưa dần...

Sáng 24/12/2009, trước khi vào phòng thi thi môn đầu tiên của học kỳ cuối, cô nhận được tin nhắn của thầy:

"Nhóc. 28 này thầy cưới. Em là người thầy báo tin đầu tiên".

Cô lặng người. Tay cô run run:

"Hi, em mừng quá. Chúc mừng thầy. Hôm đó em đang thi, không về dự đám cưới thầy được, thầy đừng trách em nhé!"

"Đành vậy! Thi tốt nhé trò cưng".

Việt Hà biết ngày đó sẽ đến, nhưng vẫn không tránh được sự hụt hẫng. Thầy hơn cô đến 10 tuổi, gia đình thầy cũng quá khác gia đình cô, nên cô không chờ đợi điều gì cả, chỉ là cô chưa chuẩn bị tinh thần. Tuy vậy, cô không khóc. Thầy đã dặn cô phải luôn rắn rõi cơ mà, tại sao phải khóc? Cô mỉm cười, cầu chúc thầy hạnh phúc.

***

mở lòng yêu
Bốn năm trôi qua kể từ ngày thầy lấy vợ, Việt Hà vẫn chưa yêu ai. Cô giờ đã tốt nghiệp thạc sĩ, làm việc ở một viện nghiên cứu. Thấy cô công việc ổn định, tuổi đã chín, nên mọi người háo hức đợi ngày cô giới thiệu người yêu. Nhưng chẳng ai biết phải đợi đến khi nào, bởi chính cô cũng không biết.

Thầy vẫn nhắn tin hỏi thăm cô, vẫn chúc mừng cô vào những dịp lễ tết. Cũng như cô vẫn không quên chúc mừng thầy mỗi mùa hiến chương. Cũng chỉ dừng lại ở đó, vì cô đủ tỉnh táo để biết giới hạn mình cần phải có.

Tết, thầy gọi điện mời Việt Hà đi uống nước. Cô sửng sốt.

- Nhóc chẳng thay đổi gì.

- Nhiều chứ thầy. Bây giờ em không còn run khi gặp thầy nữa.

- Nhóc này!

- Dạ?

- Mở lòng, yêu đi. Rồi ai cũng phải có một bến đỗ cho riêng mình.

- ...

- Nhóc đúng là trò ngốc. Với thầy, Nhóc luôn là điều gì đó đặc biệt. Thầy không muốn thấy Nhóc buồn, không muốn nhìn Nhóc mãi cô đơn. Nhóc hiểu Thầy chứ?

Nghe đến đó, Việt Hà thấy lòng rất vui. Dù đó không phải là cái kết trọn vẹn mà lúc 17 tuổi, cô từng mơ.

Lúc chia tay thầy, cô hứa, khi nào có bạn trai sẽ dẫn đến ra mắt thầy. Vẫn như xưa, thầy nhìn cô đầy tin tưởng.

Cô chạy xe chầm chậm, miệng khẽ theo đuổi một đoạn nhạc. Trong mắt cô, nắng ấm đang tràn về.

•    Gửi từ Lữ Hành




Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tia sáng tình yêu

Tia sáng tình yêu

Chúng ta ai cũng từng trải qua mối tình thơ ngây thời đi học cả. Nhưng tình yêu ấy có mấy ai sẽ có kết thúc đẹp đâu. Thế nên, chúng ta hãy biết trân trọng những gì đang có ở hiện tại thay vì cứ sống mãi trong quá khứ. Chúng ta gặp nhau và yêu nhau đã là một cái duyên còn tiến đến cuộc sống hôn nhân thì là nợ nên hãy yêu mà đừng tính toán thiệt hơn gì cả bạn nhé.

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

back to top